Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-04-30 05:53:15
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bầu khí trong xe chẳng bình thường chút nào.
Sau khi lên xe Chu Tẫn một lời, vóc dáng lớn, một chiếm gần hết gian của hai , khiến khoang xe vốn rộng rãi trở nên chật chội.
Chủ yếu là đủ khí.
Hứa Miên sờ sờ tấm đệm cứng ngắc mông, Chu Tẫn đang trưng bộ mặt lạnh lùng, đưa tay giật giật vạt áo Chu Tẫn.
Chu Tẫn né, cũng phản ứng.
Cứ như thể chẳng chuyện gì xảy .
Trong đầu đang nghĩ, lúc Hứa Miên ở bên cạnh kẻ khác, cũng thích túm áo làm nũng thế .
Thế thì đúng là thợ lành nghề .
Chu Tẫn phản ứng, Hứa Miên càng hăng hái, lúc thì giật vạt áo Chu Tẫn, lúc thì nhích gần , dùng khuỷu tay đụng đụng khuỷu tay , dùng ngón tay chọc chọc cẳng tay .
Cứ như một con mèo khắp nơi cọ mùi hương .
Mèo cọ mùi là để đ.á.n.h dấu lãnh thổ.
Hứa Miên cọ mùi, đơn thuần là vì làm nhiều thành quen.
Chu Tẫn đầu ngoài xe, lấy ba lô chắn giữa hai .
Cắt đứt một loạt hành động nhỏ của Hứa Miên.
Hứa Miên còn cách nào, đành chuyển sang chọc ba lô của Chu Tẫn.
Lần chọc mạnh, hận thể chọc thủng luôn cái ba lô.
Bác tài xế kìm nén một bụng hóng hớt là đầu tiên nhịn , hắng giọng phá tan sự tĩnh lặng: "Hai đứa trường nào thế?"
Còn bảo đợi đối tượng cơ đấy.
Nhìn hai đứa như là thừa đang cãi , bác đây sống bằng ngần tuổi chẳng lẽ chút chuyện vặt của bọn trẻ ranh?
Hứa Miên cũng chẳng là .
Cậu cách cái ba lô liếc Chu Tẫn, dùng kế đường vòng, lấy chân đá đá chân Chu Tẫn.
Mí mắt Chu Tẫn khẽ động, cuối cùng cũng chịu mở miệng vàng: "Đại học A."
Hứa Miên: "?"
Mắt Hứa Miên lập tức trợn tròn: "Cậu cũng học Đại học A ?"
Cái thế giới thực sự là xoay quanh những nhân vật xuất hiện trong nguyên tác mà nhỉ.
Chu Tẫn mà học cùng trường với nguyên chủ.
Chu Tẫn thản nhiên liếc một cái: "Hứa thiếu gia chẳng cái gì cũng ."
Ngoài miệng thích , đưa đến trường, kết quả ngay cả việc học đại học nào cũng .
Rõ ràng đến cả phương thức liên lạc của cũng kiếm cơ mà.
"Tôi biến thái ." Hứa Miên lầm bầm nhỏ giọng.
Cậu biến thái đến mức điều tra thứ về Chu Tẫn, còn về phương thức liên lạc, đó là do tên đàn em nào đó của lấy từ chỗ quản lý hội sở thôi.
Cho thì dùng, làm gì lý nào dùng chứ.
Chu Tẫn đột nhiên bật một tiếng.
Hứa Miên: "?"
Có cái gì buồn .
Câu biến thái của buồn lắm !
Được .
Một kẻ bắt phòng bao, bắt quỳ xuống mặt mà biến thái.
... là chút buồn thật.
đó là do nguyên chủ làm mà!
Nguyên chủ làm biến thái thì liên quan gì đến Hứa Miên bây giờ!
Hứa Miên mất sức đá đá giày Chu Tẫn.
Chu Tẫn cũng né, nhanh đôi giày thể thao màu trắng giặt sạch sẽ vương thêm chút bẩn thỉu.
" đấy, cứ như thế chứ, yêu cãi làm gì chuyện chiến tranh lạnh mãi, việc gì rõ là ." Tài xế những hành động nhỏ của hai qua gương chiếu hậu với vẻ mặt đầy an ủi.
Hứa Miên lập tức dừng hành vi giẫm đạp nơi công cộng, cố gắng giải thích: "Bác ơi, bọn con yêu ạ."
Cậu đúng thật là đang yêu đương với Chu Tẫn, chỉ là đang cố dùng phương thức b.a.o n.u.ô.i để bù đắp và bảo vệ Chu Tẫn thôi, kể Chu Tẫn vốn dĩ bài xích .
Lần ở du thuyền Chu Tẫn là bạn trai là trường hợp đặc biệt, chẳng lẽ thấy lúc đó mặt Chu Tẫn xanh lè !
Hiện tại trong tình huống cần thiết , càng thể hai là quan hệ yêu .
Thế chẳng khác nào xát muối vết thương của Chu Tẫn.
Hứa Miên chớp chớp mắt.
Lại nữa đây đại phản diện.
Tôi sai chỗ nào .
Sao mặt càng thối hơn thế .
Bác tài xế thở dài một tiếng: "Không , đừng già mà lầm, cởi mở lắm. Giờ nam thích nam, nữ thích nữ đều bình thường mà, tỷ lệ kết hôn thấp thế , tự do yêu đương thì làm ."
Thế thì đúng là cởi mở thật .
Hứa Miên lẳng lặng gật đầu ủng hộ.
"Mua hai cốc sữa dỗ dành là xong ngay mà. Tôi với vợ cãi là mua sữa cho bà , mà bà còn cứ đòi uống 100% đường cơ, bảo già là tiểu đường đấy, bà mắng rủa bà , bà ..." Bác tài xế lải nhải ngừng.
Hứa Miên chen nổi câu nào, chỉ xoa xoa cánh tay, bộ vest nhỏ mỏng manh dày công tuyển chọn.
Lúc báo danh ở trường suýt thì c.h.ế.t nóng, giờ điều hòa trong xe mở thấp thế .
Dựa cái hình yếu ớt của nguyên chủ, Hứa Miên sờ sờ mũi, nhích m.ô.n.g tiếp tục dịch gần Chu Tẫn.
Người Chu Tẫn hỏa khí lớn, lên xe lâu mà vẫn cảm thấy đang tỏa nóng hầm hập.
Dịch đến mức sắp ép bẹp cả cái ba lô, Chu Tẫn vẫn bất động như cũ, chỉ để cho Hứa Miên một cái gáy lạnh lùng.
Mà cũng , ai mà yêu đương nổi với loại như Chu Tẫn chứ.
Không nghẹt thở c.h.ế.t mới lạ.
Trong nguyên tác, Chu Tẫn hình như ngoài đoạn quan hệ bất thường ép buộc với nguyên chủ thì chẳng còn tình sử nào khác.
Nghĩ cũng đúng thôi, khi gặp nguyên chủ Chu Tẫn vất vả tự bươn chải lớn lên, đó nguyên chủ hủy hoại cả đời, thời gian đều dồn hết việc làm để trở thành đại phản diện, lấy thời gian mà yêu đương.
Cái tính cách của , dù yêu đương cũng chẳng dỗ dành ai, ai mà chịu nổi chứ.
Đẹp trai đến mấy cũng vô dụng.
Tuy nhiên, lẽ còn một nguyên nhân cực kỳ quan trọng khác.
Tầm mắt Hứa Miên chậm rãi dời xuống, rơi giữa hai chân Chu Tẫn.
Chu Tẫn thể phản ứng với nguyên chủ.
Rất khả năng, bản mắc chứng bệnh nan y nào đó.
Nghĩ đến đây, Hứa Miên u sầu thở dài.
Đừng là Chu Tẫn, ngay cả chính nguyên chủ cũng yếu nhớt.
Cái truyện rác rưởi gì thế , là một lũ đàn ông bất lực
Dường như nhận ánh mắt của , Chu Tẫn mặt liếc một cái.
Hứa Miên: "..."
Hứa Miên ngoan ngoãn nhắm mắt .
Cậu cứ thế ngoan ngoãn cho tới khi đến Đại học A. Hứa Miên trả tiền xe từ , bác tài kịp câu nào lập tức ôm lấy ba lô của Chu Tẫn xuống xe.
Động tác lấy túi của Chu Tẫn khựng , đang định mở cửa phía thì bác tài hớn hở : "Cái thằng bé , nó cũng chẳng thèm với là nó lầu đợi gần hai tiếng đồng hồ đấy." Bác tài cũng là từng trải, mở miệng là bắt đầu "chém gió", biến Hứa Miên thành một nam sinh đại học thâm tình: "Cậu cũng đừng cứ lạnh lùng với mãi thế, trai thế , mà cứ băng giá thế là nó theo khác đấy."
Chẳng cần cứ lạnh lùng cũng sẽ theo khác thôi.
Chu Tẫn mấp máy môi, chẳng tại cuối cùng vẫn thốt câu "bọn yêu".
Có lẽ là vì câu Hứa Miên đợi gần hai tiếng lầu của bác tài.
Mặc dù trong hai tiếng đó Hứa Miên đến một tin nhắn cũng gửi, qua là thật.
Hứa Miên từng đến báo danh nên đường sá quen, thành thạo dẫn Chu Tẫn đến khu báo danh.
Giờ còn mấy tân sinh viên, vây quanh đó cơ bản là sinh viên khóa .
Hứa Miên còn thấy một chị khóa sáng nay xin phương thức liên lạc của .
Mắt chị khóa tinh lắm, Hứa Miên xuất hiện trong tầm mắt là chị đón ngay : "Đàn em em tới nữa thế? Có rơi đồ gì ?"
Hứa Miên ôm khư khư cái ba lô vì sợ Chu Tẫn giật , lắc đầu.
Còn kịp gì, mắt chị khóa sáng rực lên, háo hức ngước gương mặt lạnh lùng của Chu Tẫn: "Vị... Đàn em cũng đến báo danh khoa Tài chính của chúng hả?"
Chu Tẫn: "Không ."
Hứa Miên siết chặt quai ba lô.
Nói chuyện với thì nửa ngày rặn nổi một chữ, chuyện với gái xinh thì hỏi một đáp một ngay.
"Thế em ở khoa nào? Để chị dẫn em qua đó nha." Chị khóa nhiệt tình vô cùng.
Hứa Miên sáng nay nếm trải , chị còn tán gẫu với Đại Tây một hồi về kiến thức chuyên ngành tài chính nữa cơ.
Giọng Chu Tẫn nhạt, cảm xúc gì mà đáp: "Luật."
Cậu hỏi Chu Tẫn hôm nay khai giảng đến mấy liền!
Đây chính là sự phân biệt đối xử giữa nhân vật pháo hôi và khác !
Hứa Miên nghiến răng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-31.html.]
Bầu khí trong xe chẳng bình thường chút nào.
Sau khi lên xe Chu Tẫn một lời, vóc dáng lớn, một chiếm gần hết gian của hai , khiến khoang xe vốn rộng rãi trở nên chật chội.
Chủ yếu là đủ khí.
Hứa Miên sờ sờ tấm đệm cứng ngắc mông, Chu Tẫn đang trưng bộ mặt lạnh lùng, đưa tay giật giật vạt áo Chu Tẫn.
Chu Tẫn né, cũng phản ứng.
Cứ như thể chẳng chuyện gì xảy .
Trong đầu đang nghĩ, lúc Hứa Miên ở bên cạnh kẻ khác, cũng thích túm áo làm nũng thế .
Thế thì đúng là thợ lành nghề .
Chu Tẫn phản ứng, Hứa Miên càng hăng hái, lúc thì giật vạt áo Chu Tẫn, lúc thì nhích gần , dùng khuỷu tay đụng đụng khuỷu tay , dùng ngón tay chọc chọc cẳng tay .
Cứ như một con mèo khắp nơi cọ mùi hương .
Mèo cọ mùi là để đ.á.n.h dấu lãnh thổ.
Hứa Miên cọ mùi, đơn thuần là vì làm nhiều thành quen.
Chu Tẫn đầu ngoài xe, lấy ba lô chắn giữa hai .
Cắt đứt một loạt hành động nhỏ của Hứa Miên.
Hứa Miên còn cách nào, đành chuyển sang chọc ba lô của Chu Tẫn.
Lần chọc mạnh, hận thể chọc thủng luôn cái ba lô.
Bác tài xế kìm nén một bụng hóng hớt là đầu tiên nhịn , hắng giọng phá tan sự tĩnh lặng: "Hai đứa trường nào thế?"
Còn bảo đợi đối tượng cơ đấy.
Nhìn hai đứa như là thừa đang cãi , bác đây sống bằng ngần tuổi chẳng lẽ chút chuyện vặt của bọn trẻ ranh?
Hứa Miên cũng chẳng là .
Cậu cách cái ba lô liếc Chu Tẫn, dùng kế đường vòng, lấy chân đá đá chân Chu Tẫn.
Mí mắt Chu Tẫn khẽ động, cuối cùng cũng chịu mở miệng vàng: "Đại học A."
Hứa Miên: "?"
Mắt Hứa Miên lập tức trợn tròn: "Cậu cũng học Đại học A ?"
Cái thế giới thực sự là xoay quanh những nhân vật xuất hiện trong nguyên tác mà nhỉ.
Chu Tẫn mà học cùng trường với nguyên chủ.
Chu Tẫn thản nhiên liếc một cái: "Hứa thiếu gia chẳng cái gì cũng ."
Ngoài miệng thích , đưa đến trường, kết quả ngay cả việc học đại học nào cũng .
Rõ ràng đến cả phương thức liên lạc của cũng kiếm cơ mà.
"Tôi biến thái ." Hứa Miên lầm bầm nhỏ giọng.
Cậu biến thái đến mức điều tra thứ về Chu Tẫn, còn về phương thức liên lạc, đó là do tên đàn em nào đó của lấy từ chỗ quản lý hội sở thôi.
Cho thì dùng, làm gì lý nào dùng chứ.
Chu Tẫn đột nhiên bật một tiếng.
Hứa Miên: "?"
Có cái gì buồn .
Câu biến thái của buồn lắm !
Được .
Một kẻ bắt phòng bao, bắt quỳ xuống mặt mà biến thái.
... là chút buồn thật.
đó là do nguyên chủ làm mà!
Nguyên chủ làm biến thái thì liên quan gì đến Hứa Miên bây giờ!
Hứa Miên mất sức đá đá giày Chu Tẫn.
Chu Tẫn cũng né, nhanh đôi giày thể thao màu trắng giặt sạch sẽ vương thêm chút bẩn thỉu.
" đấy, cứ như thế chứ, yêu cãi làm gì chuyện chiến tranh lạnh mãi, việc gì rõ là ." Tài xế những hành động nhỏ của hai qua gương chiếu hậu với vẻ mặt đầy an ủi.
Hứa Miên lập tức dừng hành vi giẫm đạp nơi công cộng, cố gắng giải thích: "Bác ơi, bọn con yêu ạ."
Cậu đúng thật là đang yêu đương với Chu Tẫn, chỉ là đang cố dùng phương thức b.a.o n.u.ô.i để bù đắp và bảo vệ Chu Tẫn thôi, kể Chu Tẫn vốn dĩ bài xích .
Lần ở du thuyền Chu Tẫn là bạn trai là trường hợp đặc biệt, chẳng lẽ thấy lúc đó mặt Chu Tẫn xanh lè !
Hiện tại trong tình huống cần thiết , càng thể hai là quan hệ yêu .
Thế chẳng khác nào xát muối vết thương của Chu Tẫn.
Hứa Miên chớp chớp mắt.
Lại nữa đây đại phản diện.
Tôi sai chỗ nào .
Sao mặt càng thối hơn thế .
Bác tài xế thở dài một tiếng: "Không , đừng già mà lầm, cởi mở lắm. Giờ nam thích nam, nữ thích nữ đều bình thường mà, tỷ lệ kết hôn thấp thế , tự do yêu đương thì làm ."
Thế thì đúng là cởi mở thật .
Hứa Miên lẳng lặng gật đầu ủng hộ.
"Mua hai cốc sữa dỗ dành là xong ngay mà. Tôi với vợ cãi là mua sữa cho bà , mà bà còn cứ đòi uống 100% đường cơ, bảo già là tiểu đường đấy, bà mắng rủa bà , bà ..." Bác tài xế lải nhải ngừng.
Hứa Miên chen nổi câu nào, chỉ xoa xoa cánh tay, bộ vest nhỏ mỏng manh dày công tuyển chọn.
Lúc báo danh ở trường suýt thì c.h.ế.t nóng, giờ điều hòa trong xe mở thấp thế .
Dựa cái hình yếu ớt của nguyên chủ, Hứa Miên sờ sờ mũi, nhích m.ô.n.g tiếp tục dịch gần Chu Tẫn.
Người Chu Tẫn hỏa khí lớn, lên xe lâu mà vẫn cảm thấy đang tỏa nóng hầm hập.
Dịch đến mức sắp ép bẹp cả cái ba lô, Chu Tẫn vẫn bất động như cũ, chỉ để cho Hứa Miên một cái gáy lạnh lùng.
Mà cũng , ai mà yêu đương nổi với loại như Chu Tẫn chứ.
Không nghẹt thở c.h.ế.t mới lạ.
Trong nguyên tác, Chu Tẫn hình như ngoài đoạn quan hệ bất thường ép buộc với nguyên chủ thì chẳng còn tình sử nào khác.
Nghĩ cũng đúng thôi, khi gặp nguyên chủ Chu Tẫn vất vả tự bươn chải lớn lên, đó nguyên chủ hủy hoại cả đời, thời gian đều dồn hết việc làm để trở thành đại phản diện, lấy thời gian mà yêu đương.
Cái tính cách của , dù yêu đương cũng chẳng dỗ dành ai, ai mà chịu nổi chứ.
Đẹp trai đến mấy cũng vô dụng.
Tuy nhiên, lẽ còn một nguyên nhân cực kỳ quan trọng khác.
Tầm mắt Hứa Miên chậm rãi dời xuống, rơi giữa hai chân Chu Tẫn.
Chu Tẫn thể phản ứng với nguyên chủ.
Rất khả năng, bản mắc chứng bệnh nan y nào đó.
Nghĩ đến đây, Hứa Miên u sầu thở dài.
Đừng là Chu Tẫn, ngay cả chính nguyên chủ cũng yếu nhớt.
Cái truyện rác rưởi gì thế , là một lũ đàn ông bất lực
Dường như nhận ánh mắt của , Chu Tẫn mặt liếc một cái.
Hứa Miên: "..."
Hứa Miên ngoan ngoãn nhắm mắt .
Cậu cứ thế ngoan ngoãn cho tới khi đến Đại học A. Hứa Miên trả tiền xe từ , bác tài kịp câu nào lập tức ôm lấy ba lô của Chu Tẫn xuống xe.
Động tác lấy túi của Chu Tẫn khựng , đang định mở cửa phía thì bác tài hớn hở : "Cái thằng bé , nó cũng chẳng thèm với là nó lầu đợi gần hai tiếng đồng hồ đấy." Bác tài cũng là từng trải, mở miệng là bắt đầu "chém gió", biến Hứa Miên thành một nam sinh đại học thâm tình: "Cậu cũng đừng cứ lạnh lùng với mãi thế, trai thế , mà cứ băng giá thế là nó theo khác đấy."
Chẳng cần cứ lạnh lùng cũng sẽ theo khác thôi.
Chu Tẫn mấp máy môi, chẳng tại cuối cùng vẫn thốt câu "bọn yêu".
Có lẽ là vì câu Hứa Miên đợi gần hai tiếng lầu của bác tài.
Mặc dù trong hai tiếng đó Hứa Miên đến một tin nhắn cũng gửi, qua là thật.
Hứa Miên từng đến báo danh nên đường sá quen, thành thạo dẫn Chu Tẫn đến khu báo danh.
Giờ còn mấy tân sinh viên, vây quanh đó cơ bản là sinh viên khóa .
Hứa Miên còn thấy một chị khóa sáng nay xin phương thức liên lạc của .
Mắt chị khóa tinh lắm, Hứa Miên xuất hiện trong tầm mắt là chị đón ngay : "Đàn em em tới nữa thế? Có rơi đồ gì ?"
Hứa Miên ôm khư khư cái ba lô vì sợ Chu Tẫn giật , lắc đầu.
Còn kịp gì, mắt chị khóa sáng rực lên, háo hức ngước gương mặt lạnh lùng của Chu Tẫn: "Vị... Đàn em cũng đến báo danh khoa Tài chính của chúng hả?"
Chu Tẫn: "Không ."
Hứa Miên siết chặt quai ba lô.
Nói chuyện với thì nửa ngày rặn nổi một chữ, chuyện với gái xinh thì hỏi một đáp một ngay.
"Thế em ở khoa nào? Để chị dẫn em qua đó nha." Chị khóa nhiệt tình vô cùng.
Hứa Miên sáng nay nếm trải , chị còn tán gẫu với Đại Tây một hồi về kiến thức chuyên ngành tài chính nữa cơ.
Giọng Chu Tẫn nhạt, cảm xúc gì mà đáp: "Luật."
Cậu hỏi Chu Tẫn hôm nay khai giảng đến mấy liền!
Đây chính là sự phân biệt đối xử giữa nhân vật pháo hôi và khác !
Hứa Miên nghiến răng.