Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 158

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-05 06:12:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tôi đứa em nào hư như ." Hứa Miên chẳng buồn để ý đến , cũng , cứ thế một mực ấn cháo miệng .

Húp xong một miếng, ấn tiếp.

Húp xong, ấn.

Cháo trong bát mới vơi một nửa, cổ tay Hứa Miên tóm lấy.

Hứa Miên nâng mắt, há miệng định mắng thì Chu Tẫn cúi đầu , rúc mặt lòng bàn tay , cứ như đang tranh sủng với cái thìa .

Cái thìa trực tiếp gạt , rơi xuống bàn.

"Xin ." Chu Tẫn hạ giọng khép nép, nắm lấy tay Hứa Miên áp lên mặt , còn sờ vết thương nơi khóe miệng.

Vết thương đóng vảy, chạm thấy lồi lõm bằng phẳng.

Hứa Miên vốn định rút tay về, nhưng khi chạm vết thương đó, trong đầu hiện cảnh tượng Chu Tẫn nôn máu, trái tim thắt từng cơn, đau đến mức tay cũng cử động nổi, mặc cho Chu Tẫn nắm lấy mà cọ loạn mặt , cọ một hồi xu hướng trượt dần xuống phía cổ.

Mắt thấy tình hình vẻ , Chu Tẫn thật sự quá vô liêm sỉ .

Hứa Miên lập tức lên tiếng: "Nói xin làm cái gì?"

Cậu rút tay khỏi tay Chu Tẫn, liếc sang giường bên cạnh.

Cặp tình nhân giường bên ở đó, lẽ bạn cõng bạn gái làm kiểm tra .

Hứa Miên bấy giờ mới an tâm, giấu tay lưng, lưng về phía Chu Tẫn lầm bầm: "Tôi cần xin ."

"Tôi cũng chẳng trai ."

"Tôi chỉ là một kim chủ bỏ tiền thôi."

"Cậu làm gì với xin ."

"Người nên xin mới đúng, là do đưa đủ tiền."

Nghe mà nồng nặc mùi mỉa mai thế .

Hứa Miên nghiêm túc bổ sung thêm: "Tôi thật đấy."

Hình như cảm giác còn mỉa mai hơn thì .

Thôi bỏ .

Hứa Miên lạnh mặt chọc chọc đầu gối , dứt khoát thèm giải thích thêm nữa.

Cậu trách Chu Tẫn, chỉ trách bản đưa tiền quá ít, trách lường Chu Tẫn thiếu tiền đến mức đó, thiếu đến nỗi dùng mạng để đổi lấy.

Hứa Miên từ khi còn nhỏ ngoài tự làm kiếm tiền. Viện mồ côi gánh nổi học phí cho quá nhiều đứa trẻ, mà loại tự từ bỏ quyền nhận nuôi như càng cần bàn tới, chẳng khác nào kẻ ăn bám.

Viện mồ côi làm từ thiện, nhưng ngân sách hạn.

Thế là Hứa Miên tự làm, tự kiếm tiền đóng học phí.

Hồi đầu mắng c.h.ử.i lắm, liền sửa đổi. Bất kể làm sai , chỉ cần khác thấy sai thì sẽ sửa, sửa đến khi nào đối phương hài lòng mới thôi.

làm thế mệt lắm.

Cậu học làm, thực sự kiệt sức. Cậu thiên tài để mà cần học cũng thành tích cao, nhưng thi trường .

Từ nhỏ viện trưởng bảo rằng, học là con đường duy nhất của những như . Chỉ thành tích thì mới tương lai, mới thể tự xây dựng cho một tổ ấm.

Hứa Miên mệt mỏi rã rời, bắt đầu học cách trốn tránh.

Ai mắng thì cho tai tai , xong coi như gì. Trốn tránh tuy đáng hổ thẹn nhưng cực kỳ hữu dụng. Cậu giải quyết, cứ lẩn tránh mãi thì cũng chẳng ai buồn trách nữa.

họ cũng quan tâm việc thực sự làm sai .

Lâu dần, mỗi khi làm , Hứa Miên bắt đầu trốn .

thể bỏ việc, chỉ thể tranh thủ giờ làm buổi tối, giả vờ như trốn một góc riêng. Ngủ một giấc, ngày hôm thứ sẽ về như cũ.

Bây giờ thì tình hình khác.

Hiện tại thực sự thể trốn .

Hứa Miên trốn, từ tối qua . Nếu Chu Tẫn đột nhiên ho như sắp c.h.ế.t đến nơi, thì giờ trốn biệt .

Chu Tẫn chẳng cho lấy một cơ hội để trốn.

Cậu trốn , đành đối mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-158.html.]

"Cậu còn thiếu tiền , thiếu bao nhiêu?" Chu Tẫn ngại dám mở lời, đáng lẽ hỏi sớm hơn, để ý sớm hơn mới .

Chu Tẫn chạy tận chợ chim hoa cá cảnh, ngày Tết ngày nhất mà làm những việc bẩn thỉu mệt nhọc như thế, cứ đợi đến lúc xảy chuyện mới phát hiện .

Lòng tự trọng thì đáng mấy đồng chứ.

thì mạng sống vẫn quý hơn lòng tự trọng. Nếu Chu Tẫn mất mạng thì cần gì cái tự trọng nữa.

Trong nguyên tác, Chu Tẫn vì mạng sống mà cái gì cũng cần, giờ thì , vì cái mạng mà làm khổ thế .

Hứa Miên lưng với Chu Tẫn, đăm đăm ngoài cửa sổ.

Lời dứt, một cái đầu bù xù rúc cổ .

Mấy tấm ván nẹp chẳng hề làm giảm khả năng vận động của Chu Tẫn chút nào.

Anh rúc đầu cổ , thở nóng hổi còn dính mà gọi: "Anh trai."

Hứa Miên: "."

Cậu rốt cuộc đang tớ chuyện hả!

Biết thế chẳng thèm nữa.

là đàn gảy tai trâu.

Hứa Miên lạnh mặt định đẩy đầu Chu Tẫn , thì tay tóm lấy, còn hôn nhẹ lên đó.

Hứa Miên: "!"

Tóc suýt thì dựng cả lên: "Cậu làm cái gì thế! Tôi đang chuyện nghiêm túc với mà!"

Đang yên đang lành ở kênh trò chuyện tâm tình cứ nhảy sang kênh "đen tối" là thế nào!

"Anh trai." Chu Tẫn trầm giọng, môi áp sát tay : "Miên Miên."

Đủ đấy.

Cái tên dầu muối , chỉ thích "nhập" mấy thứ bậy bạ .

Hứa Miên lạnh mặt, đến cả sức để đẩy cũng chẳng buồn bỏ nữa.

"Xin Miên Miên." Chu Tẫn quả nhiên chẳng lọt tai chữ nào: "Là của , là cho em ."

Hứa Miên lạnh lùng đính chính: "Cậu sai."

"Là khiến Miên Miên lo lắng." Chu Tẫn lấy nghiêng mặt cọ cọ cổ .

Ngứa c.h.ế.t .

Hứa Miên rũ mắt: "Ai lo cho chứ."

Cậu chỉ sợ c.h.ế.t thôi. Cậu vất vả nuôi nấng đến tận bây giờ, sống cuộc đời của một bình thường, nếu mà c.h.ế.t thì chẳng công sức bấy lâu của đổ sông đổ biển hết .

Chu Tẫn như điếc chọn lọc, vẫn tiếp tục tự lảm nhảm: "Là nên làm hại cơ thể ."

"Thế thì đúng là nên thật." Hứa Miên lầm bầm.

Cuối cùng cũng một câu bình thường.

"Cơ thể là của Miên Miên, Miên Miên cho phép thì làm chuyện tổn hại đến nó."

Hứa Miên: "?"

"Cậu đừng lung tung, cơ thể là của tớ từ bao giờ hả?!" Cái đang hươu vượn gì thế !

Cậu đầu chặn miệng Chu Tẫn nhưng cho, cứ lấy cái đầu kẹp chặt lấy cổ .

Đầu Hứa Miên động đậy , lời của Chu Tẫn cứ như ma âm lọt thẳng tai.

"Trước đây là , cũng thế, mãi mãi vẫn thế, cơ thể là của Miên Miên, của cũng là của Miên Miên, chẳng lẽ Miên Miên quỵt nợ ."

Hứa Miên cạn lời: "Quỵt nợ cái gì, bao giờ thế cả..."

Sao cứ cảm giác như một cái nồi tổ chảng từ trời rơi xuống đầu thế .

"Miên Miên đưa tiền cho , chẳng là để mua , mua cơ thể ." Chu Tẫn ghé sát đến mức đó, thở nóng, mặt nóng, cả đều nóng hầm hập.

Làm Hứa Miên cũng thấy nóng lây.

Đầu óc càng nóng hơn.

Loading...