Mỹ Nhân Ốm Yếu Mang Thai Bị Bắt Về Rồi - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-05-05 14:37:38
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Nại mặc bộ đồ ngủ, khẽ nhíu mày, ba đàn ông thể hình cường tráng hơn nhiều, trông phần nhỏ bé. Đặc biệt là trong bộ đồ ngủ rộng thùng thình, đôi vai càng thêm vẻ đơn bạc.

Chỉ là xuất hiện, ba trong phòng khách đều trở nên trầm mặc, trong nhất thời tìm đề tài nào để . Nếu đến mức mà Trì Nại còn nhận vấn đề, thì chính cũng thấy quá mức ngu ngốc.

Đầu tiên, sang duy nhất lên tiếng là Triệu Lăng Khang, đó lướt qua Trì Tông Duật đang nhíu mày ở giữa, cuối cùng dừng tầm mắt Thương Minh Kính. Ngoài dự tính của , khi sang, Thương Minh Kính né tránh ánh mắt đó.

"Có chuyện gì ?" Trì Nại lên tiếng, giọng chút khàn đặc.

Trước khi mệt mỏi , nôn đến mức cổ họng đau rát khỏi, thêm thời gian dài uống nước, giờ chuyện cảm thấy nóng bỏng như lửa đốt.

Nghe tiếng, Thương Minh Kính nhíu mày, theo bản năng rót nước cho . Anh pha nước ấm và nước lạnh theo tỉ lệ bảy-ba, pha thành cốc nước muối nhạt âm ấm để làm kiêu kỳ như Trì Nại khó chịu, bưng đến cho .

Trì Nại rũ mắt chằm chằm ly nước mặt, nhận lấy, mà về phía Trì Tông Duật, một nữa khản giọng hỏi: "Có chuyện gì ?"

Trực giác bảo chắc chắn xảy chuyện, nếu ba tuyệt đối hội tụ ở nhà để bàn công sự. Cậu nhúng tay cũng thích hỏi đến việc công ty, nhưng nghĩa là che giấu, đặc biệt là giữa ba hai quan trọng đối với .

Nếu thấy thấy gì thì thôi, đằng thấy, và cũng một vài lời.

Trì Tông Duật há miệng, trái tim như bóp nghẹt khiến ông thốt nên lời. Yết hầu ông lăn lộn một hồi mới gọi một tiếng: "Tiểu Tiểu..."

"..."

Trì Nại chỉ lặng lẽ ông, đáp . Trong ánh mắt suy yếu vô lực mang theo sự kiên định mờ mịt, nhất quyết chuyện gì xảy .

Cơ thể còn yếu. Ban ngày cãi với Thương Minh Kính hao tổn tâm lực, khi về suy nghĩ chuyện của Thương Kiến Minh, nôn mửa nhiều , dày đau đến kiệt sức. Một giấc ngủ mê mệt cũng làm khá hơn bao nhiêu. Ngược , thấy giấc ngủ dường như càng tiêu hao sức lực của , cơ thể mỏi mệt rã rời, chỉ đây hai câu thấy trụ vững.

Trước mắt vẫn liên tục choáng váng, Trì Nại dời tầm mắt xuống ly nước trong tay Thương Minh Kính. Cậu đoán đây là nước muối nhạt. Dù đây cũng chẳng đầu tiên Thương Minh Kính pha nước muối cho khi tỉnh .

Trì Nại âm thầm vịn tay vịn sofa, tiến lên một bước, cầm lấy ly nước từ tay Thương Minh Kính, nhấp một ngụm nhỏ. là nước muối nhạt. Nửa ly nước bụng, dòng nước ấm xoa dịu cái dày yếu ớt. Cơn đau âm ỉ giảm, nhưng ít cảm giác trời đất cuồng và sự buồn nôn nơi lồng n.g.ự.c vơi đôi chút.

Trì Nại khẽ thở một . Cậu cảm nhận ánh mắt của cả ba đều đặt thẳng thừng lên , đặc biệt là Trì Tông Duật. Ánh mắt lo lắng sốt sắng như thế, lâu lắm thấy .

Vài giây trôi qua, họ sẽ chủ động mở lời, thẳng Thương Minh Kính: "Là về ?"

"Có liên quan đến việc chiều nay gặp Lý Khải ?"

Nghe giọng mềm yếu chút sức lực của , Thương Minh Kính thực lòng nỡ trả lời. Ban ngày cãi với là vì tư tâm, hiện tại cho ngọn ngành sự việc cũng là vì tư tâm.

Thấy cả ba đều im lặng, Trì Nại chìa tay : "Điện thoại , đưa , tự xem."

"Tiểu Tiểu, con cứ..." Trì Tông Duật định thì Thương Minh Kính cắt ngang.

Thương Minh Kính liếc mắt Trì Tông Duật một cái, nửa thật nửa giả với Trì Nại: "Phải, liên quan đến việc chiều nay 3em gặp Lý Khải."

"Vậy... là chuyện gì?" Trì Nại thấy lạnh, tự xuống một góc sofa, cuộn tròn , mở to đôi mắt long lanh nước Thương Minh Kính.

Trong lúc chờ câu trả lời, Trì Nại ngừng hồi tưởng chi tiết chiều nay. Việc thể khiến cả Trì Tông Duật và Triệu Lăng Khang động lòng thì nhất định việc riêng.

"Là an công trình?" Trì Nại hỏi.

Thương Minh Kính thuận thế gật đầu: " , hôm nay Lý Khải với 3em về vấn đề dự án, chuyện đó xảy ở Thủy Thành. Vừa thời gian chúng cùng Thủy Thành."

Thông tin quá nhiều khiến Trì Nại cảm thấy não sắp quá tải. "Dự án Thủy Thành thực sự vấn đề ?"

"Không dự án Thủy Thành vấn đề," Thương Minh Kính , "Mà khả năng là bản Lý Khải vấn đề."

Thấy thể giấu nữa, Trì Tông Duật dứt khoát giao quyền giải thích cho Thương Minh Kính. Ông lấy một chiếc chăn mỏng màu xám chì đắp lên Trì Nại. Trong phòng dù sưởi nhưng Trì Nại quá đơn bạc, thể chú ý. Chỉ là khi tay ông chạm gò má Trì Nại, ông khựng , đôi mày lập tức nhíu chặt: "Con đang phát sốt?"

"Con ." Trì Nại nghiêng đầu, như né tránh sự đụng chạm của cha: "Chỉ là sốt nhẹ thôi, qua hai ngày là khỏi."

"Qua hai ngày là khỏi?" Trì Tông Duật hiểu nổi. Ông quanh năm làm việc nhà, đều tình trạng của Trì Nại qua lời kể của chú Cao hoặc bác sĩ riêng, chứ cụ thể giải quyết thế nào. Ông chỉ bệnh, đó sẽ khỏi.

Thần sắc Trì Tông Duật trở nên khó coi, ông thể giữ vẻ vân đạm phong khinh thường ngày, giọng điệu nặng nề: "Qua hai ngày thì định sốt đến mức nào nữa? Tiểu Tiểu, con uống t.h.u.ố.c ngay, nếu khống chế truyền dịch đấy."

"Con cần ba lo!" Trì Nại ngẩng đầu ông.

Dáng vẻ quật cường khiến Trì Tông Duật bàng hoàng như tám năm . Ban đầu ông cứ ngỡ lúc đó Trì Nại như là vì tâm lý phản nghịch, nhưng ông bao giờ nghĩ tới một khả năng khác. Vì thế cho đến nay, ông dám nổi giận với Trì Nại.

Trì Tông Duật tắt lửa giận, xuống cạnh . Trì Nại dậy bỏ , chỉ lùi sâu trong, dời mắt thèm ông.

"Tiểu Tiểu..." Trì Tông Duật chăm chằm biểu cảm của , quan sát thần sắc và trạng thái của con trai, nhẹ nhàng mở lời: "Ta sắp tới sẽ luôn ở nhà, Tết Nguyên Đán cũng sẽ ở nhà. Con gì, ăn gì cứ với ba. bệnh thì chữa trị đàng hoàng, ?"

"Con bệnh!" Trì Nại phản bác chút do dự, nhưng đôi môi mím chặt rốt cuộc cũng mềm đôi chút.

Trì Tông Duật nghẹn lời, kịp tiếp thì thấy Trì Nại ấm ức trừng mắt : "Nếu ba với con thì thôi, đừng tìm cớ khác!"

Nói xong, hất chăn định lên chỗ khác. do dậy quá đột ngột, cơ thể tự chủ mà lảo đảo, ngã nhào sofa. Những mặt đều một phen thót tim, vội vàng cuống cuồng đỡ.

Thương Minh Kính phía sofa, đưa hai tay đỡ lấy lưng , đồng thời hiệu bằng mắt cho Trì Tông Duật. Anh kiên nhẫn đút cho Trì Nại uống hết nửa ly nước muối còn . Lúc Trì Nại mới hồi phục đôi chút, nhắm mắt , mệt mỏi ngả ghế.

Thương Minh Kính tiếp tục : "Chiều nay, đoạn ghi âm cuộc đối thoại của và Lý Khải tung lên mạng. Hiện tại tin tức đang lan truyền về sự cố dự án Thủy Thành. Vì thời gian chúng Thủy Thành nên dư luận dễ hướng theo phía Lý Khải."

"Vậy nên, dự án thực sự vấn đề ?"

"Dự án đúng là vấn đề," Thương Minh Kính lặng lẽ vuốt ve lưng Trì Nại, dừng một chút tiếp tục: " là vấn đề của nhà họ Trì tập đoàn, chúng tìm nguồn cơn ."

"Vậy tại vẫn những tin tức như thế?!" Trì Nại hiểu.

Nếu liên quan đến nhà họ Trì và tập đoàn Xem Lan, tại vẫn tin tưởng và hắt nước bẩn lên bọn họ?

"Bởi vì làm rõ, vốn dĩ sự việc lớn, nên cần thiết đính chính."

"Vậy còn bây giờ?"

Trì Nại nhạy bén, nhanh hiểu ý tứ trong lời của Thương Minh Kính, trợn mắt: "Cho nên hiện tại tình huống khác, sự việc nghiêm trọng ?"

"Không nghiêm trọng lắm, chỉ là cần làm rõ một chút thôi."

"... Ờ."

Trì Nại cúi đầu, vẻ mặt vẻ tin lời giải thích .

Ngày hôm , Weibo chính thức của tập đoàn Xem Lan đăng thông báo đính chính, kèm theo một bản báo cáo kiểm nghiệm đóng dấu đỏ.

Vấn đề an công trình tại Thủy Thành, tập đoàn Xem Lan do sơ suất trong quy trình nên chịu hai phần trách nhiệm, phần còn do bên nhà thầu tự gánh vác. Nói là chia sẻ hai phần trách nhiệm, chẳng thà đây là một doanh nghiệp đầu ngành, xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo nên đưa một khoản bồi thường mang tính hỗ trợ.

Thương Minh Kính khi duyệt bản thảo trong văn phòng, cố ý chụp màn hình gửi cho Trì Nại.

Thương Minh Kính: [Đã yên tâm ?]

Đầu dây bên Trì Nại đang làm gì, trả lời nhanh nhưng lạnh nhạt, chỉ gửi một chữ: "Ừ".

Thương Minh Kính hào hứng chờ đợi chữ "Ừ" của Trì Nại chắc chắn sẽ kèm theo một biểu tượng cảm xúc đáng yêu, nhưng thì . Sau chữ "Ừ" đó, chẳng còn gì cả.

Thương Minh Kính chằm chằm một lúc, cố nén ham gọi điện thoại sang, úp ngược điện thoại lên bàn, liên lạc với Lâm Nam.

Ở bên , Trì Nại đang cuộn tròn giường lướt điện thoại, khung bat với Thương Minh Kính hồi lâu, đối phương sẽ gửi thêm tin nhắn nào nữa, vật , mặt hướng lên trần nhà thở dài một thượt.

Cố tỏ lạnh nhạt như thế trông thật ngu ngốc!

Cậu nhất định cho Thương Minh Kính hiểu rằng, sự nhiệt tình của cũng lúc lụi tàn! vẻ Thương Minh Kính chẳng hề để ý.

Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu thì điện thoại bỗng vang lên một tiếng "teng". Trì Nại nhanh chóng xoay cầm lên xem, là tin nhắn từ Thương Minh Kính.

Kẻ hẹp hòi: [Ăn cơm ?]

Trì Nại gõ gõ xóa xóa, cuối cùng vẫn chẳng gửi chữ nào.

Thương Minh Kính khung bat hồi lâu, chỗ tên hiển thị cứ hiện "đối phương đang nhập...", nhưng trạng thái cứ đổi mãi mà tin nhắn mới vẫn bằng . Một lúc lâu , bên mới rề rà gửi sang một biểu tượng cảm xúc.

Tiểu Tiểu: [Vẽ vòng tròn nguyền rủa .jpg]

Thương Minh Kính: "..."

Gửi xong biểu tượng đó, Trì Nại tắt điện thoại, tinh thần uể oải xuống lầu. Trì Tông Duật đang ở phòng khách cùng Triệu Lăng Khang xem văn kiện. Cậu vốn định lẳng lặng cửa, nhưng ánh mắt phía quá mức nóng rực, khiến Trì Nại bất đắc dĩ dừng bước .

"Con bệnh viện." Trì Nại Trì Tông Duật, hếch cằm, hai tay khoanh lưng, giả vờ ông: "Ba đưa con !"

shgt

Trì Tông Duật lập tức dậy, Triệu Lăng Khang cũng hai lời theo phía .

"Đi bệnh viện làm gì? Ba gọi bác sĩ về nhà, trực tiếp khám ở nhà ?" Trì Tông Duật cố gắng thương lượng với Trì Nại.

"Bác sĩ ở nhà, bác sĩ làm vật lý trị liệu cho chú Cao , con bảo họ đừng về sớm."

Trì Nại nghĩ, chân của chú Cao đau từ lâu, cái kiểu trị liệu một ngày nghỉ một ngày chẳng tác dụng gì, nên để bác sĩ trong nhà theo học hỏi, về nhà làm cũng tiện. Cậu mím môi : "Đi bệnh viện là... là thăm ông ngoại của Thương Minh Kính."

"... Được." Trì Tông Duật đồng ý, lấy cho Trì Nại một chiếc áo khoác phao dày mới đưa ngoài.

Đến bệnh viện, Trì Tông Duật lên. Ông tiện gặp Thương Kiến Minh. Ông cụ vốn tốn nhiều tiền chữa trị, trong bệnh viện ít nhận ông, khó bảo đảm sẽ lúc lỡ lời. Không lên gặp, ít nhất sẽ làm ông cụ thêm gánh nặng tâm lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/my-nhan-om-yeu-mang-thai-bi-bat-ve-roi/chuong-37.html.]

Trì Nại vẫn ôm một củ khoai nướng đến phòng bệnh, chỉ là hôm nay trong phòng chỉ Thương Kiến Minh mà còn cả Lâm Nam.

Thương Kiến Minh trải qua một đợt hóa trị, Trì Nại hiệu quả thế nào, nhưng khi thấy ông hôm nay, sững sờ . Cậu đờ bên giường bệnh, Thương Kiến Minh dường như đang hôn mê, gầy rộc chỉ còn da bọc xương, sắc mặt vàng vọt khô héo, khác hẳn với Thương Kiến Minh của thời gian .

Trì Nại run rẩy định đưa tay chạm tay Thương Kiến Minh, nhưng kịp chạm tới Lâm Nam lên tiếng ngăn cản bằng một động tác dứt khoát.

"Ông ngoại bây giờ đang đau , đừng tùy tiện chạm ông." Giọng Lâm Nam chút nào, mang theo ý trách móc.

"... Được."

Trì Nại lấy củ khoai nướng từ trong lòng đặt ở đầu giường. Ngay khoảnh khắc đặt xuống, Lâm Nam lên tiếng: "Ông ngoại giờ ăn , mang cái đến ông cũng chẳng dùng ."

"Còn nữa, đừng tùy tiện mang đồ cho ông ngoại ——"

"Này! Cái ! Không thể chuyện t.ử tế ?!"

Người nhà bệnh nhân giường bên cạnh quan sát một lúc lâu. Thấy đứa trẻ dù làm gì cũng đến bắt bẻ, bà thật sự nổi nên lên tiếng can ngăn.

"Thằng bé cũng là lòng , ăn thì cứ để đó, bắt ăn ngay !"

Trì Nại ngẩn một chút, tự bào chữa cho , vì Lâm Nam .

"Vậy ? Cậu mang cho bệnh nhân những thứ phép mang, thể ?!"

Lâm Nam Trì Nại, càng càng giận, tiến lên một bước, đột ngột nắm lấy cổ tay Trì Nại kéo xềnh xệch ngoài, đến lối thoát hiểm cầu thang bộ.

Thời gian sức khỏe Trì Nại , làn da vốn nhạy cảm nay chỉ cần cọ xát nhẹ cũng thấy đau, huống chi Lâm Nam nắm chặt như , cảm giác như đầu ngón tay sắp lún sâu cổ tay , móc cả mạch m.á.u ngoài.

"Trì Nại, thấy quá đáng lắm ?!"

"..." Trì Nại , thốt nên lời.

Nếu là , nhất định sẽ vì bản mà tranh cãi vài câu, nhưng giờ khắc , đối mặt với lời buộc tội của Lâm Nam—một kẻ mà vốn chán ghét—Trì Nại chỉ nghĩ đến những lời chỉ trích của Thương Minh Kính.

Trì Nại cúi đầu, rũ mắt, lặng im trong ngẩn ngơ.

Lâm Nam vẫn chịu dừng , như thể đang giận đến mất khôn mà đẩy mạnh một cái. Trì Nại loạng choạng, vai đập thẳng tường, c.ắ.n răng phát một tiếng rên rỉ đau đớn.

"Cậu tình trạng của ông ngoại hiện tại thế nào mà còn dám đưa t.h.u.ố.c lá cho ông?"

"Vốn dĩ ông thể sống thêm mười năm nữa, dung túng như thế, giờ bệnh tình nguy kịch , làm đây?!"

"Trì Nại, kiêu kỳ, ngang ngược thế nào cũng , nhưng làm ơn về nhà mà quậy phá ?!" Lâm Nam hạ thấp giọng, tuôn những lời độc địa nhất, "Nếu ông ngoại mệnh hệ gì, Trì Nại, thấy chính là kẻ sát nhân ?!"

Cả Trì Nại cứng đờ, hốc mắt đỏ hoe trong tích tắc, sắc mặt tái nhợt như giấy. Cậu dám Lâm Nam, vì Lâm Nam sai. Nếu thật sự vì mà ông ngoại xảy chuyện, chính là kẻ tội đồ.

Phải làm bây giờ?

Trong phút chốc, nỗi hoảng loạn và sợ hãi vô tận bủa vây từ bốn phương tám hướng, giống như một con mãng xà đang thè lưỡi, nhe chiếc mồm m.á.u chực chờ nuốt chửng lấy .

Lâm Nam nhận thấy trạng thái của Trì Nại, thêm: "Nghe nhà phạm pháp ? Cũng đúng thôi, cái loại gia đình như thế dạy dỗ đứa con t.ử tế?"

"Cậu cái gì?" Đồng t.ử Trì Nại co rụt , trừng mắt kẻ mặt như sét đ.á.n.h ngang tai.

Lâm Nam hừ lạnh: "Ba của cũng chẳng hạng lành gì, cho nên cũng—— á!"

Một cú đ.ấ.m giáng thẳng mặt khiến Lâm Nam kịp trở tay, loạng choạng lùi mấy bước, đập mạnh cánh cửa thoát hiểm. Cậu sững sờ một chút, ánh mắt trở nên tàn nhẫn, cố ý kích động: "Sao nào? Thẹn quá hóa giận ?!"

Trì Nại đáp lời, tiếp tục vung nắm đấm. Lâm Nam phòng , cả hai lao xô xát, giằng co kịch liệt.

Người nhà bệnh nhân ở giường bên cạnh cảm thấy điềm chẳng lành, mãi thấy nên dọc hành lang tìm kiếm. Khi ngang qua lối thoát hiểm, thấy tiếng đ.á.n.h , bà giật vội lao .

"Này!! Làm cái gì thế hả?! Không đây là bệnh viện ?!" Bà sức tách hai , "Đánh trong bệnh viện, chút ý thức nào ? Muốn bệnh dậy nhường giường cho các luôn đúng ?!"

Được ngăn , cảm xúc của Trì Nại mới tạm lắng xuống. Cậu khom , thở dốc nặng nề. Hai cuối cùng cũng tách hẳn .

Trì Nại nhớ nổi rời bệnh viện bằng cách nào, cũng lên xe khi nào, suốt dọc đường cứ như một hồn ma bóng quế. Cậu ngừng nhớ những lời Lâm Nam . Lâm Nam đúng là đáng ghét, nhưng những lời lẽ là đúng. Thật , kẻ đáng ghét nhất, kẻ chỉ gây rắc rối nhất chính là .

Chính là .

---

Trì Tông Duật ở ghế , Triệu Lăng Khang lái xe. Hai qua gương chiếu hậu một cái đầy ẩn ý, Trì Tông Duật mới nghiêm túc những vết thương Trì Nại. Đứa nhỏ cứ co ro ghế, hồn xiêu phách lạc, hàng mi dài rũ xuống che khuất nửa con ngươi, trông như một con búp bê sứ tinh xảo đ.á.n.h mất sức sống.

Trì Tông Duật một lúc lâu, chủ động bắt chuyện mà nhắn tin chất vấn Thương Minh Kính. Một đứa trẻ ngoan hiền bệnh viện một chuyến về thành thế ? Lại còn đ.á.n.h với !

---

Một tiếng , Thương Minh Kính trở về nhà họ Trì.

Trì Tông Duật đang đợi ở phòng khách. Khi Thương Minh Kính ngang qua, ông lạnh lùng lên tiếng: "Cho một lời giải thích."

"Cháu ạ." Thương Minh Kính gật đầu, sải bước lên lầu.

Anh hôm nay Lâm Nam tới bệnh viện, chính bảo . Mấy ngày nay đối phó với Ủy ban Chứng khoán để kéo dài thời gian cho Trì , nên mới nhờ Lâm Nam qua bệnh viện trông nom một chút. Chỉ là ngờ Trì Nại cũng đến đó.

Thương Minh Kính nhẹ nhàng đẩy cửa bước phòng ngủ của Trì Nại. Rèm cửa kéo, tiết trời bên ngoài âm u khiến căn phòng càng thêm tối tăm. Ánh sáng từ cánh cửa mở hắt giúp Thương Minh Kính lờ mờ thấy vị trí của Trì Nại. Anh ở cửa một lúc lâu khép cửa , mò mẫm tới bật chiếc đèn ngủ nhỏ đầu giường.

Trì Nại phản ứng gì, nhưng ánh sáng đó đủ để Thương Minh Kính thấy rõ những vết thương mặt và tay . Hai kẻ , im lặng một lúc lâu. Thương Minh Kính mới lấy cồn và tăm bông, lẳng lặng quỳ một gối giường để xử lý vết thương cho . Một gương mặt trắng ngần kiêu kỳ thế , nên vương những vết thương như .

Chất lỏng lành lạnh chạm da mặt khiến Trì Nại giật co , lúc mới coi như phản ứng. Cậu ngẩn ngơ ngước lên Thương Minh Kính. Chính cũng rằng đôi mắt to tròn của đang ngập ngụa những giọt nước mắt lớn. Chỉ cần cúi đầu là chúng sẽ lăn dài như những hạt trân châu.

Trì Nại chậm rãi giơ tay nắm lấy ngón tay Thương Minh Kính, mấp máy môi, nhỏ: "Thương Minh Kính... xin ."

Thương Minh Kính đau lòng đến thắt . Đánh thương thành thế mà còn lời xin với , lục phủ ngũ tạng như đảo lộn hết cả. Anh nén nỗi xót xa, khẽ : "Biết thì đừng làm nữa."

Lần đừng làm nữa...

Trì Nại cúi đầu, nức nở thành tiếng. Làm gì còn nữa? Nếu thời gian thể một tháng , nhất định sẽ đồng ý với lời khẩn cầu của Thương Kiến Minh, sẽ mang t.h.u.ố.c lá cho ông. đời làm gì t.h.u.ố.c hối hận? Làm gì chuyện "nếu như"?

Tất cả đều làm hỏng bét . Hậu quả thể sẽ nghiêm trọng đến mức thể cứu vãn.

"Xin , Thương Minh Kính," Trì Nại thút thít, kiểu gào cố ý như khi, mà giống như một lời xin chân thành từ tận đáy lòng. "Xin , chỉ thôi ?"

Thương Minh Kính gì cho , liên tục xin , mắt cũng bắt đầu cay xè. Anh chớp mắt, xuống vỗ nhẹ lưng .

"Được , một câu là đủ ," dịu dàng hiếm thấy, giọng cực kỳ nhẹ nhàng, "Đánh thôi mà, còn để thương nữa. Biết sai thì đừng lỗ mãng như , ?"

Trì Nại dường như thấy, chỉ đắm chìm trong suy nghĩ riêng, cứ liên tục gật đầu câu " " cuối cùng của . Vốn định đợi bình tĩnh mới hỏi nguyên nhân, nhưng Trì Nại nức nở đến mức khó thở. Thương Minh Kính vỗ lưng thuận khí cho , dỗ dành hết lời.

Nước mắt Trì Nại càng rơi nhanh hơn. Cậu thấy sợ hãi, nhưng chẳng sợ cái gì, chỉ thấy lòng trống rỗng, bụng đau, dày đau, đầu cũng đau. Nhìn lê hoa đái vũ, mặt lem nhem nước mắt, Thương Minh Kính bỗng sững sờ nhận rằnganh bao giờ thấy Trì Nại một cách yếu thế như . Lúc mới nhận , dường như chịu đựng nổi cảnh .

"Sao càng càng thương tâm thế ?" Thương Minh Kính dùng mu bàn tay gạt nước mắt cho , chạm nhẹ đuôi mắt và chóp mũi đỏ ửng.

Trì Nại quỳ giường, đối diện với Thương Minh Kính, sụt sịt : "Tôi còn đ.á.n.h với Lâm Nam nữa."

"Ừ, ."

"Anh sẽ về phía chứ?" Trì Nại chằm chằm mắt Thương Minh Kính chớp.

Thương Minh Kính từng thấy đôi mắt nào chân thành và xinh đến thế, khiến lòng tan chảy. "Rốt cuộc là chuyện gì ?" hỏi.

Trì Nại khựng , việc quá lâu khiến thấy mệt mỏi và đau đầu. Cậu hít một sâu, lặp câu hỏi: "Anh sẽ về phía chứ?"

"Tôi , ba cũng ." Trì Nại , "Là với dự án vấn đề gì, đúng ?"

Thương Minh Kính rõ đầu đuôi, chỉ vòng tay ôm lấy , nhẹ nhàng xoa dịu cảm xúc của Trì Nại. Thấy lên tiếng, Trì Nại bắt đầu sốt ruột, thở trở nên dồn dập. Cậu khao khát một câu trả lời, thế là áp tay mặt Thương Minh Kính, nức nở hỏi thật rõ ràng: "Thương Minh Kính, thực sự thích ?"

"Có ?"

"..."

"Có ?!" Trì Nại bỏ cuộc, gặng hỏi nữa.

Lòng Thương Minh Kính chua xót rối bời, nhỏ giọng đáp: "Ừ."

"Tôi thích , Thương Minh Kính, thực sự thích . Anh tha thứ cho nhé, ? Sau nhất định sẽ lời, gây rắc rối cho nữa."

"..."

Thương Minh Kính nhíu mày, nhận Trì Nại gì đó cực kỳ . Ý nghĩ đó lóe lên, Trì Nại áp mặt tới hôn lên môi , thủ thỉ như đang lời tâm tình:

"Chúng kết hôn ."

"Được ?"

"Thương Minh Kính, chúng kết hôn , ?"

Loading...