Kẻ Bị Ghét Bỏ Mang Thai Con Của Alpha Cao Ngạo - 6

Cập nhật lúc: 2025-03-26 16:14:27
Lượt xem: 7

Không khí nặng nề bao trùm căn biệt thự Bùi gia từ sáng sớm. Những người hầu đi lại vội vã, tiếng bước chân khẽ khàng trên sàn đá cẩm thạch cũng không giấu nổi sự căng thẳng đang lan tỏa. Hôm nay là ngày người thừa kế mới của Bùi gia, Bùi Tịch Xuyên, chính thức đặt chân về tổ ấm sau nhiều năm du học ở nước ngoài. Sự kiện trọng đại này, đối với Bùi gia, không khác gì đón một vị hoàng đế trở về cung điện.

Trong phòng khách rộng lớn, mẹ kế Diệp Lan diện một bộ sườn xám nhung màu tím than, mái tóc uốn lọn tỉ mỉ, trang điểm kỹ lưỡng, nhưng vẻ lo lắng vẫn không giấu được trên gương mặt. Bà ta liên tục đi đi lại lại, miệng không ngừng cằn nhằn với người quản gia đứng bên cạnh.

“Đã mấy giờ rồi? Sao xe còn chưa đến? Đã kiểm tra lại mọi thứ theo ý của lão gia chưa? Đừng để xảy ra bất kỳ sai sót nào, nếu không cả nhà chúng ta sẽ không gánh nổi trách nhiệm đâu!”

Quản gia cúi đầu cung kính đáp: “Phu nhân cứ yên tâm, mọi thứ đã được chuẩn bị chu đáo. Xe của thiếu gia Tịch Xuyên dự kiến sẽ đến trong vòng mười lăm phút nữa.”

Diệp Lan vẫn chưa hết lo lắng, bà ta liếc mắt về phía cầu thang, nơi Lâm Song Ngữ đang chậm rãi bước xuống. Hôm nay, cậu vẫn mặc bộ đồ ở nhà cũ kỹ, áo sơ mi trắng đã sờn vai và quần tây đen bạc màu, hoàn toàn lạc lõng giữa sự xa hoa và trang trọng của Bùi gia.

“Lâm Song Ngữ!” Giọng Diệp Lan sắc lạnh như d.a.o găm. “Tao đã nói với mày bao nhiêu lần rồi, ăn mặc cho ra hồn một chút. Hôm nay là ngày anh trai mày về, mày định ăn mặc như thế này để mất mặt Bùi gia hả?”

Lâm Song Ngữ dừng bước, ngước mắt nhìn mẹ kế, ánh mắt bình thản không chút gợn sóng. “Tôi chỉ là con ghẻ, có mặc đẹp đến đâu cũng không phải người Bùi gia. Mẹ quá lo lắng rồi.”

“Mày…” Diệp Lan tức đến nghẹn họng, nhưng hôm nay là ngày quan trọng, bà ta không muốn gây chuyện. Cố gắng hạ giọng, bà ta nói: “Tao không muốn cãi nhau với mày. Tao chỉ nhắc nhở mày, hôm nay phải biết điều một chút. Tịch Xuyên là người thừa kế Bùi gia, có quyền lực và địa vị hơn người, mày phải tìm cơ hội lấy lòng anh trai, biết chưa?”

“Lấy lòng?” Lâm Song Ngữ lặp lại, giọng điệu chế giễu. “Mẹ nghĩ tôi có thể lấy lòng được anh ta bằng cách nào? Bằng bộ dạng con ghẻ đáng thương này sao?”

“Mày…” Diệp Lan lại muốn nổi giận, nhưng đúng lúc này, tiếng chuông cửa vang lên, báo hiệu khách quý đã đến. Bà ta vội vàng hít sâu một hơi, cố gắng nở nụ cười tươi tắn, quên đi sự tồn tại của Lâm Song Ngữ.

“Đến rồi! Đến rồi! Mau ra đón thiếu gia!” Diệp Lan hối hả chỉ đạo người hầu, bản thân cũng nhanh chóng bước ra cửa chính.

Lâm Song Ngữ đứng im tại chỗ, ánh mắt dõi theo bóng lưng vội vã của mẹ kế, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót và mỉa mai. Lấy lòng Bùi Tịch Xuyên? Thật nực cười. Cậu và hắn, vốn dĩ là hai đường thẳng song song, không bao giờ có thể giao nhau.

Loading...