Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 22: Cừu Non, Đừng Khóc

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:35:24
Lượt xem: 135

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một khi con đắm chìm đại dương tri thức, não bộ sẽ rơi tình trạng quá tải, liên tục lặp quá trình "đuối nước" hô hấp, cuối cùng bẹp sofa như một xiên thịt dê, chẳng còn trời trăng mây đất là gì nữa.

"Em học nổi nữa ." Phương Trầm ánh mắt thẫn thờ, lẩm bẩm bằng tiếng Trung: "Nhìn thêm một chữ nữa chắc em nôn mất."

Sith nhíu mày. Tiến độ học tiếng Trung của nhanh đến thế, đa phần lời Phương Trầm chỉ hiểu đại khái.

Nôn?

Người đàn ông từ cao xuống Phương Trầm, ánh mắt dừng ở vùng bụng nhỏ của , bỗng nhiên đưa tay chạm nhẹ một cái, ngữ khí bình thản: "Đã phồng lên mà nôn."

Phương Trầm trợn tròn mắt. Làm thể chứ!!! Làm thể trưng bộ mặt vô cảm mà những lời đầy ẩn ý như !

Cậu bật dậy, che bụng , cảnh giác Sith để tìm kiếm chút biểu cảm gì đó, nhưng đàn ông chỉ rủ mắt xuống, thần sắc bình thản như thể một câu vô cùng bình thường.

Hình như là nghĩ nhiều quá . Phương Trầm ảo não. Tất cả là tại Kiệt Minh, cứ chia sẻ mấy thứ bậy bạ làm đầu óc một màu vàng tối tăm. Cậu thành thật ôm bụng, thành khẩn : "Em chóng mặt lắm, em học nữa ."

Sith vài giây gật đầu: "Được, phần còn mai học tiếp. Tôi sẽ lập một bảng kế hoạch, đó nhiệm vụ em thành mỗi ngày."

Nghe xong mà chú cừu nhỏ thấy tuyệt vọng vô cùng, hai chân run rẩy, chỉ bỏ chạy ngay lập tức. "Ngày mai cũng học ạ?"

Người đàn ông đạm mạc tuyên bố: "Không chỉ ngày mai, với tiến độ của em thì từ giờ đến khi thi xong, ngày nào cũng qua đây ôn tập."

Chú cừu nhỏ "ầm" một tiếng ngã vật sofa. Ước mơ biến tan, giờ chỉ còn là một con cừu nướng nguyên con.

Đáy mắt Sith rốt cuộc cũng hiện lên tia , đưa tay búng nhẹ trán Phương Trầm một cái: "Thả lỏng chút , ở đây mấy máy chơi game, em xem cái nào thích , chuẩn bữa tối."

"Đừng làm món Trung Quốc." Phương Trầm bỗng nhiên lên tiếng, ngước đàn ông, nghiêm túc : "Bình thường ăn cơm dinh dưỡng thế nào thì em ăn giống , ?"

Sith nhướng mày: "Chốt nhé!"

Anh gọi điện ngay mặt Phương Trầm, đầu dây bên chắc là đầu bếp hoặc trợ lý. Người đàn ông lệnh ngắn gọn súc tích nhanh chóng cúp máy. Xoay , mới thấy chú cừu nhỏ sofa vẫn đang ngây ngốc .

Trái tim mềm nhũn, Sith nhịn mà đưa tay xoa mái tóc đen của thiếu niên. Lúc nào cũng mềm mượt như , hệt như tính cách của Phương Trầm, ngoan ngoãn chẳng thấy chút cá tính nào. À , cũng từng nổi cáu với đấy chứ. Ở trong điện thoại còn nổi lôi đình cơ mà. chỉ một chút giận dỗi vui, cũng đủ khiến Sith như lâm đại địch.

Bởi vì thích, nên mới để ý. Người đàn ông hạ mắt che giấu cảm xúc thâm trầm, dừng một chút hỏi bình thường: "Thích chơi game gì? Hay bộ phim nào xem ?"

Phương Trầm bắt đầu hứng thú: "Phim COCO (Hội ngộ diệu kỳ), xem bao giờ ?"

Đây là bộ phim duy nhất Phương Trầm thích và xem chán, cứ lúc nào buồn chán một lôi xem.

"Chưa." Sith hiếm khi xem phim, cũng chẳng hứng thú với mảng , nhưng nếu cạnh là Phương Trầm... "Muốn xem cái ?"

Người đàn ông nhanh chóng bật phim lên: "Hình như qua, thú vị."

Phương Trầm bĩu môi: "Cảm động lắm, nào em xem cũng ."

Người đàn ông theo bản năng nhíu mày, đắn đo hỏi: "Vậy đổi phim khác ?"

Phương Trầm vội vàng lắc đầu: "Em thích xem cái nhất."

"Được ." Sith chằm chằm hai giây. Anh định xem phim thì , nhưng hy vọng đừng , nhưng nghĩ thì, nếu bên cạnh , rơi vài giọt nước mắt cũng . Anh sẽ dỗ dành .

Sith tính sai. Anh ngờ Phương Trầm thương tâm đến thế, mắt và mũi đều đỏ bừng, nước mắt lã chã rơi xuống.

"Đừng nữa." Sith cau mày, thấp giọng dỗ dành: "Chúng xem nữa, cơm giao đến , ăn chút gì ."

Thiếu niên ngẩng đầu , đôi mắt vẫn còn phủ một tầng sương nước, hệt như chỉ cần chớp mắt nhẹ là nước mắt sẽ trào . "Nếu ai nhớ đến thì sẽ biến mất, em chắc chắn là c.h.ế.t sớm nhất ."

Cậu là trẻ mồ côi, cha , giờ xuyên sách, chẳng khác nào một cánh bèo trôi dạt.

Sith đưa tay , chạm lông mi , hứng lấy giọt nước mắt khi nó kịp rơi xuống. "Sẽ ." Anh thấp giọng , "Sẽ biến mất ."

Phương Trầm ngẩn . Cậu Sith, đàn ông thường ngày vì màu mắt mà luôn tỏ lạnh lùng bạc tình, nhưng khoảnh khắc thấy dịu dàng lạ thường.

Phương Trầm khịt mũi một cái: "Xin , em mất mặt quá." Sớm sẽ thất thố thế xem phim .

Sith chút bất lực mỉm , quỳ một chân xuống để thẳng mắt Phương Trầm, nhẹ giọng : "Không thấy mất mặt, xem phim là chuyện bình thường mà. Người như mới là bình thường đấy em ? Bọn Joy lưng gọi là tảng đá, khối băng, bảo tình cảm của bình thường."

Phương Trầm vì xong nên giọng mũi vẫn còn nặng, "hừ" nhẹ một tiếng: "Không , mà."

Sith nhịn , đưa tay nhéo nhẹ vành tai Phương Trầm một cái, chỉ là một cái chạm thoáng qua. Khi Phương Trầm còn đang trợn tròn mắt ngạc nhiên, thu tay về như chuyện gì: "Được , ăn thôi."

Cơm đưa đến từ sớm nhưng may là để trong hộp giữ nhiệt nên vẫn còn ấm nóng. Nhân lúc Sith bày biện đồ ăn, Phương Trầm rửa mặt. Vừa quá nên mắt vẻ sưng lên .

Đối diện với gương, Phương Trầm tức giận tự lườm chính một cái.

là đồ mít ướt!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-22-cuu-non-dung-khoc.html.]

Đợi khi khỏi phòng vệ sinh, Phương Trầm mới cảm thấy đói bụng, vỗ vỗ bụng hớn hở chạy nhanh về phía nhà bếp. bước phòng ăn, liền khựng một chút.

Cậu ăn bữa cơm dinh dưỡng giống Sith, nhưng ngờ nó "dinh dưỡng" đến mức . Một phần salad rau củ, một phần gà áp chảo và cá hồi, còn một ly rượu vang đỏ. Đương nhiên, mặt Phương Trầm là một ly nước chanh.

Sith giúp kéo ghế : "Ăn quen ? Nếu thích, sẽ làm món khác cho em."

Phương Trầm hồn, vội vàng gật đầu: "Được ạ!"

Cậu cầm nĩa lên, bỗng thấy bên ngoài một tiếng sấm rền, âm thanh lớn khiến giật , cái nĩa suýt chút nữa rơi xuống đất. Quay đầu mới thấy bên ngoài trời tối sầm, lẽ sắp một trận bão lớn.

"Sợ ?"

Phương Trầm nhét một quả cà chua bi miệng, gật đầu: "Một chút ạ."

"Vừa mới nhận tin nhắn cảnh báo, đêm nay mưa vẻ sẽ lớn."

Phương Trầm ngơ ngác chớp mắt, vẫn hiểu ẩn ý trong câu của Sith. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cơn mưa bên ngoài trút xuống tầm tã, dù cách lớp cửa kính vẫn thể thấy những hạt mưa lớn đập chan chát.

Sith đúng lúc lên tiếng: "Mưa lớn quá, nhà còn nhiều phòng trống, buổi tối cứ ở đây ngủ , ngày mai đưa em về trường."

Hả!!??? Cái gì cơ???

Phương Trầm lúc mới phản ứng , theo bản năng định lắc đầu từ chối, nhưng đột nhiên khựng . Suýt chút nữa thì quên mất, hôm nay tới đây chẳng là cố ý thăm dò Sith ? Nếu thể thuận thế ở , chẳng sẽ càng thuận tiện hơn ư?

Phương Trầm cúi đầu, xắn một miếng thịt cá miệng, đợi nuốt xuống mới mở lời: "Vậy... ạ."

Trong khoảnh khắc lướt qua , cả hai đều khẽ nhếch môi một cách khó nhận .

Bữa tối thực sự gì nhiều để ăn, Phương Trầm loáng cái ăn xong, đó cứ tròn mắt chằm chằm Sith.

Sith suy nghĩ một chút, đưa ly rượu vang đỏ về phía : "Có nhấp một ngụm nhỏ ?"

Phương Trầm vội vàng xua tay.

"Cái nồng độ cao, giúp dễ ngủ."

Nghe Sith , Phương Trầm do dự. Không còn cách nào khác, vốn dĩ là dễ thuyết phục mà. Nhận lấy cái ly, Phương Trầm nhẹ nhàng nhấp một ngụm nhỏ, chép chép miệng, ánh mắt sáng lên: "Ơ, vị ngon thật sự !"

Ngay đó uống thêm một ngụm, một ngụm, một ngụm nữa...

Trong lúc Sith cúi đầu trả lời một tin nhắn, lúc ngẩng lên thì cả ly rượu vang Phương Trầm uống sạch sành sanh. Cậu còn đang ở đó đưa cái đầu lưỡi nhỏ l.i.ế.m môi một cách đầy lưu luyến.

Ánh mắt đàn ông tối sầm , chằm chằm hai giây: "Ngon ?"

Phương Trầm gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Ngon ạ, ngọt ngọt nữa."

"Em uống hết cả , còn kịp nếm miếng nào." Người đàn ông chằm chằm đôi môi của Phương Trầm.

Phương Trầm ngơ ngác "Dạ?" một tiếng. Cái bộ dạng ngốc nghếch , cộng thêm đuôi mắt vẫn còn ửng hồng vì xong, khiến chỉ lột sạch ăn tươi nuốt sống ngay lập tức.

cuối cùng Sith vẫn dời mắt , tha cho . "Ăn no ?"

Đáp là một tiếng nấc cụt rõ to của thiếu niên.

Sith khẽ : "Để dọn dẹp cho. Giờ còn sớm nữa, em tắm rửa , quần áo trong tủ đều là đồ mới, cứ tự nhiên mà mặc."

"Vâng ạ!"

Rượu vang nồng độ cao nhưng lẽ do uống quá nhanh nên lúc dậy Phương Trầm vẫn thấy choáng váng. Cậu thầm niệm trong lòng: Phải định, thẳng hàng, đừng để mất mặt.

Thế là Sith trơ mắt chú cừu nhỏ lảo đảo, xiêu vẹo phòng ngủ.

Thực mỗi ngày đều nhân viên vệ sinh đến dọn dẹp, đồ đạc bàn ăn căn bản cần Sith tự tay thu dọn, nhưng bắt buộc tìm việc gì đó để làm, nếu sợ sẽ nhịn mà bước tới cửa phòng khách...

Tùy tiện dọn dẹp bàn ăn xong, Sith vội tắm rửa đồ mà cửa sổ sát đất gọi vài cuộc điện thoại. Vừa dứt câu cuối cùng, mới gác máy thì cửa phòng khách mở .

Phương Trầm cứ thế chân trần bước ngoài.

Tóc còn sấy khô, những giọt nước men theo mái tóc đen nhỏ xuống, rơi chiếc sơ mi trắng khiến những chỗ ướt trở nên bán trong suốt. Trong tủ đồ nhiều quần áo, nhưng chọn mặc một chiếc sơ mi trắng trang trọng, thế nhưng ... mặc quần. Hàng cúc áo cũng cài lệch lạc, xiêu vẹo, toát lên một vẻ thanh thuần gợi cảm.

Thực mặc quần cũng bình thường thôi, áo sơ mi của Sith khoác lên rộng thùng thình, dài đến tận đầu gối. Cổ áo lỏng lẻo, đàn ông chỉ cần rủ mắt là thể thấy rõ mồn một bên trong.

Đáng sợ hơn nữa là thiếu niên còn cau mày, mở lời đầy phiền não: "Sith ơi, mấy cái quần lót dùng một ở đây to quá, em mặc ."

Hầu kết đàn ông lên xuống dữ dội, một động tác nuốt khan rõ rệt. Ánh mắt thâm trầm đặt Phương Trầm như thể thực thể.

Mặc ? Vậy là lớp áo sơ mi ... đang để trống ?

Loading...