Sau Khi Làm Càn, Tôi Mang Bụng Bầu Chạy Trốn - Chương 4: Cái bụng nhỏ lộ dấu vết

Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:07:27
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Cố Ngôn bước nhanh tới, nắm lấy tay , kéo lên phòng nghỉ lầu. Trong phòng, lấy hộp y tế xử lý vết thương. Có vài mảnh kính cắm sâu da thịt. Cố Ngôn ngước mắt : “Sẽ đau.”

 

Tôi đỏ mắt gật đầu. Dù chuẩn tâm lý, nhưng khi dùng nhíp gắp mảnh kính , vẫn đau đến bật . Cố Ngôn lập tức luống cuống, đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt , vụng về dỗ dành:

 

“Không .”

 

“Một lát nữa sẽ hết đau.”

 

“Chuyện của Lâm Mặc, sẽ xử lý. Anh sẽ bảo xin em.”

 

Đợi bình tĩnh , Cố Ngôn ngoài một lúc. Khi , Lâm Mặc lủi thủi theo . Trên mặt đầy vẻ cam lòng, nhưng khi liếc Cố Ngôn bên cạnh, vẫn miễn cưỡng lời xin .

 

Những dòng chữ ảo xuất hiện:

 

[Cái gì , công về phía pháo hôi?]

 

[Tôi hiểu , công đang diễn kịch. Nếu bảo vệ thụ mặt pháo hôi, pháo hôi chắc chắn sẽ lén trả thù thụ. Chỉ làm mới khiến pháo hôi buông tha cho thụ.]

 

[Cái đứa pháo hôi bệnh , rõ ràng tự bóp nát ly làm thương mà còn đó lóc giả vờ đáng thương. Cậu tưởng làm công sẽ đau lòng ?]

 

[Công diễn giỏi thật, trong lòng rõ ràng ghét pháo hôi mà vẫn giả vờ quan tâm.]

 

Sau khi băng bó tay xong, bác sĩ dặn mấy ngày liền chạm nước. đổ mồ hôi, tắm rửa thì chịu nổi. Tôi định nhờ Cố Ngôn giúp, nhưng sợ làm phiền khiến thêm chán ghét, đành một phòng tắm, vụng về dùng một tay gội đầu và tắm rửa.

 

Đang làm dở thì Cố Ngôn đẩy cửa bước . Trông vẻ vui, giọng nghiêm nghị: “Bác sĩ đụng nước mà.”

 

Trang Thảo

Tôi cụp mắt xuống: “ tắm em thấy khó chịu lắm.”

 

“Vậy em gọi ?”

 

Tôi lí nhí: “Anh đang bận việc ở thư phòng, em sợ làm phiền .”

 

Anh hừ lạnh một tiếng: “Trước đây em làm phiền đủ ? Chẳng thiếu chút .”

 

Nói , xắn tay áo lên gội đầu cho . Động tác của thuần thục, lực tay cũng . Tôi tựa đầu thành bồn tắm, ngâm nhắm mắt tận hưởng.

 

Đang gội, Cố Ngôn đột nhiên lên tiếng: “Gần đây em béo lên ?”

 

Tôi kịp phản ứng, theo bản năng phản bác: “Béo chỗ nào? Dạo em ăn nhiều.”

 

Bàn tay Cố Ngôn luồn xuống nước, xoa nhẹ bụng : “Bụng béo lên .”

 

Tim trệch một nhịp, đột ngột bật dậy. Cố Ngôn khựng , khó hiểu hỏi: “Phản ứng mạnh thế làm gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-can-toi-mang-bung-bau-chay-tron/chuong-4-cai-bung-nho-lo-dau-vet.html.]

Tôi chột né tránh ánh mắt : “Không , em béo.”

 

Cố Ngôn khẽ : “Được , em béo, ?”

 

“Mau tựa đây , còn công việc làm xong.”

 

Tôi nuốt nước bọt, nhích gần qua đó. Sau khi tắm xong, Cố Ngôn thư phòng. Tôi gương, khi nghiêng , quả nhiên bụng nhô lên. Cứ đà , sớm muộn gì cũng phát hiện.

 

Tôi sốt ruột trong phòng. Những dòng chữ ảo hiện lên:

 

[Đếm ngược bắt đầu! Cha nhà giàu một ngày mai sẽ phát hiện công mới là con ruột của .]

 

[Nhanh lên , xem cốt truyện công trả thù kẻ pháo hôi làm làm mẩy quá.]

 

Thấy những dòng chữ đó, càng sốt ruột hơn, cứ tới lui trong phòng. Cố Ngôn đẩy cửa , thấy như liền nghiêng đầu hỏi: “Em đang giảm cân đấy ?”

 

Tôi khựng , tiến đến mặt : “Anh bao giờ nghĩ chính là thiếu gia thật bế nhầm ?”

 

Cố Ngôn nhướng mày, vươn tay gõ nhẹ lên trán : “Bớt tiểu thuyết , ngủ.”

 

Anh tắt đèn xuống giường. Tôi bên cạnh , trằn trọc mãi ngủ . Cố Ngôn làm phiền, tháo bịt mắt : “Không ngủ ?”

 

Tôi “ừ” một tiếng. Cố Ngôn xoay đè lên : “Vậy thì tiêu hao chút thể lực .”

 

...

 

Xong việc, trong lòng tiếp tục ướm lời: “Nếu kẻ chiếm đoạt đồ đạc còn bắt nạt , ghét cay ghét đắng đó. đó và sửa đổi thì sẽ xử lý thế nào?”

 

Anh nheo mắt đáp: “Thì g.i.ế.c c.h.ế.t tổ chức cho kẻ đó một tang lễ thật long trọng để bù đắp, chứ còn gì nữa.”

 

Tôi sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Cố Ngôn nhận , cúi đầu xuống: “Sao tự nhiên nhiều mồ hôi lạnh thế ?”

 

Tôi dám , lắc đầu kéo giãn cách. Cố Ngôn ngẩn một lúc, đưa tay kéo về.

 

“Anh là ghét bỏ em , cách xa thế làm gì?”

 

Tôi đáp, xoay sang chỗ khác, lưng về phía .

 

Cố Ngôn hài lòng, xoay : “Giang Bạch, tối nay rốt cuộc em làm thế?”

 

Tôi dứt khoát nhắm nghiền mắt: “Em buồn ngủ lắm , ngủ đây.”

 

Cố Ngôn thôi, cuối cùng truy hỏi thêm nữa.

 

Tôi một giấc ngủ hề yên . Khi tỉnh dậy, Cố Ngôn làm. Tôi chút do dự, lập tức bắt đầu thu dọn hành lý. Những món trang sức, châu báu giá trị đều nhét vali.

 

Tôi đặt tờ đơn ly hôn lên bàn, đó ngoảnh đầu mà rời ngay lập tức.

Loading...