Kim Chủ Muốn Kết Hôn, Tôi Liền Ôm Con Bỏ Trốn - Chương 2: Ai bịa chuyện thì cẩn thận vào WC không có giấy mà lau nhé!

Cập nhật lúc: 2026-02-15 02:26:40
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Trì Sính rời . Khi Kỳ Tễ trở về nhà, thứ liên quan đến Trì Sính đều còn nữa. Lúc , mới thật sự tin chuyện đó là sự thật. Anh trong lối , đối diện bức tường từng treo bức tranh tự tay chụp thuê vẽ tặng Trì Sính.

 

Hiện tại, bức tranh đang đặt đất, phủ một lớp vải chống bụi.

 

Tiến bên trong, tất cả những món đồ Trì Sính từng mua đều biến mất. Tim bỗng trống rỗng, xen lẫn cảm giác nhói đau.

 

Bước phòng ngủ, bốn bộ ga trải giường mà Trì Sính từng cũng mới. Quần áo trong tủ, hành lý – tất cả đều còn.

 

Nhà vệ sinh sạch sẽ đến mức một hạt bụi. Anh còn nhớ cuối cùng hai mật là trong bồn tắm. Hơi thở từng quyện lấy , giờ đây chỉ còn là hồi ức.

 

Kỳ Tễ bước đến phòng làm việc. Trên bàn đặt một phong thư, tiến mở .

 

[Kỳ Tễ, thật sự cảm ơn ở bên em suốt bốn năm qua. Anh luôn em hiểu chuyện. Giờ thì em nên nhường vị trí bên cạnh cho khác . Hy vọng duyên gặp .]

Trang Thảo

 

Tờ giấy trong tay Kỳ Tễ ném thẳng máy hủy tài liệu. Âm thanh của máy dần nhỏ biến mất .

 

Bất chợt nhớ điều gì đó, vội cầm lấy chìa khóa xe ở lối lao xuống lầu. Căn nhà ngay trung tâm thành phố, gần với trường đại học mà Trì Sính từng học. Sau khi nghiệp, Kỳ Tễ từng đề nghị dọn đến một nơi rộng rãi hơn, nhưng từ chối.

 

Vì Trì Sính hoài niệm những gì quen thuộc, dễ thích nghi với sự đổi.

 

Kỳ Tễ yêu , nên đương nhiên chiều theo ý . Hai sống ở đây suốt ba năm. Trong chuyến nước ngoài , Kỳ Tễ còn đấu giá một miếng ngọc bích, định nhờ chế tác thành nhẫn.

 

Sau khi trở về, định chuẩn cầu hôn, nhưng ngờ nhận tin Trì Sính chia tay.

 

Chiếc xe thể thao màu đen lao vun vút con đường vắng. Trên màn hình ngoài một tòa nhà cao tầng đang phát đoạn phát biểu ở sân bay, nhưng Kỳ Tễ chẳng còn tâm trí để quan tâm.

 

Xe rẽ một khu chung cư cũ kỹ, cổng bảo vệ. Kỳ Tễ lái thẳng xe trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/kim-chu-muon-ket-hon-toi-lien-om-con-bo-tron/chuong-2-ai-bia-chuyen-thi-can-than-vao-wc-khong-co-giay-ma-lau-nhe.html.]

 

Cuối cùng, xe dừng một tòa nhà. Anh xuống xe, ngẩng đầu lên khung cửa sổ căn hộ của bà nội Trì Sính, đó vội vã chạy lên lầu.

 

Đứng cửa, hít sâu một gõ cửa. Đợi một lúc ai trả lời, tiếp tục gõ. cửa nhà Trì Sính vẫn mở, trái , hàng xóm đối diện mở cửa.

 

Với vẻ mặt tức giận, phụ nữ mở miệng liền mắng: “Mới sáng sớm gõ cửa ầm ầm, để ngủ ?” Vốn còn lim dim buồn ngủ, nhưng khi cửa là Kỳ Tễ, cô lập tức hét lên.

 

Đèn cảm ứng ngoài hành lang lập tức bật sáng. Nhìn thấy rõ là Kỳ Tễ, cô cứng đờ, vội ngậm miệng . Cô cũng từng xem đoạn livestream ở sân bay, giờ thật mặt khiến cô phản ứng thế nào cho .

 

Kỳ Tễ làm phiền hàng xóm, liền hạ giọng xin : “Xin , cô nhà giờ còn ai ở ?”

 

Cô gái một cái, lắc đầu: “Bà dọn , gấp. Đêm qua rời .”

 

Nghe thông tin cần, Kỳ Tễ lời cảm ơn xoay rời khỏi. Trên lầu, cô gái khi thấy Kỳ Tễ rời liền lập tức chạy nhà, kể bộ sự việc cho nhóm bạn của .

 

Lúc , Trì Sính đang ở một thị trấn nhỏ trong thành phố. Cậu cân nhắc nhiều nơi, cuối cùng chọn một thị trấn nhỏ gần núi, sát sông – thích hợp để bà an dưỡng tuổi già, thuận tiện .

 

Cậu nghiệp sư phạm, thời gian tham gia kỳ thi tuyển dụng giáo viên của trường trong thị trấn và trúng tuyển. Hôm qua, nhận điện thoại báo thứ Hai tuần tới chính thức làm.

 

Sáu giờ sáng, Trì Sính thức dậy đúng giờ. Bà dậy sớm từ , quét dọn sân xong xuôi, thậm chí còn chuẩn sẵn bữa sáng. Trì Sính bất đắc dĩ cầm lấy cây chổi trong tay bà, cất kéo bà ăn sáng.

 

“Sau bà đừng dậy sớm nữa, để con lo bữa sáng là .”

 

Bà mỉm , nắm lấy tay Trì Sính, vỗ nhẹ mu bàn tay : “Tuổi già , ngủ . Làm gì đó cho đỡ buồn thôi.”

 

Biết khuyên , Trì Sính cũng cố chấp. Sau khi múc cháo cho bà, cũng lấy cho một chén.

 

cháu trai, trong lòng khỏi xót xa. Bao năm qua, bà tận mắt chứng kiến Trì Sính trưởng thành. Giờ hai bà cháu chuyển đến đây sống, dù Trì Sính là vì công việc, nhưng bà đang tránh điều gì.

 

Sau bữa sáng, Trì Sính rửa bát, chuẩn ngoài dạo một vòng làm quen với thị trấn và tìm vài cửa hàng. Chủ yếu là mua một chiếc xe để thuận tiện đưa bà khám bệnh hằng tuần.

Loading...