Kẻ Bị Ghét Bỏ Mang Thai Con Của Alpha Cao Ngạo - 8

Cập nhật lúc: 2025-03-26 16:15:40
Lượt xem: 4

Góc nhìn của Bùi Tịch Xuyên:

Bữa cơm tối đầu tiên tại Bùi gia diễn ra trong không khí trang trọng đến ngột ngạt. Bùi Tịch Xuyên ngồi ở vị trí chủ tọa, quan sát những thành viên gia đình “mới” của mình. Mẹ kế Diệp Lan luôn miệng gắp thức ăn vào bát hắn, những lời nói ngọt ngào và quan tâm giả tạo khiến hắn chỉ muốn bật cười. Những người họ hàng xa gần cũng thi nhau rót rượu, chúc tụng, ánh mắt dò xét và lấy lòng không chút che giấu. Tất cả đều khiến hắn cảm thấy mệt mỏi và chán ghét.

Nhưng có một người, thu hút sự chú ý của Bùi Tịch Xuyên hơn cả. Lâm Song Ngữ.

Cậu ta ngồi im lặng ở cuối bàn ăn, gần như vô hình giữa đám đông ồn ào. Gương mặt cúi thấp, mái tóc đen che khuất đi biểu cảm, chỉ lộ ra chiếc gáy trắng nõn và đường cong xương quai xanh mảnh mai. Vẻ ngoài có chút gầy gò và yếu đuối, hoàn toàn trái ngược với ấn tượng ban đầu của Bùi Tịch Xuyên về một Alpha.

Nhưng… có điều gì đó ở cậu em trai “hờ” này khiến hắn cảm thấy quen thuộc đến kỳ lạ.

Đêm ở NIGHTFALL… hình ảnh Omega quyến rũ trong vòng tay hắn vẫn còn mơ hồ trong ký ức. Mùi hương ngọt ngào mê hoặc, làn da mềm mại như lụa, giọng nói khẽ khàng nũng nịu… Bùi Tịch Xuyên nhíu mày, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ký ức rời rạc. Omega đêm đó… và Lâm Song Ngữ… có điểm gì đó tương đồng, nhưng lại hoàn toàn khác biệt.

Giới tính thứ nhất không đúng. Giới tính thứ hai càng không đúng. Tính cách… lại càng xa vời.

Omega đêm đó quyến rũ và chủ động, còn Lâm Song Ngữ trước mắt lại rụt rè và kiệm lời đến khó tin. Suốt bữa tối, cậu ta gần như không nói một lời, chỉ lặng lẽ ăn cơm, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn hắn một cái rồi lại vội vàng cúi xuống. Ánh mắt né tránh và có phần sợ sệt đó… không giống với vẻ tự tin và quyến rũ của Omega đêm đó chút nào.

“Tịch Xuyên, con thấy đồ ăn có hợp khẩu vị không?” Tiếng Diệp Lan kéo Bùi Tịch Xuyên trở về thực tại.

Hắn gật đầu, lịch sự đáp: “Dì Lan đã chuẩn bị rất chu đáo, cảm ơn dì.”

Sau bữa tối, Bùi Tịch Xuyên viện cớ mệt mỏi để về phòng nghỉ sớm. Hắn biết, nếu cứ tiếp tục ở lại phòng khách, hắn sẽ bị vây quanh bởi những lời lẽ xã giao vô nghĩa. Nhưng thực chất, hắn muốn có không gian riêng để suy nghĩ về Lâm Song Ngữ.

Về đến phòng ngủ rộng lớn và xa hoa, Bùi Tịch Xuyên vẫn không cảm thấy thoải mái. Căn phòng này quá xa lạ, không có chút hơi ấm nào. Hắn bước ra ban công, ngắm nhìn thành phố về đêm lung linh ánh đèn. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh, khiến đầu óc hắn tỉnh táo hơn.

Ánh mắt vô thức hướng về phía khu nhà phụ, nơi Lâm Song Ngữ đang ở. Căn phòng nhỏ bé tối om, không chút ánh sáng. Bùi Tịch Xuyên khẽ nhíu mày, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một cảm giác khó chịu.

Sáng hôm sau, Bùi Tịch Xuyên cố ý xuống ăn sáng sớm hơn mọi ngày. Hắn muốn quan sát Lâm Song Ngữ kỹ hơn, tìm kiếm manh mối về mối liên hệ mơ hồ giữa cậu và Omega đêm đó.

Loading...