Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 28: Ăn Miếng Thịt Trước Đã.
Cập nhật lúc: 2026-02-21 00:21:26
Lượt xem: 135
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái sự kích thích khi ngủ quá mức khiến lúc chú cừu nhỏ chui chăn vẫn còn thấy đầu óc choáng váng. Dù Sith nhiều cam đoan sẽ làm chuyện gì quá đáng nữa, nhưng Phương Trầm vẫn khóa trái cửa phòng. Lời của chẳng tí uy tín nào hết!
Không do những “vận động” kỳ quái khi ngủ mà Phương Trầm mơ thấy những giấc mộng hỗn loạn. Cậu mơ thấy ai đó ôm lấy từ phía , vùng vẫy đầu xem là ai nhưng đó ôm quá chặt, cho cử động dù chỉ một chút. Bàn tay to lớn của đàn ông siết chặt eo như kéo khảm trong cơ thể .
Phương Trầm đầu óc mụ mị, thử gọi tên Sith. Người đàn ông ở phía trầm thấp bế bổng lên, mặt đối mặt, trao cho một nụ hôn thật dài. Lúc mới rõ, đúng là Sith. Anh rũ mắt , ánh mắt vô cùng chuyên chú...
Trời sáng, Phương Trầm ngây ngốc giường, lật chăn lên một cái đau khổ khép . Ôi! Sao mà tiền đồ thế ! Tự “lên” thì thôi , đằng cư nhiên kết thúc luôn ! Giờ làm đây! Cậu giặt ga trải giường thôi!!
Chú cừu nhỏ đau khổ nhắm mắt, cuối cùng vẫn lồm cồm bò dậy, đ.á.n.h răng rửa mặt một chút hì hục kéo ga trải giường xuống.
Đã gần trưa, phòng khách vẫn thấy ai , tin nhắn gửi cho Phương Trầm cũng thấy hồi âm. Sith đồng hồ, khẽ nhíu mày, cân nhắc một hồi cuối cùng vẫn gõ cửa. Đợi hai phút, cửa mở một khe nhỏ, cái đầu bù xù của thiếu niên thò , cảnh giác Sith: “Làm gì đấy?”
“Tỉnh ngoài? Nhắn tin cũng trả lời.” Người đàn ông híp mắt: “Gọi em ăn cơm.”
Đôi mắt thiếu niên đảo quanh, trông vẻ chột , ấp úng đáp: “Em... em đói.”
Nói xong định đóng cửa , đàn ông bỗng vươn tay chặn cánh cửa, đó dùng lực đẩy thẳng trong. Sith từng bước tiến , hình cao lớn đầy áp lực tiến gần thiếu niên, xuống từ cao: “Đang làm việc ?”
Phương Trầm trợn tròn mắt, đàn ông tiến một bước thì lùi một bước cho đến khi lưng dán chặt tường. Nghe câu hỏi của Sith, tim như hẫng một nhịp, chỉ lắc đầu nguầy nguậy. Sith rũ mắt những vệt nước còn vương tay thiếu niên, nhướng mày một cái xoay thẳng về phía phòng tắm.
“Ơ! Sith—!”
Phương Trầm cuống cuồng gọi nhưng muộn. Cửa đẩy , mặt đất chình ình một cái chậu, bên trong là ga giường đang ngâm nước. Phòng khách máy giặt nên Phương Trầm chỉ thể dùng phương thức thủ công .
Đứng phía đàn ông, Phương Trầm gượng gạo: “Ha, em... em làm đổ nước trái cây nên tiện tay giặt luôn mà. Anh ngoài , em đói ...”
Người đàn ông , như . Phương Trầm ánh mắt như thấu tâm can làm cho chột thôi, cúi đầu xuống.
“Làm đổ nước trái cây, là sữa bò?”
Câu hỏi đầy ý trêu chọc khiến mặt Phương Trầm nóng bừng lên. Cậu thẹn quá thành giận ngẩng đầu lườm Sith một cái: “Không mượn quản! Anh ngoài !”
Sith cong môi , nắm lấy tay Phương Trầm, mặc cho thiếu niên vùng vẫy kéo đến bồn rửa mặt để rửa sạch đôi tay, đó mới : “Không cần em giặt , lát nữa sẽ dì giúp việc qua dọn dẹp.”
Phương Trầm đời nào nỡ để khác giặt cái thứ cho , c.ắ.n môi, cứng giọng : “Tôi tự giặt.” Cậu bĩu môi, định xuống chiếc ghế nhỏ để tiếp tục.
Sith kéo : “Để giặt cho.”
Phương Trầm do dự một chút, nhưng nghĩ thì thấy cũng lý. Hôm qua giúp Sith cái chuyện , hôm nay Sith giặt ga giường cho cũng coi như huề cả làng thôi. Chú cừu nhỏ nhón chân, vỗ vỗ vai Sith: “Được , thế giặt , ăn cơm đây.”
Sith nhân cơ hội cúi đầu hôn trộm lên má một cái. Mềm mại quá chừng, chỉ tiếc là chú cừu nhỏ chạy nhanh quá, kịp “tiến xa” hơn.
Trên bàn ăn bày sẵn bữa sáng kiểu Trung đầy đủ sắc hương vị, trông vẻ như do đích Sith làm. Phương Trầm chẳng chút ngại ngần, bắt đầu ăn uống ngon lành. Khi ăn no nê, đàn ông mới từ phòng khách bước , Sith lên bàn hỏi: “Em ăn xong ?”
Phương Trầm lập tức lườm : “Gì chứ! Còn bắt đợi chắc?”
“Không .” Người đàn ông giải thích: “Hôm qua em bảo đau tay, định đút cho em ăn.”
“...” Đau tay! Đau tay là do của ai hả!! Phương Trầm tức đến nghiến răng. Cậu mặt thèm Sith: “Tôi về trường đây.”
Sith bước tới, lặng lẽ ôm lòng từ phía : “Hôm nay em tiết, thể đừng về ?”
Phương Trầm hừ hừ: “Ngay cả thời khóa biểu của cũng nắm rõ thế cơ ?” Người đàn ông khựng , thức thời thêm lời nào.
“Vẫn về, hôm nay còn tập kịch nữa.” Phương Trầm vùng vẫy hai cái nhưng Sith càng ôm chặt hơn. Cậu đôi khi thật sự cảm thấy Sith mắc chứng cuồng tiếp xúc da thịt, hễ cứ thấy là ôm hôn.
Phương Trầm tức tối nghĩ thầm: Lúc giả vờ giỏi thật đấy! Mình còn cùng Kiệt Minh đoán già đoán non xem "yếu" nữa chứ!! Trời ạ!! Hóa là do khờ quá.
Sith bế bổng Phương Trầm lên, từng chút từng chút mút hôn lên cổ . Hơi thở nóng hổi nặng nề phả khiến Phương Trầm nhịn né tránh vì quá ngứa, cứ như một chú ch.ó lớn đang quấn quýt lấy .
“Đừng hôn nữa! Ai cho hôn mà hôn!”
Người đàn ông dừng , tỏ vẻ vô cùng vô tội: “Không hôn môi cũng ?”
Phương Trầm suy nghĩ một lát nghiêm túc : “Cũng đồng ý mới .”
Sith híp mắt, ánh mắt thâm trầm dừng , nhưng gì, chỉ chuyển chủ đề: “Bảo bảo, ở nhà , tập kịch với em.”
“Anh thì tập với cái gì?!”
Người đàn ông thản nhiên đáp: “Sao ? Cứ nhất thiết tập với cái tên đó ?”
Phương Trầm ngẩn một lúc mới phản ứng “tên đó” mà Sith là ai, suýt chút nữa thì bật vì tức: “Tôi , với thiết gì hết.”
Người đàn ông nhân cơ hội bồi thêm: “Không còn tập , với thì càng chứ ?”
Phương Trầm cứng họng. Cuối cùng vẫn chịu nổi sự dụ dỗ của , do dự hồi lâu cũng gật đầu đồng ý.
...
Trên Phương Trầm vẫn mặc bộ đồ ngủ của Sith, chiếc áo choàng lụa màu đen quấn chặt như một chiếc bánh chưng, cố gắng để lộ một tấc da thịt nào! Cậu quỳ thảm, chỉ chỉ máy tính bảng: “Mấy chữ tô đỏ là lời thoại của , xong tiếp lời ngay. Còn nữa, nếu đ.á.n.h , ngã xuống đất, phản ứng , ?”
Người đàn ông chăm chăm “xác ướp nhỏ” mặt đất, lơ đãng đáp: “Biết .”
Thấy vẻ mặt chẳng chút tâm huyết đó, Phương Trầm nghiêm mặt : “Thế gì? Anh lặp xem.”
Sith ngắn gọn: “Em đ.á.n.h , phản ứng.”
“...” Chú cừu nhỏ tối sầm mặt mũi. Nếu sợ Sith thật sự “phản ứng”, xông lên cho vài đ.ấ.m . Phương Trầm vô cảm Sith chằm chằm.
Chỉ hai giây, đàn ông đầu hàng: “OK, nhớ kỹ .” Anh bước tới cầm máy tính bảng lên: “Câu thoại đầu tiên là của em nhỉ?”
“Lời thấy !” Phương Trầm vẻ hung dữ, còn nắm chặt nắm tay : “Sau hãy tránh xa Chúc Anh Đài một chút! Nếu thiếu gia nhà chúng sẽ tha cho .”
Nói xong, đ.ấ.m một cú n.g.ự.c Sith. Người đàn ông nhướng mày . Sao chẳng phản ứng gì thế ! Phương Trầm nháy mắt hiệu với . Sith cúi đầu cái nắm tay nhỏ bé nện n.g.ự.c , thật sự là chẳng thấm tháp , nhưng vẫn phối hợp ôm ngực, lùi hai bước ngã xuống một cách cứng nhắc.
Chú cừu nhỏ nhân cơ hội chạy tới, giơ chân lên đá: “Cho chừa cái thói phá hỏng việc của thiếu gia nhà chúng !”
Vì đang t.h.ả.m nên dép, cứ thế dùng đôi chân trần trụi đá từng cái . mới đá hai cái, cổ chân bỗng ai đó tóm chặt.
Ơ???
Cậu giật mạnh hai cái nhưng thoát . Cậu tức giận lườm , nhưng chạm ánh mắt đàn ông, giật . Ánh mắt đó thâm trầm đến đáng sợ, chẳng còn một tia ý nào, cứ thế chằm chằm.
“Ực.” Phương Trầm nuốt nước miếng. Cậu nở một nụ gượng gạo: “Thôi bỏ , tập nữa, buông .”
Cậu , Sith cũng với . nụ đó khiến thấy lạnh sống lưng. Phương Trầm cảm thấy gì đó , giống như động vật ăn cỏ gặp thiên địch, tim đập nhanh liên hồi.
muộn mất . Người đàn ông dùng lực một cái, dễ dàng kéo ngã xuống. Phương Trầm kêu khẽ một tiếng, ngã thẳng lên .
Hỏng ! Toang thật !
Chú cừu nhỏ hoảng loạn dậy, nhưng tay chống . Tai thấy tiếng đàn ông rên khẽ, lòng bàn tay cảm nhận sự nóng bỏng cuồng nhiệt. Cậu cúi đầu xuống, sợ đến mức suýt nhảy dựng lên, run rẩy rụt tay về.
“Xin ... Bạn cùng phòng của ... sắp sinh em bé, về ngay đây...”
Đầu óc Phương Trầm cuồng, định bò ngoài trốn, nhưng mới hai bước túm lấy cổ chân kéo ngược trở . Bên tai vang lên giọng lạnh lùng của đàn ông: “Chĩa m.ô.n.g về phía là ý gì? Đang ám chỉ ?”
Phương Trầm sắp đến nơi, lắc đầu nguầy nguậy.
Thấy tay đàn ông đang vuốt ve từ bắp chân lên , hoảng loạn hét lớn: “Sith! Trừ điểm! Tôi trừ điểm !”
Động tác của đàn ông khựng một nhịp, ngước mắt lên thản nhiên.
Chú cừu nhỏ tim đập thình thịch, ngoài mạnh trong yếu dọa dẫm: “Thật đấy! Trừ mười điểm luôn!”
Giọng Sith vẫn bình thản như cũ: “Vậy nếu bây giờ tha cho em, em sẽ cộng cho bao nhiêu điểm?”
Hả? Lại còn cái kiểu thừa nước đục thả câu thế nữa !
Phương Trầm lén sắc mặt , dè dặt thử lòng: “2 điểm... Không ! 5 điểm!”
Sith nhạo một tiếng, cũng chẳng buồn diễn kịch tiếp nữa. “Thế thì em cứ trừ .”
Hắn thà trừ điểm chứ nhất định “ăn thịt” .
“Đợi... mười... Không! Hai mươi điểm!”
Người đàn ông siết chặt eo , bỗng bật . Nghĩ đến việc chú cừu nhỏ mỗi ngày đều cộng cộng trừ trừ tính điểm cho , cảm thấy khá thú vị, bèn hỏi: “Bảo bảo, hiện tại bao nhiêu điểm ?”
Lại thèm diễn nữa ! Đồ sói đuôi to!
Phương Trầm nghiến răng mắng thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn nặn một nụ gượng gạo: “70 điểm!”
Sith hài lòng: “Ngoan lắm, bảo bảo.”
Thực cũng định làm gì quá mức, tối qua một trận như thế , nếu hôm nay còn làm tới chắc chắn chú cừu nhỏ sẽ trốn biệt tích cho gặp nữa.
Hắn quyến luyến xoa nắn đùi thêm vài cái mới luyến tiếc thu tay về. Hắn bế lên, giúp chỉnh áo ngủ, ghé sát hôn lên đôi má đang phụng phịu . Má của Phương Trầm mềm mại vô cùng, nếu dùng sức hôn sẽ khiến đống thịt mềm đó ép bẹp dí .
Phương Trầm tức đến c.h.ử.i thề. Mẹ kiếp! Đồ giả tạo!
Đến bữa trưa, Phương Trầm nhất quyết chịu ở thêm nữa, bộ dạng như thể nếu Sith đưa về thì sẽ tự bắt xe về ngay lập tức. Người đàn ông còn cách nào khác, đành đưa về trường.
Lúc xuống xe, còn định kéo hôn một cái, nhưng thiếu niên chạy còn nhanh hơn thỏ, chớp mắt biến mất thấy tăm . Sith híp mắt, âm thầm nghiến răng.
“Rầm!”
Cánh cửa đẩy đóng sầm đầy mạnh bạo.
Bạn cùng phòng đang chơi game sofa giật kinh hãi qua: “Sao thế? Bị ch.ó đuổi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-28-an-mieng-thit-truoc-da.html.]
“Cũng gần như thế!” Phương Trầm lấp liếm, “Bị sói đuổi.”
Bạn cùng phòng sửng sốt: “Ở đây sói cơ á? Không thể nào, an ninh New York tệ đến thế ?”
Phương Trầm mệt mỏi bước tới, vật sofa nhắm mắt : “Đáng sợ cực kỳ luôn .”
Bạn cùng phòng một cái, bỗng nhiên nhạy bén phát hiện dấu hôn đỏ chót cổ , lập tức gian tà: “À, là 'sắc lang' (sói biến thái) đuổi theo chứ gì.”
“!!!”
Phương Trầm giật b.ắ.n mở mắt , thấy ánh mắt của bạn cùng phòng thì lập tức giấu đầu lòi đuôi lấy tay che cổ: “Không ...”
“Có gì mà ngại, cũng đến lúc nên hẹn hò .” Bạn cùng phòng hóng hớt: “Anh là thế nào? Cao ? Đẹp trai ?”
Phương Trầm bĩu môi: “Vẫn hẹn hò, còn đang trong giai đoạn khảo sát thôi.” Đương nhiên, quá trình khảo sát thuận lợi cho lắm.
Bạn cùng phòng gì, chỉ nhướng mày đầy ẩn ý.
Mặt Phương Trầm nóng bừng: “Tôi về phòng đây, bữa tối đừng gọi .”
“Được , nghỉ ngơi cho nhé.”
Phương Trầm câu mà suýt thì vấp ngã, chạy trối c.h.ế.t về phòng, vùi mặt chăn. Ôi! Đều tại tên Sith đó, hết gặm cắn!
lúc điện thoại vang lên. Phương Trầm cứ tưởng là Sith nên chẳng thèm bắt máy, giọng điệu khó chịu: “Gì thế!”
Đầu dây bên im lặng một lúc, vang lên giọng dè dặt của Chu Lị Lị: “Phương Trầm?”
Phương Trầm sững , cầm điện thoại lên kỹ dậy, giọng điệu khách sáo hơn nhiều: “Là đây, chuyện gì ?”
Chu Lị Lị nhắc chuyện tối nay buổi liên hoan. Phương Trầm định từ chối ngay lập tức. Cậu cực kỳ ghét mấy buổi xã giao !!!
Chu Lị Lị kiên trì thuyết phục: “Đi mà Phương Trầm, đây là buổi họp mặt của nhóm du học sinh thôi, tham gia nào cả. Lần cũng đông , chỉ mấy trong đội diễn kịch chúng thôi.”
Phương Trầm đồng ý thì Chu Lị Lị chịu cúp máy, lải nhải gần mười phút khiến nhức cả đầu, cuối cùng đành gật đầu chấp nhận.
“Tuyệt quá, gửi địa chỉ qua cho , tối đừng đến muộn nhé.”
Cúp máy xong, Phương Trầm lướt điện thoại mới thấy Sith gửi cho mấy tin nhắn từ bao giờ.
【 Bảo bảo, nhớ em quá. 】
【 Mai đến đón em ? 】
【 Con vẹt học nhào lộn đấy. 】
【 Tôi cũng nhào lộn nữa. 】
Phương Trầm định trả lời tin nào, nhưng nghĩ nghĩ , vẫn nhắn cho Sith, bảo rằng tối nay liên hoan.
Người đàn ông trả lời nhanh: 【 Tôi đến đón em. 】
Phương Trầm hầm hừ gửi : 【 Không cần! 】
Sau đó mặc cho Sith nhắn thêm cái gì, cũng thèm xem nữa.
...
Địa điểm liên hoan là một nhà hàng gần trường. Phương Trầm đến sát giờ, trong phòng khá đông, quanh một lượt chọn ngay một góc khuất để .
Thành lúc Chu Lị Lị , tìm một vòng mới thấy : “Phương Trầm, xa thế?”
Phương Trầm vô tội đáp: “Ngồi chẳng giống ạ.”
“Nói đúng lắm.”
Trần Phóng tới từ phía , ha hả xuống ngay cạnh Phương Trầm. Phương Trầm mặt , trong lòng đầy vẻ cạn lời.
Trần Phóng coi như thấy vẻ mặt lạnh nhạt của , vẫn bắt chuyện: “Hôm nay tập kịch đến?”
“...” Thật là đúng kiểu chuyện gì nên thì cứ thích !!
Cảnh tượng “tập kịch” ban ngày vẫn còn hiện rõ mồn một trong đầu, Phương Trầm nghiến răng: “Hôm nay bận chút việc.”
Luyện ở nhà nhé!!
Để che vết tích cổ, hôm nay Phương Trầm mặc một chiếc áo len cao cổ màu trắng, tôn lên làn da trắng trẻo trông như một cục tuyết nhỏ, ngay cả khi đang xị mặt cũng đáng yêu vô cùng.
Trần Phóng đăm đăm một lúc lâu mới kìm nén mà dời mắt : “ , hôm đó từ phòng đồ cùng với Sith ?”
Anh cố tình hỏi như để xem bộ dạng hoảng loạn giải thích của Phương Trầm. thiếu niên chỉ bằng ánh mắt lạnh lùng: “Trần Phóng, hình như quá quan tâm đến chuyện của đấy?”
Bị đôi mắt đen láy của thiếu niên chằm chằm, Trần Phóng khựng , vài giây mới : “Tôi coi là bạn mà, quan tâm là chuyện bình thường.”
Phương Trầm mỉm , nhưng là một nụ đầy châm chọc. Trần Phóng nụ đó làm cho tổn thương, sắc mặt cũng trở nên khó coi.
“À, với Sith hả.” Phương Trầm thản nhiên đáp, “Tôi bảo áo của quang, mời xem thử.”
Sắc mặt Trần Phóng tối sầm hẳn .
là bệnh. Phương Trầm mắng thầm trong lòng.
Từ hồi ở bờ biển, Phương Trầm vạch rõ giới hạn với Trần Phóng , mà cứ hết đến khác bám lấy, thật chẳng hiểu nổi.
Vì cạnh một kẻ đáng ghét nên bữa cơm Phương Trầm ăn chẳng ngon lành gì. đến thì tiện bỏ về giữa chừng, đành c.ắ.n răng chịu đựng đến khi kết thúc. Vừa xong xuôi, nán dù chỉ một phút, xách áo khoác định chuồn thẳng.
“Phương Trầm!”
Trần Phóng gọi , vội vàng đuổi theo từ phía : “Để đưa về.”
Sự kiên nhẫn của Phương Trầm cạn kiệt, nhíu mày: “Tại để đưa về?”
Trần Phóng chắn mặt , lời nào. Phương Trầm dây dưa, định lướt qua để tiếp, nhưng Trần Phóng đột nhiên vươn tay định túm lấy : “Tôi lời với .”
Phương Trầm giật hành động bất ngờ , nhanh chân né tránh: “Đừng chạm !”
Hành động tránh né như tránh tà của chạm tự ái của Trần Phóng, thèm giả vờ nữa, giọng điệu trở nên lạnh lẽo: “Sao thế? Phương tiểu thiếu gia cao quý đến mức chạm cũng ?”
Phương Trầm nheo mắt. Khoan ! Anh gọi là gì? Phương tiểu thiếu gia???
Thấy ngẩn , Trần Phóng càng càng hăng: “Tôi chạm , còn tên Sith đó thì đúng ? Người nhà tìm một thằng bạn trai nước ngoài ? Cậu cũng giỏi thật đấy, đuổi nước ngoài mà vẫn như cá gặp nước. Sao nào? Thấy Sith tiền thế nên vội vàng bám lấy chứ gì?”
Phương Trầm hình, đầu óc ong ong. Trần Phóng định vươn tay nữa, nhưng đột nhiên cổ tay một bàn tay khác bóp chặt. Ngay đó, kịp phản ứng gì, cả quăng ngoài như một mớ rác.
Anh đập mạnh cánh cửa, ho sặc sụa, định nổi giận quát tháo nhưng khi thấy đàn ông cao lớn cạnh Phương Trầm, lập tức im như thóc.
Sith bằng ánh mắt lạnh như băng: “Mày chạm em ?”
Sắc mặt Trần Phóng tái mét, dám mở miệng. Vốn dĩ Sith thấy ngứa mắt kẻ từ , hôm nay tận mắt thấy dám đụng Phương Trầm, cơn giận trong lòng bốc lên đến đỉnh điểm. Hắn mặt lạnh như tiền định bước tới thì đột nhiên Phương Trầm giữ chặt cổ tay.
Hắn nhíu mày: “Bảo bảo?”
Môi Phương Trầm mấp máy, sắc mặt lắm: “Sith, chúng thôi.”
Người đàn ông vài giây, cuối cùng cũng gật đầu.
Xe đỗ ngay bên cạnh, Phương Trầm nhanh chóng ghế phụ. Lên xe mới như thở phào nhẹ nhõm một .
Trần Phóng cư nhiên ... phận của ! Bởi vì từ khi xuyên thư tới đây, nguyên chủ ở trong tình trạng gia đình ruồng bỏ, Phương Trầm suýt chút nữa quên mất việc . rõ ràng lúc đầu ở bờ biển, Trần Phóng còn hỏi quê quán của cơ mà. Chẳng lẽ Trần Phóng cố ý làm ? Liệu nhận linh hồn bên trong đổi ?
Đầu óc Phương Trầm rối bời, thậm chí còn tưởng tượng đến cảnh bắt phòng thí nghiệm để giải phẫu kiểm tra. Bỗng nhiên, một cảm giác ấm áp truyền đến bên má, bàn tay đàn ông áp lên, nhẹ nhàng nâng mặt : “Bảo bảo, thế? Có chuyện gì xảy ?”
Phương Trầm sực tỉnh, khẽ chớp mắt: “Không gì .”
Sith khẽ nhíu mày. Nhìn kiểu gì cũng giống là chuyện gì. Tuy nhiên, gặng hỏi thêm mà chỉ khẽ: “Về căn hộ gần trường nhé.”
Phương Trầm do dự một chút gật đầu. Không thể phủ nhận rằng lúc đang thấy sợ hãi. Ở bên cạnh Sith, cảm thấy yên lòng hơn nhiều.
Khi về đến căn hộ, tâm trạng Phương Trầm định hơn. Cậu bất ngờ nên mới hoảng hốt, giờ bình tĩnh suy nghĩ , lẽ chuyện tệ như tưởng. Nếu Trần Phóng thực sự phát hiện điều gì thì sớm tìm gây rắc rối , chứ đợi đến tận bây giờ.
Nhìn thiếu niên vẫn còn đang ngẩn ngơ, Sith đưa tay xoa đầu : “Muộn , tắm ngủ thôi.”
Phương Trầm đầu , đột nhiên vẫy ngón tay hiệu cho Sith gần. Người đàn ông ngẩn , khom lưng ghé sát . Phương Trầm bỗng nhón chân, “Chụt” một cái lên má xoay chạy biến phòng.
Người chạy mất tăm mà Sith vẫn còn ngây đó. Vài giây mới đưa tay lên, khẽ chạm nơi thiếu niên hôn. Họ từng những nụ hôn sâu nồng nhiệt, nhưng sự chủ động dịu dàng thế của Phương Trầm là đầu tiên. Dù chỉ là lướt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước cũng đủ khiến lòng đàn ông rung động mãnh liệt.
Nhớ cái hôn ẩm ướt mềm mại , Sith bỗng thầm một tiếng. Hắn bước về phía phòng khách, gõ cửa: “Bảo bảo, cũng tắm, chúng tắm chung .”
...
Biết ngay là nên cho tên sắc mặt mà, đúng là đằng chân lân đằng đầu! Phương Trầm nghiến răng nghiến lợi nghĩ.
Cậu thật là lú lẫn ! Sao thể quên mất Sith là một con sói xám chứ! là nhân từ với sói là tàn nhẫn với chính . Đáng tiếc, khi nhận điều thì đàn ông ngang nhiên bước , cả hai chung vòi hoa sen.
Dù cũng là hai thằng con trai, tắm chung chắc cũng chẳng nhỉ!
Nhắm mắt đưa chân, coi như đây là nhà tắm công cộng ! Hồi đại học, cả ký túc xá tắm chung là chuyện thường ở huyện mà!!
Chú cừu nhỏ ngừng tự trấn an bản . Chẳng gì to tát cả, cứ coi Sith như bạn cùng phòng là . , bạn cùng phòng!
Ơ... khoan ... Nếu là bạn cùng phòng, chẳng là còn ở chung với ?