Chu Tẫn tự ý đỡ lưng dậy, Hứa Miên tưởng cho tựa đầu giường nên từ chối ngay, mãi thật sự mệt, lưng đau nhức hết cả .
khi đỡ dậy, Chu Tẫn để tựa đầu giường mà tự lên giường, một tay ôm lấy .
Đến khi Hứa Miên nhận Chu Tẫn định làm gì thì bế lên đùi , lưng áp sát lồng n.g.ự.c Chu Tẫn, cả ôm trọn lòng.
Hứa Miên: "..."
Hứa Miên vùng vẫy một cách vô vọng, Chu Tẫn liền hôn lên tai .
Hứa Miên mắng thầm trong lòng: "Cút."
Tiếc là phát tiếng .
Chu Tẫn như thấy, dán sát tai như một kẻ biến thái thực thụ: "Không cút, bé cưng ở ở đó."
Vậy là sẽ phản ứng thế nào mà vẫn làm đúng hả cái đồ biến thái !
Bàn tay yếu ớt của Hứa Miên đập mặt Chu Tẫn, đau chứ lòng bàn tay thì râu đ.â.m cho đau điếng, nhíu mày .
"Xin bé cưng, lát nữa cạo ngay." Chu Tẫn nghiêng đầu chộp lấy tay Hứa Miên hôn một cái: "Bé cưng ăn cơm nhé."
Chu Tẫn bế như bế trẻ con, một câu hôn một cái, Hứa Miên hôn đến mức tê liệt, cộng thêm bụng đang đói nên đành mặc kệ .
Chu Tẫn đút thì ăn.
Hứa Miên hôn mê lâu như , tỉnh chỉ thể ăn đồ lỏng, một bát cháo trắng chút hương vị.
Mỗi Đại Tây mang cơm cho Chu Tẫn đều mang theo phần của Hứa Miên, dù tỉnh bà vẫn mang, sợ nhỡ đột nhiên tỉnh dậy thấy đói.
Hứa Miên đúng là đói thật, nhưng ăn mấy miếng là nuốt nổi nữa.
Dạ dày trướng lên khó chịu.
Hơn nữa cháo trắng dở tệ.
Miệng lưỡi Hứa Miên nuôi cho kén chọn , giờ chẳng thích ăn mấy thứ nhạt nhẽo thế chút nào.
Chu Tẫn đưa thìa đến bên miệng , Hứa Miên đầu tỏ vẻ kháng cự thầm lặng, trông như một chú mèo bướng bỉnh.
Đáng yêu quá.
Chu Tẫn cúi đầu hôn lên má , hôn vệt cháo còn sót bên khóe môi.
Hứa Miên: "..."
Hứa Miên lập tức trợn tròn mắt, cực kỳ kinh ngạc.
Sự biến thái của Chu Tẫn tiến hóa đến mức độ ?
Trong lúc hôn mê rốt cuộc xảy chuyện gì ?
Hứa Miên hổ đến mức mặt đỏ lựng như gấc, Chu Tẫn thêm giây nào nữa, Chu Tẫn buông là liền chui tọt trong chăn, quấn kín mít như một cái kén, chỉ để một cái ụ lớn cho Chu Tẫn .
Bên ngoài chăn mãi thấy tiếng bước chân.
Chu Tẫn phát tiếng luôn ?
Hứa Miên ngộp thở, lén hé mũi từ bên hông để hít thở, hé đôi mắt để cho thoáng.
Và thế là chạm ngay đôi mắt đen thẳm của Chu Tẫn.
Bốn mắt .
Chu Tẫn nhếch môi : "Bé cưng đáng yêu quá."
Hứa Miên: "..."
Bé cưng bây giờ đang cái đồ biến thái như c.h.ế.t đó, ?
Hứa Miên tuyệt vọng lưng , qua bao lâu mới thấy tiếng bước chân và tiếng nước.
Đầu óc Hứa Miên rối bời, chuyện hôn mê làm đảo lộn kế hoạch của .
Ban đầu định rời trường về nhà, cầu xin Đại Tây và Hứa Minh đưa nước ngoài, cũng , nhất là một nơi thật xa, nơi mà Chu Tẫn thể tìm thấy .
Cậu chặn hết phương thức liên lạc của Chu Tẫn, thứ sẵn sàng chỉ chờ lên máy bay thôi.
Kết quả là tỉnh dậy thấy Chu Tẫn lù lù mặt.
Công cốc một cách quá đáng.
Chu Tẫn nhắc đến chuyện chặn liên lạc, nhưng lòng Hứa Miên thì chẳng yên chút nào.
Lúc lấy hết can đảm và sự tuyệt tình, nhưng những thứ đó chỉ tồn tại nhất thời, qua cái ngưỡng đó thì khó mà tìm .
Hứa Miên chột quấn chặt chăn hơn.
Lúc Chu Tẫn bước , Hứa Miên bắt đầu lơ mơ ngủ.
Hứa Miên lâu nên gầy nhiều, gương mặt trái xoan vốn nhỏ nay chẳng còn tí thịt nào, đôi mắt đào hoa vốn luôn đa tình nay cũng trở nên uể oải, xương cốt cảm giác như chạm nhẹ một cái là gãy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.dammy.me/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-191.html.]
Chu Tẫn dám mạnh tay, cẩn thận chạm hàng lông mi đang rung nhẹ của Hứa Miên.
"Bé cưng."
Cảm ơn em chịu tỉnh .
Hứa Miên ngủ, đang giả vờ ngủ, chạm một cái là lộ tẩy ngay, hé mắt Chu Tẫn, cố gắng dùng ánh mắt để lên án .
Cái gì đấy!
Không thấy đang ngủ !
Hai giây , chẳng thể lên án nổi nữa.
Chu Tẫn cạo râu, trở nên cực kỳ trai.
Hứa Miên chút hôn .
Cũng may bây giờ là một cán bộ cực kỳ kiên định những thử thách.
Hứa Miên hạ quyết tâm nhắm mắt , nhưng Chu Tẫn dấn tới, mũi chạm mũi, thở dồn dập.
Hứa Miên chẳng dám thở mạnh, Chu Tẫn cứ hết đến khác cọ mũi mũi . Sống mũi Chu Tẫn cao và cứng, cọ nhẹ thôi mà nhột vô cùng, Hứa Miên nhịn mà mở mắt , hai tay vươn khỏi chăn định đẩy mặt Chu Tẫn .
Cậu mở mắt là gương mặt của Chu Tẫn phóng đại mắt, đặc biệt là đôi mắt đen thâm thẳm , đến mức tim Hứa Miên loạn, hoảng, đau.
Cậu thấy bóng hình trong mắt .
Một bóng hình xanh xao, tuyệt vọng, bất lực và cô độc.
"Bé cưng đừng nhanh một như nữa." Chu Tẫn đột nhiên giơ tay xoa xoa mí mắt : "Bé cưng cũng sẽ theo, em thì cứ với nhé?"
Đôi tay Hứa Miên cứ thế chống n.g.ự.c Chu Tẫn, chẳng làm .
Chu Tẫn thẳng, nhưng Hứa Miên đang ám chỉ điều gì.
Chu Tẫn thông minh như , chuyện gì mà chẳng đoán .
À, cũng chẳng cần đoán.
Dù thì cũng chặn sạch liên lạc của mà.
Hứa Miên há miệng định " ".
Chu Tẫn cái đuôi của , cũng vật sở hữu của , Hứa Miên tự do, an , là chính .
Chu Tẫn đưa tay bịt miệng : "Bé cưng '', thấy ."
Hứa Miên: "..."
Tôi còn chẳng phát tiếng mà còn bịt miệng !
Lỗ tai nào của thấy hả!
"Bé cưng xót một chút ." Chu Tẫn như một con ma, áp sát mặt , mũi cọ loạn xạ mặt , thở phả đầy lên da thịt: "Anh thương, bé cưng cũng sẽ xót mà."
Hứa Miên giận điên .
Lại mắt nào thấy xót!
Đây là đe dọa đúng !
Cái đồ biến thái bắt đầu đúng .
Ánh mắt Hứa Miên d.a.o động.
Nói cũng chẳng ích gì, xót cũng vô dụng.
Dù thì miệng cũng mọc Chu Tẫn.
Bây giờ gì mà chẳng .
Hứa Miên bất lực đẩy mạnh Chu Tẫn , lưng nhắm mắt, thèm để ý đến nữa.
Chu Tẫn bật trầm đục.
Hứa Miên: "."
Đi c.h.ế.t .
Chu Tẫn leo lên giường sát bên cạnh.
Hứa Miên: "."
Cút.
Chu Tẫn ôm lòng, hôn lên tóc , tự vùi lòng , thở dài một cách mãn nguyện: "Bé cưng."
Hứa Miên: "."
Hứa Miên nhắm mắt , ép ôm chặt lấy Chu Tẫn mà ngủ .