Nếu Hứa Miên, Chu Tẫn sớm đồng ý với yêu cầu của Liêu Huy từ lâu. Bởi khi gặp Hứa Miên, mục đích duy nhất của chỉ là tồn tại.
kể từ khi Hứa Miên xuất hiện, Chu Tẫn về phía .
Hứa Miên cao cao tại thượng như thế, nguyện ý mãi mãi ngước . nếu thấy , buộc leo lên cao. Phải leo đến vị trí mà thể trông thấy .
Anh sẽ bao giờ giao nộp luận văn cho Liêu Huy nữa, cũng để bản biến thành công cụ của ông . Hơn nữa, Liêu Huy thấy Hứa Miên.
"Được , thế còn là ai?" Nghe đến tên Liêu Huy, bảo vệ làm khó nữa mà sang Hứa Miên.
Trông Hứa Miên chẳng giống đến phụ việc chút nào, mà giống khách đến dự tiệc hơn.
"Em trai." Chu Tẫn , "Buổi tối yên tâm để nó ở nhà một nên mang theo bên ."
Bảo vệ Hứa Miên Chu Tẫn. Nhìn kiểu gì cũng chẳng thấy hai giống em chỗ nào.
Dù , ông cũng chẳng rỗi quản chuyện đó, dù cũng là do giáo sư Liêu Huy giới thiệu đến giúp, cho cũng .
Bảo vệ xua xua tay, chỉ đường cho hai bọn họ.
Hứa Miên chớp chớp mắt.
Lời của Chu Tẫn quen tai thật đấy.
Sao học theo cách chuyện của chứ?
Đến phòng đồ, thấy ai khác, Hứa Miên mới đá đá bắp chân Chu Tẫn.
Chu Tẫn chẳng chẳng rằng, dứt khoát kéo áo len định cởi , đang cởi dở thì đá nên đầu Hứa Miên.
Hứa Miên: "..."
Cơ bụng của Chu Tẫn cứ thế lộ mồn một.
Hứa Miên định thôi, định nhưng chẳng thốt nên lời.
Cậu hỏi làm bây giờ?
Hỏi Chu Tẫn lúc nãy mấy lời sến súa như "Là rời xa nổi Miên Miên" ư?
Lỡ như Chu Tẫn hề , là do ảo thính, chẳng sẽ phát hiện những suy nghĩ đen tối của .
"Muốn sờ ở đây luôn ?" Chu Tẫn dường như hiểu lầm ý , đột nhiên nắm lấy tay đặt lên cơ bụng .
Hứa Miên: "..."
"Sẽ... sẽ đấy!" Hứa Miên lắp bắp run rẩy.
Rốt cuộc là đen tối là Chu Tẫn đen tối đây?
Trông giống sờ cơ bụng ở chỗ lắm ?
Chu Tẫn rủ mắt, thần sắc vẻ thất vọng.
Thất vọng cái gì chứ?
Rất sờ ?
Hứa Miên coi như thấy, tháo túi đựng đồng phục của . Tháo đến một nửa, Chu Tẫn cởi xong áo len, còn cố tình lượn lờ ngay mắt .
Hứa Miên lượn lờ mặt đến mức mắt cứ tự chủ mà liếc về phía Chu Tẫn. Anh vẫn thản nhiên mặc áo sơ mi ngay mắt , cài khuy áo bình thản : "Miên Miên lấy tai mèo kìa."
Hứa Miên: "..."
Cậu bảo là hình như thiếu thiếu cái gì mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-101.html.]
Hứa Miên chẳng mặn mà gì với việc đội nó, nhưng một khi làm thêm thì cũng phá hỏng quy định. Cậu ngó nghiêng xung quanh, định bụng xem ở đây cái nào thừa .
Thế nhưng, thấy Chu Tẫn : "Tôi cố ý đấy."
Hứa Miên sững .
Cố ý cái gì? Cậu đang cái gì thế?
"Tôi để khác thấy Miên Miên đội tai mèo." Chu Tẫn tiến gần, phòng đồ rộng thênh thang như thế mà cứ nhất quyết dán chặt lấy , thấp giọng khẩn khoản: "Có , Miên Miên?"
Có cái gì cơ?
Là thể để khác thấy, là thể chỉ để một xem?
Chu Tẫn ghé quá gần, hàng khuy áo sơ mi còn kịp cài hết, lộ cả một mảng cơ bắp săn chắc.
Hứa Miên hỏi đến mức đầu óc choáng váng, theo bản năng đáp lời: "Được."
Đến khi Hứa Miên phản ứng đồng ý một chuyện kỳ quái gì thì còn kịp nữa .
Chu Tẫn xong đồng phục, đeo tai mèo lên dẫn Hứa Miên làm việc. Hứa Miên chỉ mặc mỗi áo khoác đồng phục, kiểu dáng còn chẳng giống của Chu Tẫn. Nhìn kỹ thì thấy, nhưng nếu soi kỹ thì trông chẳng khác nào đồ đôi.
Chỉ là đầu Chu Tẫn thêm đôi tai mèo.
Gương mặt quá mức lạnh lùng và cứng nhắc, đôi tai mèo đội lên đầu cũng vì thế mà trở nên khô khan theo. Trông nó chẳng giống tai mèo chút nào, mà giống tai của một tay giang hồ "máu mặt" hơn.
Nếu là mèo thật, chắc chắn là loại mèo đường thể một chấp mười, đ.á.n.h xong cũng chẳng thèm l.i.ế.m lông.
Hứa Miên lén lút chụp ảnh bóng lưng của Chu Tẫn. Rõ ràng thấy mặt, nhưng thể tưởng tượng biểu cảm của lúc , hận thể thẳng mấy chữ "Người lạ chớ gần" lên mặt luôn cho .
Chu Tẫn bưng khay phục vụ mà chẳng thèm nở lấy một nụ lấy lệ, nhưng động tác cực kỳ thuần thục.
Bữa tiệc hôm nay qua là của một thiếu gia nhà giàu nào đó tổ chức. Hứa Miên xuyên sách lâu như , chỉ dự tiệc với tư cách thiếu gia, chứ bao giờ tham gia với tư cách phục vụ thế .
Trước đây Hứa Miên cũng từng bưng khay chạy bàn, lâu làm nên cũng thấy ngứa ngáy chân tay. Thế nhưng Chu Tẫn nhất quyết cho động , cầm lấy khay là cướp mất, tự bưng cả hai cái.
Hứa Miên tiện tranh giành với , ở đây qua kẻ , khó tránh khỏi thấy. Vạn nhất chủ nhân bữa tiệc phát hiện trừ lương của Chu Tẫn thì chút nào.
Tuy rằng phục vụ ăn mặc chút đắn, nhưng những đến dự tiệc đều dáng " sang vật quý", ít nhất là bề nổi làm chuyện gì xa. Hứa Miên lẽo đẽo theo Chu Tẫn làm cái đuôi nhỏ, đồng thời cảnh giác quan sát xung quanh, cũng dần dần buông lỏng phòng .
Xem Liêu Huy cũng đến mức xa tới nỗi đẩy học sinh của hố lửa.
Hứa Miên cứ thế bám đuôi Chu Tẫn, cũng chẳng ai chú ý đến . Đám giàu đến dự tiệc sẽ bao giờ đặt sự chú ý lên một nhân viên phục vụ.
Không ai nhận vị thiếu gia nhà họ Hứa làm phục vụ, nhưng Hứa Miên nhận vài gương mặt quen thuộc xuất hiện. Có điều nhớ nổi tên họ là gì, cũng chẳng sợ phát hiện.
Cậu chỉ đến đây làm phục vụ thôi mà, làm chuyện gì mờ ám mà sợ.
Chẳng gì sợ cả.
Nếu phát hiện, thể là cùng bạn trai. Tuy gần đây còn ai đồn đại chuyện và Chu Tẫn chia tay nữa, nhưng việc củng cố thêm mối quan hệ cũng mang lợi ích cho .
Chỉ là "từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo mới khó".
Trước đây Hứa Miên cả ngày cũng chẳng thấy mệt, mà hôm nay mới chỉ lẽo đẽo chạy theo Chu Tẫn quanh hội trường một tiếng đồng hồ, đôi chân đau đến chịu nổi.
Chu Tẫn bận túi bụi, hễ ai cạn ly là mời rượu ngay, cứ thế chạy đôn chạy đáo khắp cả hội trường.
Hứa Miên làm lỡ việc kiếm tiền của nên cứ c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau chân mà nửa lời.
Thân thể "lá ngọc cành vàng" của nguyên chủ đúng là tệ thật, Hứa Miên nghi ngờ chân nổi mụn nước , dù đang đôi giày đặt làm riêng trị giá hàng trăm nghìn tệ do Đại Tây mua cho.
Xem tiền bạc lúc nào cũng giải quyết chuyện, ít nhất là đôi giày đắt đỏ cũng chẳng giúp bớt đau chân.