Thật cũng chẳng quan tâm đứa trẻ . Mẹ cũng một một nuôi nấng khôn lớn, chỉ tiếc là bà quá sớm. Nếu bà thể kiên trì thêm một thời gian nữa… Bà sẽ cần tua tua từng khung hình chậm chạp chỉ để tìm kiếm hình bóng của màn ảnh. Cũng sẽ cần vì nể mặt mà lén nhét tiền túi áo cũ của nữa.
Hồi khi còn chạy vai quần chúng, một ngày chạy qua chạy giữa mấy đoàn phim, chỉ hy vọng sẽ thêm nhiều cơ hội để thấy . Thế nhưng cho đến khi thực sự nổi tiếng , ánh mắt vẫn luôn dõi theo biến mất .
Tôi bà thể tự hào mà rằng, con trai bà bây giờ là một ngôi lớn . Là đứa con trai mà một bà nuôi dạy nên đấy, bà giỏi thật đấy.
Sự cố bất ngờ luôn khiến kịp trở tay. Cuộc đời dường như bao giờ khoảnh khắc nào là sẵn sàng cả.
Làm một cha rốt cuộc ý nghĩa như thế nào nhỉ?
Tôi . Thế nhưng bắt đầu yêu đứa nhỏ . Người duy nhất của thế gian .
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
7.
Đứa bé nhà Omega hàng xóm chào đời . Một thời gian , đứa nhỏ cuối cùng cũng thể rời khỏi lồng ấp dành cho trẻ sơ sinh. Người hàng xóm bụng đưa con sang cho bế thử một lát.
Thằng bé thực sự quá nhỏ, còn nhẹ bẫng. Tôi lóng ngóng chân tay, chẳng đặt thế nào cho đúng, cũng chẳng dám dùng chút sức lực nào. Phải nhờ đến sự giúp đỡ của hàng xóm để điều chỉnh tư thế, mới dám ôm trọn sinh linh bé bỏng lòng.
Khoảnh khắc đó, lòng bỗng trào dâng một nỗi hoang mang vô định. Đến bản còn sống cho hồn, liệu thực sự đủ khả năng để nuôi nấng một mầm sống nhỏ nhoi thành ? Nếu giáo d.ụ.c , khiến đứa trẻ lớn lên chệch hướng thì làm ? Rồi với con thế nào về cha còn của con đây? Liệu việc ích kỷ sinh đứa trẻ mới thực sự là hành động trách nhiệm?
Tôi thật lòng ước gì vẫn còn sống, để bà thể chỉ bảo cho rốt cuộc làm gì.
Bầu khí trong phòng đột nhiên trở nên kỳ quái, vô thức ngoái đầu phía cửa.
Cố Hằng đang sừng sững ở đó với gương mặt tối sầm, chỉ tay đứa bé trong lòng , đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu: "Đứa con hoang của đứa nào đây? Em dám cùng khác sinh con ?"
Đứa nhỏ giọng điệu hung dữ của làm cho khiếp sợ, bắt đầu oa oa. Tôi vội vàng cẩn thận trả đứa bé cho , kéo Cố Hằng bước ngoài sân, "Sao tìm đến tận đây?"
Giọng lạnh thấu xương như đóng băng cả gian: "Chuyện đó quan trọng ? Cậu vẫn trả lời câu hỏi của ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/phia-sau-lop-tro-tan/chuong-3.html.]
Nhìn bộ dạng cuống cuồng như cắm sừng của , chỉ thấy nực vô cùng: "Dù thì cũng nên thăm dò cho kỹ hãy tới chứ? Đứa bé đó con ."
Nét mặt giãn một chút: "Vậy những lời Tiểu Bạch là thế nào?"
Tiểu Bạch, là Tiểu Bạch. Trong mắt , những gì Tiểu Bạch luôn luôn là chân lý. Vậy thì cứ mà canh chừng Tiểu Bạch với đứa con của !
"Tôi m.a.n.g t.h.a.i , đứa trẻ của , chúng ly hôn ."
Chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, gương mặt Cố Hằng hiện lên đủ loại sắc thái vô cùng phong phú. Kinh ngạc, phẫn nộ, mịt mờ... những cảm xúc mà cực kỳ hiếm khi thấy nay đan xen lẫn lộn mặt .
Thế nhưng nhanh đó, khôi phục phong thái ung dung của kẻ quen thói bề , thu liễm cảm xúc, giọng đầy kiên định: "Tôi tin."
Tôi nhếch môi nhạt: "Đây là đang tin tưởng , là đang quá tự tin bản ?"
Anh chằm chằm bụng , ánh mắt sắc lẹm như đ.â.m thủng một lỗ đó, "Của ai?"
Tôi nhún vai hờ hững: "Không , tận mấy cơ."
Gân xanh trán giật liên hồi, gầm lên trong cơn thịnh nộ: "Kiều Tu!"
Bình thường tính tình Cố Hằng cũng coi là ôn hòa. Trừ những lúc trong kỳ mẫn cảm , bao giờ thấy mất kiểm soát đến mức . Thế nhưng, cơn giận của cũng chỉ là do bản năng chiếm hữu của một Alpha đang trỗi dậy mà thôi.
Anh siết chặt nắm đấm, nửa ngày mới từ cổ họng rặn hai chữ: "Phá ."
"Cái gì?"
Anh bằng giọng cho phép thương lượng: "Phá nó , theo về nhà. Tôi thể coi như những chuyện từng xảy ."
Nói mới nhẹ nhàng làm , cứ như thể đang yêu cầu xử lý một túi rác . Chẳng lẽ vì là một Alpha may mắn đầu t.h.a.i nhà , nên quyền ở vị trí cao cao tại thượng để coi thường mạng sống ?
Một luồng khí lạnh tức thì bao trùm lấy , cùng lúc đó, ngọn lửa giận dữ cũng bùng lên, va đập kịch liệt trong lồng ngực, "Đây là con của , lấy tư cách gì mà đòi quyết định ? Còn coi như từng xảy nữa chứ, chẳng lẽ còn dập đầu tạ ơn đại ân đại đức của Cố tổng ?"