Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 47: Kết Hôn Với Anh Nhé?

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:20:37
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chú cừu nhỏ chuyện tối qua coi như "miếng thịt nướng", chỉ thấy trong núi nhiều côn trùng quá, c.ắ.n mấy vết đỏ hằn. Sáng dậy mặc quần áo thấy đùi đau, hồ nghi chất vấn nhưng Sith vẫn giữ vẻ mặt bình thản: "Tối qua say nên ngủ sớm lắm, chắc là do sâu bọ thôi." Thế là chú cừu nhỏ ngốc nghếch cứ thế lừa qua chuyện.

Lúc xuống núi vẫn là cõng . Thấy vợ chồng dì Frelly , Phương Trầm còn ngượng, nhưng nghĩ đến đôi chân mỏi nhừ, lập tức thích nghi, yên tâm kê đầu lên vai . Phê thật sự~

Mấy ngày khi trở về, vợ chồng dì Frelly chuẩn rời . Thường thì họ chỉ việc thu dọn hành lý , thậm chí chẳng thèm chào Sith một câu, gì đến chuyện tiễn sân bay. Họ tôn sùng sự tự do và cho rằng ai nên là sự vướng bận của ai cả. năm nay thì khác, vì thêm một chú cừu nhỏ bám .

"Ngoan nào, đừng ." Sith bất đắc dĩ lau nước mắt cho Phương Trầm: "Đợi em nghỉ học, chúng sẽ sang thăm ."

Chú cừu nhỏ níu lấy tay áo dì Frelly, mắt đỏ hoe: "Thế lúc chúng con tổ chức hôn lễ, dì về ạ?"

Frelly : "Tất nhiên ... Hôn lễ á?" Bà sực nhận , ngẩn sang Sith.

Sith cũng ngờ thế, trong lòng mừng húm: "Bảo bảo, em đồng ý kết hôn với ?"

Phương Trầm chẳng buồn đếm xỉa đến Sith, sụt sịt mũi ôm lấy dì Frelly: "Con sẽ nhớ dì lắm." Bà vỗ vỗ lưng : "Bảo bối, dì cũng sẽ nhớ con, lúc nào cũng hoan nghênh con sang chơi nhé."

Sau khi tiễn , chú cừu nhỏ trong xe với vẻ mặt ủ rũ vui. Sith nhịn , vội vàng hỏi: "Bảo bảo, câu khi nãy em là ý gì? Hôn lễ á? Em tổ chức ở ?"

Phương Trầm hừ một tiếng: "Em thế bao giờ?"

Người đàn ông nhíu mày: "Bảo bảo..."

"Em buồn ngủ !" Phương Trầm trùm áo khoác lên đầu, giọng nghèn nghẹt: "Anh lái xe , em ngủ một lát."

Sith khựng , đành kìm nén hỏi thêm. Chẳng chuyện gì mà Phương Trầm dường như đang giận , từ sân bay về đến giờ cứ lờ . Anh cũng coi như thấy, tối ngủ còn quấn chăn kín mít, kiên quyết cho chạm .

Sith nhẫn nhịn một ngày, đến ngày thứ hai là hết chịu nổi. Anh mạnh bạo ôm lòng dỗ dành: "Sao giận dỗi thế? Vì chuyện kết hôn ? Bảo bảo, ép em, nếu em kết hôn thì thôi cũng mà."

Ai ngờ xong, Phương Trầm càng giận hơn, còn đẩy mạnh , thoát khỏi vòng tay . Đôi mắt xinh ánh lên ngọn lửa giận dữ, lườm Sith một cái sắc lẹm một lời về phòng ngủ.

Giây tiếp theo, tiếng khóa cửa "cạch" một cái vang lên. Xong , là "ở riêng" thật .

Người đàn ông chằm chằm cánh cửa phòng ngủ đóng chặt, nghiến răng kèn kẹt.

Trong phòng ngủ.

"Hai chiến tranh lạnh đấy ?" Kiệt Minh ở đầu dây bên khuyên nhủ, "Có chuyện gì thì cho nhẹ lòng, cứ thế chỉ tổ sứt mẻ tình cảm thôi."

Giọng Phương Trầm cực kỳ nản chí: "Chuyện bảo em chủ động thế nào đây? Trong đầu lúc nào cũng chỉ kết hôn với kết hôn, chẳng lẽ khi kết hôn cầu hôn ? Em cũng chẳng đòi hỏi bất ngờ gì to tát, nhưng ít nhất cũng ăn một bữa t.ử tế, chụp vài tấm hình chứ. Chẳng lẽ hai đứa định sáng sớm ngủ dậy rửa mặt xong là dắt lãnh chứng luôn chắc?"

Kiệt Minh nghẹn lời: "Nói cũng đúng..."

Nghe bạn thế, Phương Trầm càng phiền lòng hơn, cứ thế lăn qua lộn giường.

Kiệt Minh suy nghĩ một chút: "Hay là em thử ám chỉ xem? Ngại thẳng thì gợi ý chút đỉnh, thì khi lão Sith cũng chẳng nghĩ tới ."

Phương Trầm do dự: "Cũng nhỉ."

Cúp điện thoại, Phương Trầm chần chừ một hồi mới mở cửa phòng ngủ bước ngoài.

Người đàn ông hề về phòng khách mà vẫn lù lù sofa, tiếng mở cửa là lập tức ngẩng đầu bật dậy: "Bảo bảo."

Phương Trầm ngẩn : "Sao vẫn còn đây thế?"

Sắc mặt Sith lắm, thực sự thể chịu đựng nổi việc chú cừu nhỏ lạnh nhạt dù chỉ một giây. Anh sải bước tới, ôm chặt lấy lòng, nghiêng đầu hôn lên tai — đây chính là điểm nhạy cảm nhất của Phương Trầm, chỉ cần môi chạm nhẹ một chút là sẽ nhũn như miếng bánh dẻo trong lòng ngay.

"Bảo bảo, rốt cuộc làm gì khiến em vui, thẳng cho ?" Anh trầm giọng thủ thỉ, "Em , sẽ sửa hết."

— Ngoại trừ chuyện giường.

Phương Trầm mềm lòng hẳn. Cậu dẩu môi: "Thì là... chuyện kết hôn..."

Chưa dứt câu, Sith lập tức ngắt lời: "Không kết nữa, bảo bảo ạ. Anh nghĩ kỹ , đây nên cứ nhắc mãi chuyện làm em áp lực. Nếu em kết hôn thì thôi, chúng kết nữa."

Phương Trầm: "..."

Cậu suýt thì tức đến bật , hỏi ngược Sith: "Thật ? Anh thực sự kết hôn với em?"

Người đàn ông im lặng. Sao mà cho , mơ còn thấy nữa là. Anh khao khát Phương Trầm trở thành bạn đời hợp pháp của , khao khát một hôn lễ long trọng để ôm hôn mặt bàn dân thiên hạ.

Phương Trầm hừ một tiếng, thèm tiếp tục đề tài nữa, đá nhẹ ống chân một cái: "Em đói , ăn đêm."

Sith lập tức đáp: "Để làm."

Đã gần 11 giờ đêm, trong bếp chỉ bật một ngọn đèn nhỏ tỏa ánh sáng vàng ấm áp. Phương Trầm bên bàn ăn, đàn ông đang bận rộn trong bếp.

Trước đây, bao giờ nghĩ sẽ cùng một khác xây dựng tổ ấm, sẽ đối với vô điều kiện, bao dung hết mực, ngay cả khi nảy những ý tưởng dở như nửa đêm leo núi ngắm sáng sớm đòi ăn lẩu, cũng chỉ gật đầu chiều ý.

Sith bưng lên một bát hoành thánh nhỏ. Đây là loại hoành thánh gói sẵn để trong tủ đông, sợ chờ lâu nên nấu món cho nhanh. Bát hoành thánh nóng hổi đặt mặt, Sith còn rót thêm một ly nước trái cây: "Ăn từ từ thôi, nóng đấy."

Phương Trầm chằm chằm bát hoành thánh, bỗng thấy mũi cay cay. Vài giây , ngẩng đầu Sith, mắt đỏ lên.

Hai ngày nay Sith phát điên vì cảm xúc thất thường của chú cừu nhỏ, giờ thấy thương sắp rơi nước mắt, lòng như ai xé nát. Anh bước tới nhẹ nhàng ôm lấy thiếu niên: "Đang yên đang lành , hửm?"

Phương Trầm sụt sịt mũi. Cậu nghĩ thôi dẹp , Sith với như thế, dỗi làm gì, dù cũng quyết định cưới còn gì. Cậu đưa tay , đàn ông hiểu ý lập tức quỳ một gối xuống để vòng tay ôm cổ .

Phương Trầm nhỏ giọng: "Nếu kết hôn, em tổ chức ở bờ biển. Không cần quá đông , chỉ cần bố và bạn bè thiết, cùng chung vui náo nhiệt là ."

Giọng Sith khàn đặc : "Được."

Phương Trầm chớp mắt, lẩm bẩm: "Hôm nay vẫn nhé."

Hửm? Cái gì cơ?

Người đàn ông ngẩn một giây lập tức phản ứng , khóe môi khẽ nhếch lên, nghiêng đầu hôn lên má : "Phương Trầm, yêu em."

Chú cừu nhỏ cuối cùng cũng mỉm , đôi mắt cong tít .

Sau khi Phương Trầm ăn xong bát hoành thánh, đàn ông bế tắm nước ấm, cuối cùng nhét trong chăn cũng thuận thế xuống theo. Phương Trầm nghĩ ngợi một hồi, cũng lời nào đuổi ngoài.

Sith một tay ôm chặt lòng, áp n.g.ự.c , cảm nhận thở và nhịp tim của cả hai đang hòa quyện, một cảm giác thỏa mãn từng nhen nhóm trong lòng. Cuối cùng vẫn nhịn mà hỏi: "Bảo bảo, rốt cuộc là vì em vui?"

Phương Trầm nhắm tịt mắt giả ch·ết. Sith chỉ bất đắc dĩ kéo chăn lên cao một chút, ôm chặt lấy cũng nhắm mắt ngủ theo.

Ngày hôm , Phương Trầm ăn với Kiệt Minh và kể cho bạn về dự định hôn lễ.

Kiệt Minh gặm hamburger : "Bờ biển là nhất , dễ lên hình!"

Phương Trầm híp mắt: "Thế thì nhất định tới đấy."

Kiệt Minh nháy mắt: "Yên tâm , hội câu lạc bộ của Sith chắc chắn sẽ đông lắm, tớ làm bỏ lỡ cơ hội ?"

Phương Trầm: "..." Cậu giả vờ giận dỗi: "Thế thể chỉ đơn thuần là đến chúc phúc cho tớ thôi ?"

Kiệt Minh hì hì: "Tất nhiên là chứ. Mà chẳng hai hôm còn đang chiến tranh lạnh với ?"

Phương Trầm thở dài: "Thôi, đúng đấy, chiến tranh lạnh chỉ tổ sứt mẻ tình cảm thôi."

Kiệt Minh gật đầu tán thành: "Còn sứt mẻ cả 'mông' nữa."

Phương Trầm nghẹn lời. Cậu sắp biến thành "cừu vàng" mất . Một nửa là do Sith, nửa còn chắc chắn là công lao của Kiệt Minh.

Ăn xong, Phương Trầm định gọi điện cho Sith đến đón thì Kiệt Minh ôm chặt lấy tay : "Vội gì chứ, vẫn còn sớm mà, dạo trung tâm thương mại , tớ mua ít đồ."

"Ngay bây giờ á?"

" , thôi!"

Thế là Phương Trầm Kiệt Minh nửa kéo nửa lôi dạo, bồi bạn thử hết bộ quần áo đến bộ quần áo khác. Cậu buồn ngủ mệt, định chuồn mấy đều Kiệt Minh xách cổ . Nhìn Kiệt Minh tay xách nách mang đống túi lớn túi nhỏ, Phương Trầm thở dài: "Được đấy, trung tâm sắp đóng cửa , tớ cũng cưới ngay ngày mai vội thế."

Kiệt Minh đồng hồ, lẩm bẩm: "Cũng sắp đến giờ ."

Phương Trầm: "Hửm? Cái gì cơ?"

"Không ." Kiệt Minh vội vàng , "Đi thôi thôi, chẳng mệt ? Tớ bắt xe đưa về."

"Thôi khỏi , để tớ bảo Sith đến đón tiện đường đưa về luôn."

Phương Trầm móc điện thoại Kiệt Minh đè tay ngay: "Thật sự cần , đừng làm phiền , cứ bắt xe , tớ đưa về."

Phương Trầm im lặng. Cậu nheo mắt, Kiệt Minh đầy hồ nghi: "Hôm nay cứ kỳ kỳ kiểu gì ."

Kiệt Minh ho khan một tiếng: "Có ." Không đợi Phương Trầm thêm gì, kéo tuột Phương Trầm : "Đi thôi, đưa về nhà."

Thế là Phương Trầm cứ mơ mơ màng màng Kiệt Minh đưa về. Đến tận lúc chân tòa chung cư, mới nhận gì đó sai sai, sang Kiệt Minh: "Sao tớ ở đây?"

Mấy chơi đều là đưa Kiệt Minh về , Kiệt Minh cũng bao giờ hỏi sống ở cả. Vừa dứt lời, Kiệt Minh khựng , gượng gạo bất chấp tất cả đẩy mạnh Phương Trầm một cái: "Mau lên lầu cưng, chúc một đêm tuyệt vời nhé!"

Nghe câu xong, Phương Trầm càng dám lên. Trời mới Sith đang giăng bao nhiêu cái "bẫy" chờ ở nhà. Chú cừu nhỏ chỉ nhảy hố chứ nhảy bẫy nhé.

Cậu ăn vạ thụp xuống đất: "Rốt cuộc là chuyện gì? Không rõ là tớ về ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-47-ket-hon-voi-anh-nhe.html.]

Kiệt Minh nhún vai, định gì đó thì thấy một bóng bước từ phía , liền đổi giọng ngay: "Được thôi, thế cứ ở đây mà đợi nhé, tớ đây, bái bai!"

Phương Trầm ngẩn , kịp phản ứng thì Kiệt Minh ngoắt thèm ngoảnh đầu .

"Kiệt Minh ——"

Bỗng từ phía ôm chầm lấy , nhấc bổng cả chú cừu nhỏ lên. Chẳng cần đầu cũng là Sith. Cậu bực bội hừ một tiếng: "Các rốt cuộc là âm mưu gì?"

Sith ôm chặt lấy : "Về nhà em sẽ ."

Hửm? Đầu óc Phương Trầm lóe lên một tia sáng, đột nhiên nhận điều gì đó, theo bản năng nắm chặt lấy áo Sith, lắp bắp: "Anh, ..."

Người đàn ông xoay , ôm mặt đối mặt cúi đầu nhẹ nhàng hôn xuống.

Hiếm khi nào nụ hôn của Sith dịu dàng đến thế, cánh môi chỉ chạm nhẹ , hề dùng chút sức lực nào, nhưng Phương Trầm cứ thấy rụng rời cả tay chân, như tan chảy . May mà đàn ông đỡ eo ôm lấy , nếu chắc khuỵu xuống đất từ lâu . Anh cứ thế hôn bế chung cư.

Vừa khỏi thang máy, bước cửa nhà, đàn ông bỗng ấn lên cánh cửa, lực hôn dần trở nên mãnh liệt hơn.

Dữ dội quá... Phương Trầm trợn mắt. Vừa mới thích ứng với nụ hôn dịu dàng như nước chảy khi nãy, nhất thời chịu nổi cơn mưa rào gió cuốn . Cảm giác như cả đầu lưỡi cũng sắp nuốt chửng, cánh môi ma sát đến đỏ mọng sưng tấy. Cậu chịu nổi định lùi nhưng phía là cánh cửa , đường lui, chỉ đành b·ị b·ắt nhận lấy nụ hôn quá mức hung hãn .

Sao thế chứ... Phương Trầm chút ủy khuất nghĩ. Anh là giống ch.ó ? Sao lật mặt nhanh thế.

Đến lúc Sith chịu buông tha cho , nới lỏng tay là chú cừu nhỏ liền trượt dần xuống theo cánh cửa, cũng vững nổi nữa. Người đàn ông nhịn bật khẽ, bế nữa mà dắt tay , đợi định thần một lát mới dẫn trong.

Trong phòng trang hoàng . Đập mắt là một màu đỏ rực rỡ, Sith hái bao nhiêu hoa hồng mới thể rải cánh hoa thành một tấm t.h.ả.m phủ kín ngóc ngách của căn phòng như thế.

Đẹp thì thật... nhưng mà sến quá. Phản ứng đầu tiên của Phương Trầm là trông cứ như mấy bộ truyện tổng tài bá đạo mạng , giàu ai cũng thích kiểu màu mè hoa lá cành thế nhỉ.

ngay đó, nước mắt rơi xuống. Đơn giản là vì bên trong, thấy một chiếc "bánh kem" đô la Mỹ cao mười tầng, mỗi tầng đều cuộn bằng tiền mặt thật. Cái ... cái thì đúng là hạnh phúc quá mất. Cậu yêu giàu!

Phương Trầm đỏ mắt vòng quanh cái tháp tiền: "Lão công ơi em yêu ch·ết mất!"

Sith khẽ nhếch môi. Giây tiếp theo, chú cừu nhỏ xị mặt xuống: "Chẳng bảo là em quản tiền ? Anh tự ý sử dụng nhiều tiền mặt thế qua phê duyệt của em ?"

Sith: "..."

Phương Trầm mau chóng rạng rỡ, nhào tới ôm lấy cổ , hai chân kẹp chặt lấy eo đàn ông. "Đùa thôi, giận , em vui lắm lắm luôn . Sith, đây là bất ngờ dành cho em ?"

Trái tim Sith cứ lên bổng xuống trầm thế khiến thực sự chút chịu nổi. Anh "ừm" một tiếng, hôn lên cằm : "Anh còn nướng bánh kem nữa, bảo bảo nếm thử ?"

"Có ạ!"

Sith định đặt xuống nhưng Phương Trầm cứ ôm khư khư lấy buông, nhất quyết đòi bế . Sith hừ một tiếng: "Cái đồ bám ." Miệng thì nhưng chính cũng luyến tiếc buông tay, cứ thế bế chú cừu nhỏ qua t.h.ả.m hoa hồng, đến chỗ bàn bếp lấy một chiếc khay.

Trên khay là những chiếc bánh kem nhỏ xinh như bánh cupcake, mỗi chiếc đều trang trí bằng kem thành những hình thù khác . Phương Trầm ghé đầu xem, đưa tay chỉ một cái: "Cái là chú cừu nhỏ ?"

Sith nhếch môi: "Anh làm giống lắm đúng ?"

Thật chẳng giống tí nào, hai cái sừng đầu mới đoán thôi. Tiếp theo là cái... Phương Trầm vắt óc suy nghĩ: "Sói ?"

Sith cúi đầu hôn lên mặt : "Xem tay nghề của cũng tồi."

Phương Trầm nhếch môi. Một cục đen thui thế , đoán là dựa tình cảm thôi đấy. Mấy cái còn Phương Trầm cũng chẳng buồn vắt óc đoán nữa, trực tiếp đưa tay : "Để em ăn thử luôn cho!"

Sith khẽ , đặt Phương Trầm xuống chiếc ghế bên cạnh đưa khay bánh cho .

Phương Trầm tiện tay cầm lấy một cái, l.i.ế.m sạch lớp kem bên , định c.ắ.n xuống phần cốt bánh thì bỗng khựng . Trên lớp bánh khảm một chiếc nhẫn bạc trơn vô cùng tinh tế.

Sith trầm giọng : "Xem chúng tâm đầu ý hợp thật đấy, bảo bảo tùy tiện cầm một cái là trúng ngay nhẫn ."

Phương Trầm nhướng mày. Cậu đặt cái đó xuống, cầm một miếng bánh khác bẻ đôi , một chiếc nhẫn đính kim cương vụn rơi xuống; cầm thêm cái nữa, bẻ , rơi xuống một chiếc nhẫn kim cương vuông...

Thấy mặt đàn ông càng lúc càng đen, Phương Trầm nhanh chóng cầm lấy chiếc nhẫn đầu tiên đưa cho Sith: "Đẹp quá, em thích cái nhất."

Sith hít một thật sâu, nhận lấy chiếc nhẫn quỳ một gối xuống mặt Phương Trầm.

Dù thừa định làm gì, nhưng trong khoảnh khắc Phương Trầm vẫn kìm mà căng thẳng, sống lưng vô thức thẳng tắp, cổ họng khô khốc, nhịn mà l.i.ế.m môi một cái.

Ánh mắt đàn ông sâu thẳm. Dường như kể từ đầu gặp gỡ trong cái khởi đầu đầy hoang đường , xuyên qua hai lớp mặt nạ, ánh mắt Sith bao giờ rời khỏi .

"Phương Trầm, từng thích bất kỳ một ai, ngoại trừ em. Sau nghĩ , lẽ ngay từ đầu gặp mặt mủi lòng em, dỗ dành em, nâng niu em trong lòng bàn tay ."

"Trước đây từng nghĩ đời như em, mong manh dễ vỡ, sống kiên cường đến thế."

"Phương Trầm, bảo bảo, em bao nhiêu ... nhốt em , khóa em . Anh ghét bất kỳ ai thấy em, nhưng nỡ. Em nên là một chú cừu nhỏ tự do chạy nhảy ánh mặt trời, chứ nhốt trong lồng."

Hiếm khi đàn ông một dài như thế, giọng khàn khàn, tông giọng trầm xuống: "Bảo bảo, yêu em. Em nhiều điểm , tham lam, cường thế, tự phụ và tính kiểm soát cực cao. thề, cả đời sẽ làm bất cứ điều gì khiến Phương Trầm buồn lòng, sẽ để em tổn thương dù chỉ một chút."

"Kết hôn với nhé?"

Phương Trầm thấy giọng khàn đặc, đang đỏ mắt , nhưng lúc cũng chẳng còn tâm trí mà quản, bởi vì chính nức nở từ lâu .

Cậu lau nước mắt nức nở: "Làm cái gì thế , câu cuối cùng là , bày đặt dẫn dắt dài dòng làm gì, chỉ giỏi làm rơi nước mắt thôi."

Sith khẽ nhếch môi: "Bảo bảo, đưa tay cho nào."

"Đeo nhẫn cho em xong dỗ tiếp."

Phương Trầm sụt sịt mũi, chìa tay . Ngay đó, chiếc nhẫn lồng ngón tay , đó là một chiếc vòng trơn đơn giản, nhưng nếu kỹ sẽ thấy mặt nhẫn những hoa văn chìm, ánh đèn lấp lánh như sóng nước.

Cậu lẩm bẩm: "Đẹp thật đấy."

Giây tiếp theo, đàn ông dậy ôm chặt lòng, cúi đầu hôn lên đôi mắt , hôn những giọt lệ còn vương hàng mi.

"Ngoan nào, nữa, bảo bảo."

Phương Trầm vùi mặt khối cơ n.g.ự.c của , lí nhí hỏi: "Là Kiệt Minh cho ?"

Sith bất đắc dĩ: "Là liên hệ với , nhờ giữ chân em một lát. cũng kể với là dạo em dỗi vì chuyện đấy. Hửm? Ngốc thật, chỉ là đang đợi nhẫn đặt làm riêng thôi. Một nghi thức quan trọng thế , thể bỏ lỡ ."

Phương Trầm lầm bầm: "Em ."

"Là của , làm bảo bảo của vui." Sith lập tức nhận sai, nâng cằm chú cừu nhỏ lên hôn mấy cái má.

Mặt Phương Trầm giờ là nước mắt của và nước miếng của . Cậu nghĩ nếu thật sự là một chú cừu nhỏ, chắc chắn Sith gặm đến mức chỉ còn cái xương .

Cậu vùng vẫy hỏi: "Nhẫn của ?"

"Hửm?"

"Chẳng nên là nhẫn đôi ?"

Sith vốn quên béng mất , mới nhớ , xoay lấy từ ngăn kéo một cái hộp, đổ sạch lên bàn kêu loảng xoảng. Nhìn một bàn đầy nhẫn, khóe miệng Phương Trầm giật giật.

Vì mỗi chiếc bánh đều nhẫn, mà sẽ chọn cái nào nên mỗi cái đều chuẩn theo đôi. Sith bới một hồi, lấy chiếc nhẫn cùng bộ với chiếc của Phương Trầm, nhếch môi đưa cho : "Bảo bảo đeo cho ."

Chú cừu nhỏ nhận lấy nhẫn, chậm rãi lồng ngón tay . Ngay khoảnh khắc đeo xong, đàn ông bỗng nắm lấy tay , khẽ dùng lực kéo lòng. Hai bàn tay đeo nhẫn mười ngón đan chặt .

Anh nghiêng đầu, hôn lên cổ , hít hà mùi hương quen thuộc, lầm bầm: "Yêu em quá, bảo bảo, bà xã."

Phương Trầm gọi đến đỏ mặt, khẽ đẩy : "Em tắm."

Sith nhanh nhảu: "Bà xã, để tắm cho em."

"Không cần !" Phương Trầm vội từ chối, "Em tự tắm ."

Người đàn ông bỗng dưng "điếc chọn lọc": "Yên tâm bà xã, chắc chắn sẽ tắm cho em thật sạch sẽ."

"Anh thấy em ! Em bảo cần ——"

"Đi thôi bà xã, hôm nay dùng sữa tắm hương hoa nhài cho em nhé, thơm lắm."

"..."

Thế là chú cừu nhỏ Sith bế thẳng phòng tắm. Vòi hoa sen mở , dòng nước từ đỉnh đầu dội xuống, cái đầu xoăn tít lập tức biến thành một chú cún ướt nhẹp. Bọt xà phòng phủ kín , hương nhài lan tỏa khắp căn phòng.

Ngay đó, Phương Trầm trố mắt Sith tháo chiếc nhẫn mới đeo . Cậu trợn tròn mắt, ôm lấy cánh tay : "Anh tháo làm gì! Có ý gì đây?"

Người đàn ông hành động theo bản năng, khựng một chút dỗ dành: "Ngoan, tháo , là sẽ làm em thương đấy."

Làm thương cái gì cơ...

Chẳng mấy chốc, Phương Trầm hiểu ý của Sith. Nếu ngón tay đeo nhẫn, quả thực dễ làm trầy xước, nhất là khi "chỗ đó" nhạy cảm và mỏng manh đến thế.

Phương Trầm tựa tay tường gạch phòng tắm, cảm thấy đôi chân nhũn , ngửa đầu, đôi mắt đỏ hoe.

Sith bỗng nhớ điều gì đó, rút ngón tay , cúi đầu hôn lên chiếc cổ yếu ớt của , trầm giọng hỏi: "Em thích 'hạt châu' ? Anh thể phẫu thuật gắn thêm ."

Cái gì cơ...

Đầu ngón chân Phương Trầm co quắp , nước mắt tự chủ mà tuôn rơi. Anh nhất định trêu hỏng chú cừu mới chịu !

Loading...