Mỹ Nhân Ốm Yếu Mang Thai Bị Bắt Về Rồi - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:48:46
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Minh Kính tâm trí trộm đời tư của khác, chỉ liếc qua đặt điện thoại xuống, tiện tay tắt luôn âm báo, tiếp tục chịu thương chịu khó coi sóc Trì Nại.

Đến khi Trì Nại nữa chìm giấc ngủ định, ngoài cửa sổ cũng lờ mờ dấu hiệu hừng đông. Anh dứt khoát dậy nhà vệ sinh rửa mặt, thuận tay mở toang cửa sổ để gió lạnh thấu xương tràn , tạt thẳng .

Anh sững tại chỗ, mặt và tay còn dính nước lạnh, hòa cùng gió rét tê tái nhưng đầu óc vẫn cứ hỗn độn thôi.

Từ lúc thấy tiếng rên rỉ của Trì Nại, nấu nước, dỗ uống thuốc, chăm sóc ... thứ dường như đều xuất phát từ bản năng. Thực chất, chính cũng ý thức rõ đang làm gì.

Thậm chí, cảm thấy tối qua giống như một giấc mơ. Một giấc mơ khiến thỏa mãn thấy cực độ hoang đường.

Thương Minh Kính hít sâu, khí lạnh buốt tràn lồng ngực, thẩm thấu khắp , cuối cùng mới giúp thanh tỉnh hơn đôi chút. Anh đóng cửa sổ, mặc quần áo chỉnh tề ngoài.

---

Khi Trì Nại tỉnh dậy, trong phòng còn ai.

Đầu tiên, mơ màng hé mở mắt, chui đầu khỏi chăn, liếc vị trí bên cạnh —— trống . Mất vài giây mới tỉnh táo. Đêm qua quá mức kịch liệt, thế nên lúc đối diện với căn phòng yên tĩnh, một khoảnh khắc thất thần.

Trong lúc tựa đầu giường hồi sức, ký ức tối qua đồng loạt ùa về. Cậu nhớ rõ mồn một quyến rũ Thương Minh Kính như thế nào. Nếu học sai kiến thức, thì đó chính xác là quyến rũ.

Chỉ là giờ nghĩ , bỗng thấy tối qua bản lấy dũng khí mà xông lên như . Cậu chỉ lúc đó giận, nhất định làm cho Thương Minh Kính nếm mùi lợi hại của . Suy cho cùng, chẳng ai là mê mẩn thể của cả. Huống hồ Thương Minh Kính là một đàn ông trưởng thành huyết khí phương cương.

Trì Nại nhíu mày, xoa xoa cái eo mỏi nhừ, cảm thấy chỗ nào cũng khó chịu. Dạ dày cũng , chẳng lẽ Thương Minh Kính "đâm" trúng cả dày ?

"..."

"Đồ súc sinh!" Trì Nại lầm bầm c.h.ử.i rủa, oán giận Thương Minh Kính: "Cho dù là quyến rũ nữa, thì tiết chế là gì ..."

Cái eo đau nhức, dày âm ỉ, cả những nơi nhạy cảm cũng thấy khác thường, tất cả đều khiến một kiêu kỳ như Trì Nại cảm thấy khó mà chịu đựng nổi. Cậu tựa giường, nhúc nhích, chỉ thể miễn cưỡng vươn tay với lấy điện thoại. Vừa chạm , màn hình sáng lên, hiện đầy tin nhắn của Cam Hình.

Trì Nại bấm xem, thấy cái video ngắn là lập tức giơ tay che màn hình , mặt đỏ bừng lên một mảng. Đợi một lát, mới hé mắt tiếp. Ngón tay gõ lạch cạch bàn phím với tâm trạng cực kỳ rõ ràng.

Trì Nại: [Sao ông gửi muộn thế hả...]

Cam Hình dường như đang canh tin nhắn của , bên gửi , bên trả lời ngay lập tức.

Cam Hình: [Ý gì đây? Không ông hỏi cách quyến rũ ? Tôi lên mạng lục tìm video cho ông đó, xem chứ!]

Trì Nại: [Tôi cần xem mấy thứ nữa!]

Cam Hình coi như thấy dòng tin nhắn đó, tiếp tục dặn dò:

Cam Hình: [Ông cứ thử xem , làm bộ làm tịch tí thôi để xem lão c.ắ.n câu , đừng mà dâng hiến thật đấy!]

shgt

Trì Nại: "..."

Cậu hề nhầm lẫn, cũng lời dặn của Cam Hình. Chỉ là ngay cả lúc , khi cảm xúc định và suy nghĩ về hành vi tối qua, vẫn cảm thấy hối hận dù chỉ một chút.

Có lẽ bản đối với Thương Minh Kính một ít tình cảm khác lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/my-nhan-om-yeu-mang-thai-bi-bat-ve-roi/chuong-28.html.]

Trì Nại vẫn còn mệt, khi trò chuyện với Cam Hình một lúc thì buông điện thoại, xuống ngủ nướng thêm một giấc. Chỉ là khi tỉnh dậy hai tiếng đồng hồ, trong phòng vẫn như cũ vắng lặng, chẳng lấy một bóng .

Ngủ thêm một giấc dậy, cảm giác càng giống như lâu nghỉ ngơi, tinh thần uể oải thấy rõ. Cho dù soi gương, Trì Nại cũng sắc mặt lúc chắc chắn chút nào. Cậu chậm chạp mặc quần áo ngoài, lúc ngang qua phòng Thương Minh Kính thì liếc trong: cửa mở, chăn gối gấp gọn gàng, chứng tỏ từng về đây.

---

Đêm qua bão tuyết xảy sự cố, trong thôn dám chậm trễ, dứt khoát đón các giáo viên dạy lớp lớn ở bên ngoài , cho họ ở và dạy học ngay tại khu trường cũ, cùng ăn cùng ngủ với học sinh. Vì vài học sinh thương, Thương Minh Kính tạm thời đảm nhận vai trò đầu bếp trong bếp.

Kế toán Hà túc trực bên cạnh xem lửa, nhưng cứ cảm thấy Thương Minh Kính chút thất thần, múc cơm cho học sinh lúc thì quá đầy, lúc thì quá vơi. Chị thêm củi bếp, khều khều mấy cái, mở miệng hỏi chuyện gì đó nhưng sực nhớ đến những lời tối qua , thôi.

Cuối cùng, khi Thương Minh Kính thứ năm định đem giấm đổ nồi cho dầu ăn, kế toán Hà nhịn nữa. Chị chằm chằm nồi cơm trắng sắp chín, thở dài:

"Anh Minh Kính, mệt quá ? Tối qua nghỉ ngơi ? Có thương chỗ nào ? Tôi thư ký xuống tận sườn núi đưa mấy em học sinh kẹt về..."

Thương Minh Kính chẳng thấy , cứ như đang mớ, thuận miệng ừ hử vài tiếng, đó tỏ vẻ chuyên chú chằm chằm nồi, nhưng tay vẫn buông chai giấm .

Mãi đến khi cửa bếp đẩy , Thương Minh Kính và kế toán Hà cùng qua. Trì Nại đang ở cửa, những ngón tay thon dài bám chặt khung cửa, hình gầy gò trông như thể sắp đổ gục đến nơi, khiến bất giác nảy sinh lòng thương xót.

Giây phút bốn mắt , Thương Minh Kính thấy thần sắc Trì Nại lộ rõ vẻ ủy khuất. Chẳng đợi phản ứng, Trì Nại bắt đầu lên án: "Tại ngoài mà với một tiếng?"

Mỗi khi Trì Nại chuyện với Thương Minh Kính, bất kể là cảm xúc gì, giọng điệu luôn mang theo chút âm cuối nũng nịu, như thể Thương Minh Kính phạm tội tày đình.

Kế toán Hà bên cạnh rụt cổ , suy nghĩ một lát cảm thấy nên ở đây làm "kỳ đà cản mũi", bèn chào hai một tiếng trốn khỏi nơi thị phi .

Trì Nại bước nhà, đóng cửa xuống vị trí kế toán Hà . Ánh lửa bập bùng mặt phản chiếu trong đôi mắt , tựa như ngấn lệ, tựa như những vì . Tóm sáng.

Thương Minh Kính hồn, kéo thẳng khóe miệng, cơ thể căng cứng như đang cực kỳ căng thẳng. Anh cưỡng ép bản rời mắt khỏi gương mặt xinh của Trì Nại, nắp nồi cơm đậy kín. Anh cứ im lặng mãi khiến Trì Nại càng thấy ủy khuất và tức giận, nhưng vì sức lực nên chỉ :

"Ngủ xong thèm đoái hoài gì đến luôn hả."

"Tôi cũng nhất định bắt chịu trách nhiệm..." Trì Nại thấp giọng hừ một tiếng, "Thật nhỏ mọn."

Thực , tối qua thứ đưa cho Thương Minh Kính chỉ là t.h.u.ố.c cảm bình thường thôi. Chắc do Thương Minh Kính ít khi uống t.h.u.ố.c nên phân biệt mùi vị của thuốc.

Thương Minh Kính thấu suy nghĩ. Những suy nghĩ xáu xí giấu kín tận đáy lòng bao giờ nảy mầm, cùng với ác ý, cùng với những tình cảm mãnh liệt tên đồng loạt bùng nổ.

Anh : "Là hạ t.h.u.ố.c ."

"Phải ," Trì Nại gật đầu, "Đều là của hết, ? mà... thật sự thích ?"

"..."

Thương Minh Kính nay vẫn luôn thích dùng sự im lặng để giải quyết chuyện. Trì Nại đôi khi thông minh, nghiêng đầu, chăm chằm chớp mắt Thương Minh Kính, nhỏ giọng hỏi:

"Anh đang trốn tránh ?"

"Trốn tránh cái gì?"

Loading...