Tôi lạnh: "Đi đào khoáng sản cả đời thì cũng thợ mỏ nào đào thứ thần kinh thuần khiết như mày."
"Tao thuyền cỏ, đừng phóng tên tao."
Có câu đúng lắm: Xã hội đầy những kẻ trí não bình thường nhưng vẫn tự sinh hoạt , nên cứ coi là thường. Thế nên ngày càng nhiều thằng đần.
Bằng hiểu nổi, tại kẻ đồng tính nghĩ quấy rối?
Tưởng Gia Lập giận dữ: "Mày chửi ai ngu hả?"
Tôi liếc bằng ánh mắt lạnh băng, đầu hướng về quầy lễ tân. Ai chả tiền ở phòng riêng. kịp bước vài bước, Văn Lục nắm cổ tay , Tưởng Gia Lập: "Tôi nghĩ nên khám não ."
"Kiểm tra chứng hoang tưởng hại ."
"Văn Lục, mày nhắm tao ?"
Không khí càng lúc càng căng thẳng, các thành viên đội vội vàng kéo chúng .
Văn Lục thì thầm bên tai : "Cậu ngại ở chung phòng với ?"
Tôi xoa xoa cằm. Định thuê phòng riêng sang chảnh suối nước nóng riêng. mặt Văn Lục...cái rõ ràng càng...thu hút hơn.
Thế nên từ chối. Văn Lục ngẩn "ừ". Định thêm gì đó lôi .
Tôi chơi vài ván bi-a với họ thôi. Người đổ mồ hôi dính nhớp thật khó chịu, về phòng ngâm suối nước nóng , dặn Văn Lục khi nào ăn cơm thì tới gọi.
Hơi nước bốc lên nghi ngút quanh bồn tắm. Nhiệt độ , dựa thành bồn ngắm đôi chân thon dài ngập trong làn nước gợn sóng. Da trắng, lông mỏng, trông cứ như chân con gái. Dài và thẳng tắp.
Nghĩ , nhếch mép . Lau khô , khoác áo choàng tắm ườn giường tạo dáng chụp vài kiểu. Nốt ruồi đùi cũng lọt ống kính. Chọn tấm nhất, bấm gửi.
Điện thoại vụt sáng: [...]
Tôi huýt sáo rút tin nhắn: [Nhầm .]
Bên im bặt. Có lẽ đang ở chỗ đông .
Vài phút . AAA. Biến thái thích giám sát: [Em định gửi cho ai?]
[Là em thích hả?]
[Đừng thích ai khác ?]
[Em hư quá, cần dạy dỗ đấy.]
[Em là của mà.]
Câu cuối nhuốm màu ám ảnh bệnh hoạn. Tôi đang định trả lời thì bên ngoài vang lên tiếng gõ của.
Văn Lục ngoài cửa, khớp ngón tay trắng bệch siết chặt khung cửa. Ánh mắt quét qua chiếc áo choàng tắm khoác hờ của , đọng trong đó vạn thứ tình cảm hỗn độn.
"Có việc gì?" Tôi ngây thơ hỏi.
Giọng khàn đặc: "Trần Hiển."
Tôi tưởng sẽ làm như tin nhắn khi nãy. Ai ngờ Văn Lục chỉ lạnh lùng bảo xuống ăn. Ờ, . Công sức buộc cái nơ dễ tuột thành vô dụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-than-bien-thai-thich-theo-doi-toi/chuong-3.html.]
"Tôi đồ xong xuống ngay."
Tôi định đóng cửa thì chặn , thản nhiên: "Ngoài lạnh. Tôi đợi."
Tôi để mặc phòng. Văn Lục phịch xuống ghế mây, mắt dán từng cử động của . Tôi khẩy, cầm quần dài phòng tắm đồ.
Quản gia của khu nghỉ dưỡng đưa nguyên liệu nướng tới đầy đủ. Khi và Văn Lục cùng xuất hiện, các thành viên trong đội liền ồn ào reo hò, chỉ Giang Gia Lập là hừ lạnh một tiếng mặt .
"Anh Lục bao giờ mới dắt bạn gái tới mắt tụi em đây?"
"Cậu bạn gái từ bao giờ thế?"
Tôi xong mà ngơ ngác. Cô bạn chơi với nháy mắt cợt:
"Vừa nãy Tiểu Hà lỡ thấy điện thoại đấy, cô gái nào đó gửi ảnh… chân tới cơ."
"Tiếc là Lục phản ứng nhanh quá, che mất , cho tụi xem tiếp."
Có một xem tiếp: "Trần Hiển, ở cùng phòng với , chẳng lẽ gì ?"
Tôi đang uống nước, suýt chút nữa thì sặc, đành đặt ly xuống, nhún vai: "Cậu chẳng gì với cả."
May là bức ảnh đó lộ . Văn Lục cũng thế. Dùng tài khoản phụ còn che giấu một chút.
Mọi vẫn còn đang nhao nhao trêu chọc. Văn Lục liếc một cái, khéo léo chuyển đề tài.
Tiểu Hà nhấp một ngụm rượu nấc lên: “Năm nay chắc đầu khoa vẫn là Lục nhỉ? Anh Giang cũng giỏi. Hai cùng phòng mà một nhất, một nhì, ký túc xá các đúng là áp lực lớn thật đấy."
Tôi cụng ly với , : "Tôi là cái đứa kéo lùi chỉ đấy."
"Hahaha!"
Mấy con trai uống , xiên thịt ăn xong là bắt đầu tám chuyện trời đất, thi rót rượu. Một nhóm ôm lóc thề sống thề c.h.ế.t làm em cả đời.
Tôi từ nhỏ theo chú xã giao, tửu lượng cũng khá. Cuối cùng, chỉ còn và hai trai khác là còn tỉnh táo. Chúng thở dài chấp nhận mệnh, chia đưa các thành viên còn về phòng.
Ngay cả Văn Lục, hai ly rượu cũng ngoắc cần câu, đờ đẫn như mất hồn. Nhìn là say . Tôi bước đến gần:
"Văn Lục."
Cậu vẻ đang giận, cách xa. Ngẩng đầu lên mơ màng, lông mi dài run rẩy, vẻ nhận là ai, bĩu môi : "Ừm, A Hiển ơi."
Nghe ngoan lắm. Nếu như từng chứng kiến mặt khác của .
"Muộn , đưa về phòng."
Tôi đỡ tay lên. Trên đường đưa về phòng, bắt đầu say xỉn, giở trò, ngón tay níu chặt lấy vạt áo , khóe mắt hoe đỏ: "Không cho khác ."
Tôi ấn nút thang máy, đầu hỏi: "Nhìn gì cơ?"
"Chân."
Khá lắm, say hẳn. Còn nhớ cả cái chân nữa.
lúc thang máy đến, đỡ , cửa khép , đột ngột ép trong, môi truyền đến cảm giác đau nhói.
"Cậu…"