Qúy ngài vệ sĩ toàn năng - Chương 18: Thiếu gia say rượu
Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:38:19
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin tức của quản gia Triệu linh thông. Khi tiếng còi xe cảnh sát "hú còi" vang lên lầu, xe của Lục gia cũng chờ sẵn một bên. Lục Tiêu bất lực lão quản gia đang nắm chặt cánh tay như sắp đến nơi, vội vàng rút tay .
"Chú Triệu... cháu mà..."
Vị thiếu gia vốn dĩ cao ngạo thực tâm kính trọng vị quản gia già, lời cũng khách khí vô cùng. Hắn lòng trung thành của chú Triệu là điều cần bàn cãi, nhưng đôi khi sự quan tâm đó quá mức.
"Tiểu thiếu gia, thể thế? Ngộ nhỡ xảy chuyện gì thì làm ? Bắt sống thế nào đây..."
Lục Tiêu đảo mắt một cái chui tọt trong xe. Quản gia Triệu lúc mới thôi càm ràm, xoay . Đứng mặt ông là Diệp Lan đang thong dong, hai tay đút túi quần.
"Chuyện ..."
Diệp Lan hiệu bằng mắt, khẽ nhướng mày lên phía mái nhà một cách kín đáo. Lão quản gia hiểu ý im lặng, nén nổi tiếng thở dài.
"May mà tiểu thiếu gia , nếu Lão gia và e là đều thể yên tâm."
"So với những chuyện đó," Diệp Lan ngắt lời, "giấu thực sự ?"
"Dù thì địch tối sáng, khi nắm rõ động tĩnh của kẻ thù, cho tiểu thiếu gia chỉ càng làm hoảng loạn thôi."
Diệp Lan liếc cánh cửa xe đóng chặt, cho là đúng: "Cậu lẽ yếu đuối như các nghĩ . Nói trắng , các đang biến thành mồi nhử."
Nghe , quản gia Triệu nở một nụ khổ. Việc lợi dụng Lục Tiêu để tìm hung thủ màn, chính ông rõ ? Chỉ là hiện nay tóm đuôi cáo của đối phương, cũng chỉ đành làm .
"Khổ cho tiểu thiếu gia , nghĩ Lão gia nhất định sẽ bù đắp thật cho ."
Khóe môi Diệp Lan khẽ nhếch lên, cúi đầu, lẩm bẩm tự : "Có lẽ tất cả các đều sai ..."
...
Không ngoài dự đoán, tại biệt thự riêng của Lục Tiêu, Lục Gia Truyền chờ sẵn ở đó từ sớm. Cho đến khi tận mắt thấy Lục Tiêu bình an trở về, ông ngắm nghía hồi lâu, xác nhận đứa con yêu thương nhất thực sự hề hấn gì mới như trút gánh nặng, đổ xuống ghế sofa phía .
Ông thực sự thể tưởng tượng nổi nếu Lục Tiêu xảy chuyện gì, ông còn dũng khí để sống tiếp .
Bàn tay Lục Gia Truyền nắm chặt một chiếc mặt dây chuyền. Sau khi xác nhận Lục Tiêu , ông mở món đồ trang sức đó , bên trong hiển hiện một bức ảnh. Người phụ nữ trong ảnh thanh lệ đoan trang, giống hệt trong bức ảnh mà Diệp Lan từng thấy trong thư phòng của ông.
Đó chính là ruột của Lục Tiêu.
"Tốt quá ... quá ... Gia Oánh, con của chúng bình an vô sự..."
Lục Tiêu c.ắ.n chặt môi, giữ im lặng. Ngay cả vẻ bất lực lúc cũng biến mất . Người phụ nữ trong ảnh — Tống Gia Oánh — là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng , là mà từng gặp mặt một kể từ khi sinh .
Hắn là một đứa con riêng. Dù lớn trong nhà yêu chiều, nhưng cuối cùng cũng đổi phận của . Việc sống một bên ngoài Lục gia, lẽ chính là do tâm lý quá để tâm đến phận đang quấy rối.
"Ba!" Hắn nhắc nhở, "Ba cũng thấy con . Muộn thế , cũng đến lúc ba nghỉ ngơi thôi..."
"! ! Mau nghỉ ngơi ! Hôm nay chắc là con sợ hãi ít."
Lục Tiêu lắc đầu. Lục Gia Truyền đối diện cũng con trai nhỏ lúc tâm trạng nên tính toán nhiều, trực tiếp bước khỏi nhà. Lục Tiêu và Diệp Lan tiễn ông tận cửa cho đến khi chiếc xe của Lục gia khuất dạng.
"Thiếu gia, ..."
"Lái xe ."
Lục Tiêu đột ngột móc từ túi một chiếc chìa khóa, tùy tiện ném cho Diệp Lan về phía bãi đỗ xe vườn biệt thự. Diệp Lan chớp mắt, nhét chìa khóa túi.
"Đi ?"
"Nghe lệnh là , hỏi nhiều thế làm gì?" Tính khí Lục Tiêu bắt đầu bốc lên, "Ở trong quân đội huấn luyện ? Phục tùng mệnh lệnh!"
Diệp Lan hỏi thêm nữa. Gần đây tính cách của quả thực chút đổi, nếu là ở trong quân đội, tuyệt đối sẽ thêm một lời nào. Có vẻ như trong tiềm thức, đang quan tâm đến vị thiếu gia .
Trong gara chiếc xe sang trọng nào nổi bật, Lục thiếu gia yêu cầu đặc biệt về khía cạnh , cũng thích quá phô trương. Hắn tùy ý ghế phụ của một chiếc Chevrolet, thoải mái dựa lưng ghế, ngẩng đầu, đưa tay chỉ về phía để dẫn đường.
"Đi thẳng, ngã tư tiếp theo rẽ ..."
Diệp Lan làm theo chỉ dẫn. Dù thiếu gia , nhưng ai cũng thấy Lục Tiêu cực kỳ quen thuộc với nơi đó. Quãng đường dài lắm, mười phút , thiếu gia lệnh dừng xe.
"Đến ."
Cậu chủ nhỏ cũng chẳng đầu , trực tiếp đẩy cửa xuống xe. Diệp Lan cũng hiểu ý Lục thiếu gia, tự giác đỗ xe một vị trí trống bên cạnh.
Khi Diệp Lan xuống xe, ngước mắt tấm biển hiệu mặt, vị thiếu gia thêm một cái. "Dạ Hồng Hoa" (Night Rose) — rõ ràng đây là một quán bar.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quy-ngai-ve-si-toan-nang/chuong-18-thieu-gia-say-ruou.html.]
"Lại đây."
Dường như để ý đến biểu cảm của Diệp Lan, Lục Tiêu ngoắc ngoắc ngón tay với . Không do dự, Diệp Lan tiến lên vài bước, nhưng vẫn giữ một cách nhất định với Lục Tiêu. Mặc dù Lục Gia Truyền rõ với rằng trong thời kỳ đặc biệt cần tuân thủ quy tắc giữ cách của vệ sĩ, nhưng Diệp Lan vẫn quen với việc thực sự "áp sát".
Ai mà vị thiếu gia công khai là Gay sẽ làm chuyện gì.
Lục Tiêu quá quen với phản ứng nên cũng chẳng buồn giận, ưỡn n.g.ự.c thẳng trong quán bar. Không khí bên trong quán khác biệt với bên ngoài: khí nóng bỏng, đám đông nhảy múa cuồng khiến Lục thiếu gia vô thức nhíu mày.
Diệp Lan cũng chú ý tới chi tiết . Vị thiếu gia rõ ràng cực kỳ quen thuộc nơi đây, nhưng dường như chẳng hề yêu thích nó. Anh để tâm quan sát nơi , duy trì cảnh giác cao độ vì hiện nay đang là thời điểm nhạy cảm, ai kẻ gây hại cho Lục Tiêu sẽ xuất hiện ở .
Lục Tiêu quen cửa quen nẻo tới quầy bar xuống. Tiến đón khách là một thanh niên nhuộm tóc vàng, trông vẻ phong trần trong bộ đồ nhân viên pha chế. Nhìn thấy Lục Tiêu, huýt sáo một tiếng.
"Ồ! Một tuần tới, cứ tưởng quên chỗ chứ!" Anh dừng tay, "Vẫn như cũ?"
"Đương nhiên."
Thấy thiếu gia định chỗ, Diệp Lan cũng dứt khoát xuống vị trí bên cạnh Lục Tiêu, đôi mắt khẽ nheo , luôn để mắt tới hành động của xung quanh. Nhân viên pha chế liếc một cái huých tay Lục Tiêu: "Người mới hả?"
"Không ." Lục Tiêu phủ nhận, hất tay đối phương , "Mau lấy rượu !"
"Được ."
Tốc độ của nhân viên pha chế nhanh, dường như thêm một nên cố tình mang thêm một chai nữa. Những chai Vodka nồng độ cao bày lên bàn, Lục thiếu gia cần suy nghĩ, mở nắp định tu ừng ực.
Diệp Lan nhanh tay lẹ mắt ngăn .
"Buông tay!" Lục Tiêu chút cáu kỉnh, "Lời của bản thiếu gia thấy ?"
Diệp Lan do dự buông tay.
Được giải phóng, Lục Tiêu hề nể nang, kề miệng chai và nuốt "ừng ực". Vodka giống các loại rượu khác, sức mạnh của rượu mạnh thì dĩ nhiên cần bàn cãi.
"Ồ, hai quen ?"
Trong lúc Lục Tiêu đang một uống rượu, nhân viên pha chế tiến gần Diệp Lan, khều khều cánh tay . Diệp Lan "ừm" một tiếng cho câu trả lời.
Nhân viên pha chế khổ: "Nếu quen thì khuyên bảo một chút. Cậu tuy tới thường xuyên, nhưng nào tới cũng nốc hai ba chai Vodka... Anh cũng đấy, rượu mạnh hại ."
"Lần nào cũng ?"
"Cậu là một kỳ lạ, tới đây chỉ ở quầy bar uống rượu, nhảy nhót, thậm chí chẳng thèm ai lấy một cái. Thật lòng mà , dường như nào tới tâm trạng cũng chẳng ." Nhân viên pha chế hạ thấp giọng, vẻ huyền bí : "Cứ như là tâm sự gì đó. Nói đơn giản là tới đây để mượn rượu giải sầu."
"Vậy thì thật xin , dường như khuyên nổi ." Diệp Lan nhún vai, tỏ vẻ bất lực. Nhân viên pha chế đành thở dài làm việc khác.
Thấy xa, Diệp Lan mới nhảy xuống khỏi ghế, đột nhiên đoạt lấy chai rượu trong tay Lục Tiêu. Đây là chai thứ hai , mắt Lục Tiêu ửng đỏ.
"Đủ !" Anh quát lên. Người mặt rõ ràng khựng .
"Trả cho !"
"Không !" Diệp Lan lập tức từ chối, "Cậu uống quá nhiều ..."
"Không ! Bản thiếu gia vẫn còn uống ! Trả cho !" Lục Tiêu lớn tiếng hơn, "Anh lấy tư cách gì uống nhiều? Dựa cái gì chứ! Bản thiếu gia vẫn còn uống ! Còn uống ..."
Cơ thể Lục Tiêu chao đảo một cái, vững. Diệp Lan vội vàng vươn tay đỡ lấy. Anh Lục Tiêu bắt đầu còn tỉnh táo nữa .
"Thiếu gia..."
"Tại ..." Cậu chủ nhỏ đột ngột bật , nụ xen lẫn vị đắng chát, "Tôi cứ ngỡ ông cũng yêu thương ... Tại ông hại ..."
"Thiếu gia, đây ..."
"Tại sự thật như thế ... Tại tất cả chuyện..."
Diệp Lan nhíu mày. Theo tình hình , đêm nay một là ở quán bar với thiếu gia, hai là vác thiếu gia xe. Nghĩ , tiến lên bế thốc Lục thiếu gia lên. Việc đối với chẳng gì khó khăn.
lúc bế Lục Tiêu lòng, đột nhiên cảm thấy hai tay đối phương vòng qua cổ . Sau đó, đôi môi của thiếu gia đột ngột áp lên làn môi của Diệp Lan.
Chỉ trong một khoảnh khắc, Diệp Lan để dấu vết mà đẩy đối phương . Anh vốn tưởng Lục Tiêu còn tỉnh, nhưng cúi đầu , đôi mắt đối phương rõ ràng mơ màng, chẳng còn mấy phần tỉnh táo nữa .
"Thiếu gia..."
"Diệp Lan," Lục thiếu gia đang mê mẩn là mơ là gì khác, "Bản thiếu gia là nghiêm túc đấy... Để bản thiếu gia... ấc... để bản thiếu gia làm bạn trai của ..."