Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 109: Lý chính tới cửa
Cập nhật lúc: 2026-01-29 09:45:35
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 109: Lý chính tới cửa
Trương gia
Trương Lâm Sinh Trương Đại Hổ, mặt ủ mày ê, :
“Đại Hổ, là ngươi dẫn bắt Lục lão thái thái đưa lên xe bò ?”
Trương Đại Hổ gật đầu, chút đắc ý:
“ !”
Trương Đại Hổ hưng phấn, Trần Tiểu Mễ tay liền cho hai trăm văn, trả tiền vô cùng sảng khoái.
Trần Tiểu Mễ quả nhiên hổ là chủ cửa hàng Hoa Hạ, tay chính là giống thường.
Tiền đúng là quá dễ kiếm, nếu Lục lão thái thái mỗi tháng lên trấn làm ầm ĩ mấy chuyến, thể kiếm ít bạc. Việc so với cày ruộng bào đất nhẹ nhàng hơn nhiều.
Trương Lâm Sinh thở dài, :
“Lão thái thái tuổi nhỏ, lỡ bên ngoài xảy chuyện gì thì làm bây giờ?”
Trương Đại Hổ bĩu môi, để tâm:
“A cha, con ngốc. Nếu chỉ một con thì chắc chắn dám làm. Chúng con mấy cùng tay, giữ c.h.ặ.t t.a.y chân lão thái thái, đưa thẳng về Lục gia. A cha đừng lão thái thái lớn tuổi, sức làm ầm ĩ của bà nhỏ , dễ xảy chuyện gì.”
Trương Lâm Sinh trừng mắt Trương Đại Hổ một cái.
“Lục Trình Ngọc bây giờ là tú tài, dễ đắc tội.”
“Tú tài thì chứ, tiền thì cũng chỉ là tú tài nghèo.”
Trương Đại Hổ chút khinh thường.
Nghĩ đến quy mô cửa hàng Hoa Hạ, trong lòng thầm nghĩ:
Tú tài so với chưởng quầy.
Nghe hạ nhân làm việc trong cửa hàng, thường xuyên cũng thịt ăn, đãi ngộ đến tưởng.
Trương Lâm Sinh nghĩ một chút, :
“Cũng đúng.”
“A cha, hai trăm văn đó, đủ mua mấy cân thịt , dễ kiếm thật! Con thấy Trần Đại Lực cũng kiếm tiền , nhưng nhát gan, thấy bọn con xông lên thì chỉ bên cạnh xem gió hướng. Chậm một bước, đủ, tiền cũng chẳng tới lượt .”
Đôi mắt Trương Đại Hổ sáng lên, lộ hàm răng trắng.
Mấy năm Trương Đại Hổ còn là hài t.ử đầu lĩnh, mấy năm nay lớn thành thiếu niên, sức lực lớn, đầu óc linh hoạt, trong thôn ít tiểu t.ử đều phục .
Trương Lâm Sinh gật đầu:
“Cũng , đông thì Lục gia cũng truy cứu , tiền thì là thật thật tại tại.”
Trương Đại Hổ chút nghi hoặc:
“A cha, Lục gia thật ? Cửa hàng Hoa Hạ thật là của Lục Lâm? Lục Lâm sợ bọn họ tới cửa chiếm tiện nghi nên mới dối phía đại lão bản?”
“Ai mà .”
Trương Lâm Sinh .
“Đại lão bản từng ai gặp qua, thật đúng là .”
“Con trong thôn , chỉ Trần Tiểu Mễ, mà Trần Tiểu Thái cũng sớm mua nhà trấn. Thẩm Trì gả cho Trần Tiểu Thái, ngày ngày ăn ngon uống sướng.”
Trương Đại Hổ .
Trong lòng Trương Lâm Sinh nghĩ:
Cửa hàng Hoa Hạ mấy năm nay làm ăn cực kỳ hưng thịnh, còn ít thương khách từ xa vạn dặm tới nhập hàng. Với nhà quê như bọn họ, mua nhà trấn dễ, nhưng với Trần Tiểu Mễ thì là chuyện đơn giản.
Chuyện Lục lão thái thái, trong thôn ồn ào xôn xao, tự nhiên cũng truyền tới tai Trần gia.
Trần lão thái thái cửa hàng là của Trần Tiểu Mễ, trong lòng cũng chút rục rịch, nhưng để Vương thị .
Trần lão thái thái thấy Vương thị chịu thiệt thì trong lòng hả hê, nhưng khi Trần Tiểu Mễ xúi dân làng bắt Vương thị đưa về, cảm thấy nếu lên trấn, chỉ sợ cũng là kết cục như , trong lòng khỏi bực bội.
Trần lão thái thái cân nhắc, Trần Tiểu Mễ trời sinh phản cốt, là kẻ thiện lương, cũng sẽ vì bà là trưởng bối mà nương tay.
“Dân trong thôn đúng là lời tiểu t.ử thúi đó thật!”
Trần lão thái thái rầu rĩ .
“Hai trăm văn đó.”
Trần lão gia t.ử .
Hai trăm văn tiền thể mua ít trứng gà, chỉ cần bắt Lục lão thái thái đưa về là bạc , dân trong thôn thể làm? Vài động tay là kiếm một lượng bạc .
Trần lão thái thái bực bội :
“Tiểu t.ử đó bây giờ tiền, tiêu tiền thèm chớp mắt!”
Trong lòng Trần Cảnh nôn nao khó chịu.
Khi Trần Cảnh còn học, cũng từng hâm mộ cuộc sống tiêu tiền như nước của viên ngoại trấn.
Không ngờ còn hưởng ngày lành, Trần Tiểu Mễ hưởng .
“Lão gia tử, ông chủ ý gì ?”
Lão thái thái cam lòng hỏi.
Lão gia t.ử vui :
“Ta thì chủ ý gì .”
Trong lòng lão gia t.ử cũng hối hận thôi, chỉ cảm thấy vinh hoa phú quý lướt qua mắt, thật đáng tiếc, với đại phòng vốn luôn coi trọng, sinh thêm mấy phần oán khí.
---
Cửa hàng Hoa Hạ
“Tiểu Mễ ca, đúng là lợi hại thật đó! Lục lão thái thái cũng cho đuổi .”
Trương Thụy cảm thán.
Trần Tiểu Mễ phất tay, :
“Chỉ cần tiền thì chuyện gì cũng dễ giải quyết.”
Nếu thì ai cũng làm tiền chứ.
Hai trăm văn tiền ít, đủ mua mấy cân thịt, để trong nhà ăn ngon. Điều kiện như , ai chịu làm mới là lạ.
Trần Tiểu Mễ nghĩ thầm, dù hạ giá thấp hơn một chút, chắc chắn vẫn sẽ chịu nhận việc.
Trương Thụy gật đầu:
“Ai chứ. Tiểu Mễ ca, làm … Lâm ca để bụng ?”
“Hắn để bụng làm gì.”
Trần Tiểu Mễ đáp.
Trong lòng y rõ ràng: Lục Lâm bây giờ sớm còn liên quan gì tới Lục gia nữa.
Trương Thụy do dự một chút, gãi đầu :
“Dù Lâm ca cũng là gia chủ mà…”
Trần Tiểu Mễ Trương Thụy một cái. Y Trương Thụy ý , nhưng vài chuyện tiện giải thích.
“Lục Lâm… giống bình thường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-109-ly-chinh-toi-cua.html.]
---
Trương Thụy hậu viện, thấy Lục Lâm đang vẽ bản thiết kế.
Ghế bập bênh, xe lắc trong cửa hàng đều do Lục Lâm thiết kế .
Nhìn bộ dạng là Lục Lâm đang nghĩ đồ mới.
“Lâm ca, bận ?” Trương Thụy hỏi.
“Cũng .”
Lục Lâm đáp.
“Lâm ca, phúc hậu chút nào nha! Gạt lão bản.”
Trương Thụy buồn bực .
Y gãi đầu. Trước đó còn Lục Lâm giống lão bản, Lục Lâm để bụng .
Lục Lâm :
“Ta dối. Ta đúng là lão bản, Tiểu Mễ ca của ngươi mới là.”
Trương Thụy cạn lời:
“Lão đại, Tiểu Mễ ca là lão bản thì cũng khác gì ?”
“Vẫn chút khác.”
Lục Lâm đáp.
---
Tần Minh bước phòng:
“Tiểu Mễ ca, tới.”
“Ai ?” Trần Tiểu Mễ hỏi.
“Hắn là lý chính của Đại Thạch thôn.”
Tần Minh đáp.
“Lý chính tới .”
Trần Tiểu Mễ bĩu môi.
Y nghĩ thầm: Lý chính xưa nay thiên vị Lục gia, coi trọng Lục Trình Ngọc.
Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài, lý chính hận thể nâng lên tận trời.
---
“Lý chính, lâu gặp.”
Trần Tiểu Mễ tươi .
Trương Thành Trần Tiểu Mễ, trong lòng chút thoải mái.
“Tiểu Mễ …”
“Cũng tạm thôi, ăn mặc thiếu.”
Trần Tiểu Mễ đáp.
Trương Thành khổ:
“Nghe cửa hàng là của ngươi?”
“ .”
Trần Tiểu Mễ nghiêng đầu.
“Giá trị vài trăm lượng thôi, đáng nhắc.”
Trương Thành càng khổ hơn:
“Tiểu Mễ, ngươi giờ cũng coi như là tiền đồ .”
“Không dám, dám.”
Trương Thành thở dài:
“Ngươi phát đạt , là nên nâng đỡ trong thôn một chút.”
Trần Tiểu Mễ liếc ông một cái:
“Lý chính đúng. Ta thu mua lương thực, rau củ, thổ sản đều từ trong thôn. Đồ thêu trong thôn mang tới cũng giúp bán. Ta làm đến mức , mà vẫn suốt ngày tìm gây chuyện.”
Trương Thành :
“ Lục lão thái thái… dù cũng là nãi nãi của ngươi.”
Trần Tiểu Mễ bĩu môi:
“Bà chạy tới cửa hàng làm loạn, còn bụng cho đưa về. Việc tốn ít bạc đó.”
Trương Thành: “……”
Trần Tiểu Mễ tiếp:
“Không bằng lý chính về thôn nhắn giúp một câu. Sau ai còn dùng gia súc chở bà lên trấn, nhà đó sẽ thu đồ. ai giúp Lục gia, đến cuối năm tặng một lượng bạc.”
Sắc mặt Trương Thành đen :
“Tiểu Mễ, ngươi làm quá ?”
Bắt ông về truyền lời chẳng khác nào buộc ông đắc tội khác.
“Trình Ngọc bây giờ cũng là tú tài .”
Trương Thành thêm.
“Tú tài thôi mà.”
Trần Tiểu Mễ để tâm.
“Cử nhân mới thể làm quan.”
So với trông mong Lục Trình Ngọc làm quan, còn bằng trông mong chính .
Trương Thành rầu rĩ:
“Tú tài cũng ghê gớm.”
Trong thôn tú tài, Trương Thành vốn tự hào. thấy Trần Tiểu Mễ coi tú tài gì, trong lòng càng bực.
“Tú tài chỉ là danh , đổi bạc.”
Trần Tiểu Mễ thẳng.
---
Trương Thành mất mặt rời , cửa thì gặp Lục Lâm.
“Lý chính tới .”
Lục Lâm chào.
“Lục Lâm, Trần Tiểu Mễ cho áp giải nãi nãi ngươi về, ngươi cũng quản ?”
Trương Thành hỏi.
Lục Lâm thản nhiên đáp:
“Lý chính, Tiểu Mễ làm là vì cho bà . Bà làm loạn cửa hàng, thì sợ mất mặt, nhưng đường ca là tú tài, chẳng lẽ cũng sợ ? Tiểu Mễ còn bỏ một lượng bạc đưa bà về. Lý chính nếu lo mất mặt, chi bằng khuyên bà , tuổi cao , đừng lăn lộn nữa. Đường ca đỗ tú tài, để đồng môn thấy bà lóc om sòm như điên, cũng .”
Trương Thành: “……”
Ông Lục Lâm một lúc, thêm lời nào, xoay rời .
---