---
Chương 3: C.h.ế.t cũng ?
Lục Lâm giường, cảm thấy chút sức lực nào, đến nhúc nhích cũng khó khăn.
Hắn lén từ trong quầy bán quà vặt lấy một gói bánh quy, cố gắng ăn hết.
Trước đó Lục Lâm soi gương xem qua diện mạo hiện tại của . Dung mạo bây giờ năm phần giống kiếp . Sắc mặt vàng vọt, gầy gò tiều tụy, trông thật sự kém. Nếu bồi bổ cho , mập lên một chút, e rằng sẽ đến bảy phần tương tự với kiếp .
Trong lúc mơ mơ màng màng, Lục Lâm cảm giác đến gần.
“Lâm tiểu t.ử trông lắm a, đưa qua như ?”
Giọng đại bá mẫu nhà họ Lục – Thang thị vang lên.
“Có gì mà !” Thang thị lập tức đáp.
“Hắn còn sống là , đưa qua đó xung hỉ, nhảy nhót ngay.”
Lục Lâm nhắm chặt mắt, một lời. Ở nơi xa lạ, sợ bại lộ phận, nên từ lúc tỉnh vẫn luôn giả câm.
Nghe đại bá mẫu đời đến xung hỉ, trong lòng nhịn mà trợn trắng mắt. Hắn thật sự ngờ xung hỉ ở đây là kiểu .
“Cứ đưa tay ? Có nên cho mang theo chút đồ ?” Một thôn dân do dự hỏi.
Dù là ở rể, cũng nên mang theo ít đồ đạc chứ.
“Ai da, trong nhà sắp hết cái ăn , lấy đồ cho mang ! Trần Tiểu Mễ là thợ săn giỏi, đưa qua đó chắc chắn thịt ăn, ngày lành còn nhiều lắm.”
Mấy Thang thị , sắc mặt đều trở nên kỳ quái.
Chuyện Lục Lâm ở rể cho Trần Tiểu Mễ sớm lan khắp thôn. Trong thôn đồn rằng, ở rể cho một song nhi hung hãn như , e là cả đời làm trâu làm ngựa.
Mọi đều nghĩ, y núi thì Lục Lâm cũng theo núi. Y sức trâu sức ngựa thì , nhưng Lục Lâm thì khác, sơ sẩy một chút khi c.h.ế.t trong núi lúc nào .
Rõ ràng là chuyện đáng sợ như , qua miệng Thang thị biến thành chuyện ăn ngon uống say.
Nghĩ đây dù cũng là chuyện nhà họ Lục, mấy cũng thêm gì.
Họ đặt Lục Lâm lên tấm ván cửa, lắc lư khiêng về phía nhà Trần Tiểu Mễ.
Lục Lâm quá yếu, mơ mơ hồ hồ ngủ .
Đưa khỏi cửa, nhà họ Lục đều thở phào nhẹ nhõm.
“Nương, cái tang môn tinh đó đưa ?” Lục Đồng ghét bỏ hỏi.
Sau khi Lục Lâm sinh bệnh, nhiều việc vốn do làm đều giao cho Lục Đồng, khiến Lục Đồng sớm mắt.
Thang thị bực bội :
“ ! Thằng bại gia , cũng xem là thứ gì, chịu mua là phúc , còn dám nhảy hồ tự sát, làm như chúng bạc đãi lắm .”
Lục Đồng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-3-chet-roi-cung-tot.html.]
“Đi cũng , bà nội khắc , chừng vì nên đại ca mới thi mãi đỗ tú tài.”
Thang thị cũng theo:
“ ! Thầy tướng đại ca con tướng làm đại quan, chắc chắn là thằng nhãi đó liên lụy.”
…
Lục Lâm ngủ lâu, cuối cùng cũng hồi tỉnh chút ít.
Hai giọng xa lạ truyền tai .
“Đại ca, nhà họ Lục đem đưa qua , bệnh ỉu xìu thế , chẳng lẽ sắp c.h.ế.t ?”
Trần Tiểu Thái tỏ vô cùng bất mãn với Lục Lâm. Trong mắt nhóc, Trần Tiểu Mễ là lợi hại nhất đời. Những kẻ dám bôi nhọ thanh danh của y trong thôn đều là vương bát đản. Vậy mà Lục Lâm chỉ vì ở rể cho Trần Tiểu Mễ liền nhảy hồ tự sát, thật quá đáng.
Nếu do thuế nhân khẩu đột ngột ban xuống, đến lượt loại nhát gan như Lục Lâm xứng với đại ca nhóc.
Trần Tiểu Mễ thản nhiên đáp:
“Đã c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, dù cũng đăng ký ở nha môn , qua chuyện cũng cần nộp thuế đầu .”
“Có nên mời đại phu cho ?” Nhóc hỏi.
Y nheo mắt:
“Không cần. Thật sự c.h.ế.t thì mời đại phu cũng vẫn tìm c.h.ế.t, phí bạc vô ích.”
Huống chi trong nhà cũng chẳng còn bao nhiêu tiền.
Trần Tiểu Mễ thầm tính toán: mùa thu tới, chờ tuyết lớn phong sơn, việc săn b.ắ.n sẽ trở nên khó khăn. Số bạc còn dùng mua thêm chăn, tu sửa nhà cửa, tích trữ lương thực. Y vẫn để tâm đến các hơn, với Lục Lâm – một xa lạ – tình cảm hạn chế.
Người cửa, nhiệm vụ của cũng coi như thành.
“Bên chắc sợ tốn tiền mời đại phu nên mới sớm đưa qua đây. Đại ca, nếu c.h.ế.t thật, nhà họ Lục đến gây chuyện ?”
“Đã rõ là ở rể, huống chi lúc cửa ngay cả một mảnh vải cũng mang, rõ ràng cắt đứt với bên . Có gì mà gây chuyện? Nếu dám tới, sẽ đ.á.n.h cho ngoài.”
Y khinh thường .
Trần Tiểu Thái Y với vẻ sùng bái:
“Đại ca thật lợi hại.”
Y chằm chằm Lục Lâm một lúc, lạnh lùng :
“Đã c.h.ế.t cũng , đỡ tốn một miệng ăn.”
Trần Tiểu Thái đồng tình:
“Bỏ mười lượng bạc cưới về, c.h.ế.t như chẳng tiện cho ? Ít nhất cũng giúp làm việc một thời gian.”
Lúc Lục Lâm tỉnh táo, từng câu của hai đều lọt hết tai . Hắn thầm nghĩ, nguyên chủ sẽ tự sát cũng lý do. Ở rể cho một song nhi hung hãn như , đúng là đủ thảm.
Y cần căn bản phu quân, mà là một công cụ miễn thuế.
Trong lòng Lục Lâm dâng lên cảm giác tiền đồ u ám. Người khác xuyên thì phong hầu bái tướng, còn xuyên tới gả nhà một song nhi tàn bạo như . Nhìn tình hình , e rằng tương lai… phu cương khó mà chấn chỉnh.
---