《QUYẾT Ý》 - 2

Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:32:26
Lượt xem: 138

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khiến chẳng thể sinh nửa phần ý nghĩ rằng kiêu ngạo.

Dĩ nhiên, tư cách để kiêu ngạo.

Trong giảng đường vạn , những đều là các đàn đàn chị lớn hơn vài tuổi, mà đề bài làm khó tất cả , bước lên bục chỉ loay hoay vài phút là giải xong.

Viên phấn ném tùy ý, rơi chuẩn xác hộp.

Anh nhướng mày, phát âm vô cùng lưu loát:

“Tôi tên Trần Quyết, đến từ nước Hoa, xin giúp đỡ nhiều hơn.”

Tôi và chạm mắt một giây, đó thu hồi tập vẽ rời .

Tôi đến đây để xem , mà là để ngắm hoa đào đang nở rộ ngoài cửa sổ.

Phòng học là nơi hoa chân thực và nhất.

Ai ngờ , hôm nay tỏa sáng rực rỡ ở nơi đây.

Thế là, cũng kẻ khi hạ bút vẽ nhạt sắc hoa đào, và vẽ sai cả bức họa.

4

Điếu t.h.u.ố.c cháy bỏng đến đầu ngón tay, buông tay.

Đốm lửa đỏ rực lăn vài vòng mặt đất.

Trần Quyết xách cái cặp lồng trống phía cổng bệnh viện.

Tôi vội vàng đuổi theo.

CoolWithYou.

Anh bước qua cổng bệnh viện, dẫm chân ánh nắng, sống lưng khom xuống.

“A Quyết.”

Hai chữ gọi , nặng nhẹ.

Người bước ánh nắng khựng run rẩy một nhịp, , nửa gương mặt chìm trong bóng tối.

Anh ngẩng đầu, chỉ dán mắt mũi giày của .

“Cậu nhận nhầm .”

Anh xoay , vội vã tháo chạy.

Một ngọn lửa vô danh bùng cháy trong lòng .

Nhận nhầm ?

Mẹ kiếp, tìm ở Bắc Kinh suốt mười năm trời.

Tôi đuổi theo, phổi và khí trao đổi liên tục, ép cho lồng n.g.ự.c đau nhức.

Cũng thể là vì tức giận.

“Trần Quyết!”

Càng gọi càng chạy.

Mẹ nó!

Anh thuộc đường hơn , chạy nhanh hơn , loáng cái mất dạng.

Tôi đuổi đến cổng bệnh viện, chỉ kịp thấy một bóng lưng đang xe máy điện.

5

Chặn một chiếc taxi , thở của vẫn thông.

“Đuổi theo chiếc xe máy điện màu xám phía cho .”

“Được !” 

Bác tài xế đạp ga một cái.

Ông hỏi :

“Anh là nước ngoài ở nước Hoa mà bắt taxi đuổi theo một xe máy điện ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quyet-y/2.html.]

“Sao thế? Cậu trộm đồ của ?”

Tôi tài xế chỉ đang trêu đùa.

vẫn nghiêm túc tiếp lời:

“Không trộm, là lấy.”

“Anh lấy của một thứ quan trọng.”

Năm mười tám tuổi, lấy từ tay bức tranh vẽ dở, đó là nụ hôn đầu, đến trái tim .

Năm mười chín tuổi, khi chúng sắp xa cách, đ.á.n.h cắp một đoạn tình ý nồng nàn, làm hết chuyện mật nhất.

Hứa hẹn cho cố bắt chờ, bỏ biệt tăm, một trở .

Trần Quyết, giỏi lắm, nhất là đừng để bắt .

“Lúc lấy đồng ý ? Đồng ý thì coi như là cho, ở nước Hoa chúng , đồ cho thì thói quen đòi .”

Cảnh vật ngoài cửa sổ lùi dần về phía , trong xe bật điều hòa nên nóng.

nóng nảy và bồn chồn là trái tim .

Đồ cho thói quen đòi .

những thứ cho , nhất quyết đòi bằng .

Tôi lấy , chính là những gì trao cho !

6

Một Trần Quyết từng tỏa sáng rực rỡ, đuổi theo đến tận đường chạy ven hồ.

“Bạn học, giấy vẽ của rơi .”

Gương mặt đắc ý tựa gió xuân , gần càng thêm lóa mắt.

Ánh mắt đầy vẻ tinh quái, lúm đồng tiền xao động cùng nụ .

Anh khẽ xoay ngón tay, tờ giấy vẽ vốn chạm đầu ngón tay bỗng đổi hướng, ngược lòng .

“Lúc nãy trong phòng học, .”

Một câu khẳng định chắc nịch.

Mặt đỏ bừng.

“Trả tranh cho .”

Trần Quyết năm mười tám tuổi trương dương và nhiệt huyết.

“Cậu lấy gì chứng minh bức tranh là của , gọi nó một tiếng xem nó thưa .”

“Hơn nữa, bức tranh nên là của mới đúng chứ.”

Tờ giấy vẽ xoay hướng .

Gương mặt tuấn lãng kiêu hãnh vẽ một nửa giấy, nhành hoa đào vắt ngang chân mày khiến đôi mắt thêm phần lay động.

Anh tiến sát gần .

“Có yêu từ cái đầu tiên .”

Tôi hoảng hốt tìm đường phản bác: “Tôi là con trai.”

Tại phản bác vế "yêu từ cái đầu tiên"?

Bởi vì chính cũng tìm lời giải thích hợp lý cho nhịp tim nhịp của .

Bất kể nam nữ, khi thấy một Trần Quyết như thế , đều thật khó để lòng lặng như tờ.

Huống hồ còn là sinh viên nghệ thuật, mà sinh viên nghệ thuật thì từ trong xương tủy luôn hướng về tình yêu và tự do.

Trên Trần Quyết, là tình yêu và tự do.

Tôi lún sâu màn bắt chuyện vụng về nhất của .

 

Loading...