Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 77: Núi Hoang
Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:44:12
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bọn họ đến ngoại ô kinh thành, từ xa thấy Hạ Trường Phong đang đợi ở đó, Bạch Thu cất tiếng gọi trong trẻo: “Trường Phong ca.” Cậu cực kỳ hưng phấn, còn vẫy vẫy cánh tay.
Hạ Trường Phong sải bước tới.
Mập Mạp với Bạch Thu: “Ai thế?” Sao thấy , tiểu sư liền trở nên hưng phấn như .
Bạch Thu lấp lửng: “Anh của em...”
Hạ Trường Phong : “Anh đưa leo núi nhé, Tiểu Bạch từng đến bên .” Hạ Trường Phong bọn họ tới nên sớm hỏi thăm đồng hương, cũng qua một để đường.
Bạch Thu , đôi mắt hạnh cong cong thành hình trăng khuyết: “Nhà máy việc gì khác ?”
“Không .” Hạ Trường Phong tiểu thanh niên trí thức nhà , khóe miệng khẽ nhếch lên, đó lướt qua hai nam sinh phía Bạch Thu, : “Chào , là Hạ Trường Phong, trai của Tiểu Bạch.”
Bạch Thu lượt giới thiệu hai vị sư của với Hạ Trường Phong.
Hạ Trường Phong danh từ lâu, hôm nay đầu gặp mặt thấy hai cũng tệ.
Sau đó Hạ Trường Phong dẫn đường, cùng leo núi hoang.
Nghe ngọn núi hoang mấy năm vẫn còn sói, hơn nữa rừng rậm rạp, dân xung quanh đều dám bén mảng tới.
Thỉnh thoảng cũng một thích leo núi tìm đến, bất quá núi nhiều rắn rết sâu bọ, nếu c.ắ.n mấy phát thì chuyện đùa.
Mập Mạp chuẩn , từ trong túi móc một cái túi nhỏ, rắc một ít bột t.h.u.ố.c màu vàng nghệ lên bắp chân và giày của mỗi , : “Cái chính là bí phương truyền ngoài của nhà chúng , chỉ cần rắc lên thì độc trùng sẽ dám gần.”
Nhà bọn họ chỉ riêng loại bột t.h.u.ố.c mỗi năm bán ít.
Có thứ mới yên tâm lên núi, Hạ Trường Phong nhặt một cành cây nhỏ cầm trong tay, ngọn núi hoang lâu tới, gần như đường. Dấu vết Hạ Trường Phong dẫm mấy ngày sớm cỏ dại mọc mới che lấp, bọn họ phía dùng gậy gỗ gạt cỏ sang hai bên, đề phòng động vật ẩn nấp trong bụi rậm nhảy làm giật .
Hạ Trường Phong tuy từng leo núi hoang ở đây, nhưng lớn lên ở nông thôn, đối với việc trèo cây leo núi chẳng xa lạ gì.
Có ở đó, những khác cũng học theo bẻ một cành cây chân núi, theo lên núi. Lúc bọn họ từ trường học tới đây đúng là lúc trời nóng nhất buổi sáng, nhưng trong rừng liền lập tức mát mẻ hẳn lên. Tiếng côn trùng, tiếng chim kêu ríu rít ngớt.
Bụi cỏ ở đây sâu, trong thể ngập quá mắt cá chân, đạp lên lớp cỏ mật trong rừng sâu phát tiếng sột soạt, cũng bột t.h.u.ố.c của Mập Mạp tác dụng .
Dù bọn họ cũng dẫm thứ gì lạ.
Trong rừng sương sớm nhiều, là buổi sáng, đạp lên mặt đất luôn cảm giác ướt át, Bạch Thu chú ý nên chân trượt một cái, suýt nữa ngã nhào: “A...”
Hạ Trường Phong phía thấy tiếng Bạch Thu kinh hô, tức khắc đầu hỏi: “Làm ?”
“Không gì ạ.”
Hạ Trường Phong : “Em nắm lấy tay áo .”
Bạch Thu định từ chối, nhưng chân trượt thêm cái nữa, : “Hôm nay em đôi giày lắm.” Vì nên một đôi giày thể thao màu trắng. Bước chân thấp bước chân cao, lập tức nắm lấy tay áo Hạ Trường Phong.
Mập Mạp phía còn trêu chọc : “Cứ như thế , hồi cắm đội làm cô gái trúng nhỉ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hạ Trường Phong : “Ở trong thôn nhiều thích lắm.”
Mập Mạp : “Nghe còn tìm một cô vợ trong thôn nữa cơ, chậc chậc...”
Bạch Thu há hốc mồm: “Em thế khi nào?”
Hạ Trường Phong “” một tiếng, đầy thâm ý Bạch Thu một cái : “Cậu với như !”
“Chứ còn gì nữa.” Mập Mạp vỗ vỗ vai Bạch Thu: “Cậu làm phụ lòng đấy.”
Hạ Trường Phong : “Thú vị thật.”
Bạch Thu nuốt nước miếng, chút khẩn trương, lén lút định nắm lấy tay Hạ Trường Phong lớp tay áo, đều đang chú ý đường chân chắc là thấy . Kết quả nắm hụt một cái, đó liền chạm ánh mắt như của Hạ Trường Phong.
Ở bên ngoài tiện giải thích gì, tai đỏ bừng lên.
Trong lòng sốt ruột thôi.
lúc , thấy tiếng Mập Mạp kinh hô một tiếng.
Sự chú ý của đều thu hút qua đó.
Mập Mạp bước nhanh vài bước, còn mang theo một cái xẻng nhỏ, cũng chẳng quản bẩn thỉu mà trực tiếp bắt đầu đào. Một lát đào lên một gốc cây.
Đại sư Triệu Kim : “Thiên ma?” Trông phẩm chất tồi, dù làm t.h.u.ố.c làm món ăn thực dưỡng đều .
Mập Mạp : “Bên một đám lớn luôn.” là bảo bối, hèn gì thích núi hoang, cảm giác như tìm kho báu . Nếu là nơi ngày nào cũng qua thì chắc chắn đào sạch từ lâu, Mập Mạp : “Tốt quá, khởi đầu thuận lợi.” Đám thiên ma đều trưởng thành. Mang ngoài bán cho cửa hàng nông sản vùng núi cũng kiếm khối tiền, ai mà ngờ chơi một chuyến thu hoạch thế .
Vài đồng tâm hiệp lực, nhanh đào một đống lớn thiên ma hoang dã. Hạ Trường Phong : “Cứ để tạm ở đây , chúng mới bắt đầu, phía còn thứ hơn, mang theo đống thì chỉ nước về thôi.”
Đại sư Triệu Kim : “Nói đúng đấy.”
Mập Mạp : “Được.” Nhìn là chỗ chẳng ai qua , căn bản cần che đậy gì cả, cứ để lộ thiên ở đó, lúc về lấy là .
Tiếp tục về phía , đoạn đường phía rộng rãi hơn một chút, khó như lúc đầu. Không khí trong núi trong lành khiến lòng sảng khoái. Núi hoang quá cao nhưng vẻ kỳ vĩ hiểm trở, phía bọn họ lên còn chút đường, nhưng lên đến đỉnh núi cực kỳ cẩn thận, vì phía bên là vách đá dựng , như rìu bổ , từ núi xuống chỉ thấy bãi đá vụn vực sâu.
Đứng đỉnh núi ngắm phong cảnh, lồng n.g.ự.c như trút một ngụm trọc khí, vô cùng thống khoái.
Mập Mạp tâm trí ngắm cảnh, lúc như con chuột béo rơi hũ gạo, ở đỉnh núi kinh hô: “Ngũ vị tử, mau hái một ít về ngâm rượu.” Ở bên ngoài giá cao nhưng dễ tìm. Bọn họ đúng lúc thật, qua thấy cả một vùng lớn. Hái một ít về phơi khô, dù tự dùng đem tặng đều là cực phẩm.
Mập Mạp mang theo một cái cặp sách, lúc dùng cặp để đựng.
Bạch Thu và những khác cũng học theo bắt đầu hái. Những quả nhỏ màu đỏ trông lớn nhưng hái cũng khá tốn sức.
Hạ Trường Phong kéo một cành cây gần, cầm lấy cặp sách của Bạch Thu tuốt mạnh hai cái, liền thấy những quả đỏ rụng đầy cặp.
Mập Mạp và đại sư Triệu Kim thấy cũng học theo, bắt đầu tuốt từng nắm lớn. Chỉ hận mang theo bao tải to. Bên cả một vùng lớn, cặp sách của bọn họ đựng bao nhiêu ... Phần còn chỉ đành mà tiếc nuối.
Ngọn núi hoang tên trong mắt Mập Mạp như ẩn chứa vô bảo bối, lúc : “Để tìm xem nhân sâm hoang linh chi nhé?” Anh bắt đầu hưng phấn hẳn lên.
Hạ Trường Phong : “Chắc là , đưa về rừng già ở quê vùng Đông Bắc. Bên đó nhân sâm hoang nhiều hơn.” Anh từng gặp nhiều , chỉ là nhân sâm lâu năm thì khó gặp, nhưng chắc chắn là .
Mập Mạp : “Được, chờ cơ hội.”
Trên núi trời nhanh lạnh, bọn họ leo lên mất hai tiếng. Ở trong rừng lâu cảm thấy âm u lạnh lẽo.
Hạ Trường Phong : “Chúng xuống thôi.”
Vài đều đồng ý, thu hoạch đống thiên ma phẩm chất thế cũng coi như mãn nguyện .
Rất nhanh bọn họ xuống sườn núi, đống đồ bọn họ đào vẫn còn nguyên đó, ai động .
Bạch Thu : “Giờ làm vận chuyển đống thiên ma ngoài đây?” Thứ kích thước lớn, chất đống như ngọn núi nhỏ. Cặp sách của ba đầy ắp ngũ vị tử, còn gì để đựng. Hạ Trường Phong : “Vậy để xuống núi một chuyến. Ba cứ ở núi... Đưa hết cặp sách cho , mang xuống , lát nữa mang thêm bao tải lên.”
Hạ Trường Phong sức khỏe , sải chân nhanh, quen đường, việc giao cho là hợp lý nhất...
Vài đồng ý.
Hạ Trường Phong cầm mấy cái cặp sách, mỗi cái nặng mười cân ngũ vị tử. Anh xách sáu mươi cân đồ xuống núi mà nhẹ tênh như .
Hạ Trường Phong , ba bỗng cảm thấy tự nhiên. Có Hạ Trường Phong ở đây mang cảm giác an lớn, , ba tiếng gió rít qua rừng núi hoang vu, cảm giác như tiếng quỷ dị, rõ ràng vẫn là ban ngày nhưng trong rừng cây che khuất ánh mặt trời, trông tối tăm như ban đêm.
“Mau cứu với...” Trong núi đột nhiên vang lên tiếng chập chờn.
Làm ba giật nảy !
Sắc mặt Mập Mạp trắng bệch, : “Các thấy tiếng chuyện ?”
Bạch Thu nhíu mày : “Hình như rõ lắm.”
Đại sư Triệu Kim nghiêng tai định kỹ , nhưng âm thanh đó biến mất.
Tim ba đều đập nhanh hơn, leo núi suốt dọc đường vui vẻ chẳng thấy ai khác. Sao lúc tiếng chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-77-nui-hoang.html.]
Mập Mạp vươn cổ ngóng trông Hạ Trường Phong mau chóng , nhưng chẳng thấy bóng dáng . Nhìn núi thì gần nhưng thì xa, đường núi dễ chút nào.
Mập Mạp lẩm bẩm trong miệng: “Phú cường, dân chủ, hòa hợp, tận tụy. Mọi thế lực phản động đều là hổ giấy. Chiến tranh cách mạng, sức mạnh vĩ đại, A Di Đà Phật.”
Vốn dĩ ba ở cùng sợ, nhưng Mập Mạp lẩm bẩm như cũng thấy khẩn trương theo. Nhà Mập Mạp ở vùng núi, từ nhỏ đủ thứ chuyện tinh quái. Đại sư Triệu Kim xuất từ gia đình y học, truyền thuyết gia tộc cũng đầy màu sắc thần thoại. Bạch Thu thì càng khỏi , bản là xuyên thư. Cả ba đều chút rùng .
Mập Mạp vẫn lẩm bẩm ngừng, Bạch Thu : “Nhị sư , đừng nữa, chúng qua đó xem .”
Mập Mạp ngờ trong ba , Bạch Thu trông trẻ nhất mà gan lớn nhất, nhát gan nhưng Bạch Thu gọi là nhị sư , ngại dám tỏ hèn nhát mặt tiểu sư .
Trong lòng thầm mong Hạ Trường Phong sớm trở .
lúc , thấy một tiếng cứu mạng.
Bạch Thu với Mập Mạp: “Hình như là thật.”
Vừa thần thánh ma quỷ, Mập Mạp lập tức : “Đi, qua đó xem.” Bọn họ học y, lúc nhập học đều tuyên thệ cứu . Hiện tại kêu cứu, thể thấy c.h.ế.t mà cứu.
“Có nên để một , đề phòng Hạ Trường Phong tìm thấy chúng .” Đại sư Triệu Kim là trọng nhất.
Bạch Thu : “Không cần , ba chúng ở cùng sẽ an hơn. Có chuyện gì hô to một tiếng là thấy ngay.”
Đại sư Triệu Kim : “Được, cứ làm theo lời em.”
Bọn họ về phía phát âm thanh, một lúc, Triệu Kim : “Có dấu chân.” Cỏ ở đây dẫm nát.
Lúc Hạ Trường Phong, Mập Mạp trở thành chuyên nghiệp nhất, : “Bọn họ chắc là từ phía bên núi sang.”
Cứ theo dấu vết là .
Bạch Thu từ xa thấy hai , : “Bọn họ ở .”
Hai vội vàng đuổi theo.
Đến gần mới thấy là hai thanh niên ngã gục ở đó. Một hôn mê, một chân sưng vù. Một khác tóc húi cua, tình trạng nhẹ hơn một chút nhưng mu bàn chân cũng sưng to, hai tiếng cứu mạng yếu ớt là do gọi.
Nơi rừng sâu núi thẳm căn bản , hai bọn họ thích thám hiểm leo núi để tìm cảm giác kích thích, ngờ suýt nữa bỏ mạng ở đây. Thanh niên tóc húi cua thấy bạn hôn mê bất tỉnh, trong lòng cũng tuyệt vọng, đúng lúc thấy tới.
Anh tay nhấc nổi, nhưng lúc dựa ý chí kiên cường mà gượng dậy, : “Cứu , cứu cứu với...”
Mập Mạp cau mày, tới một cái, thấy chân bọn họ hai lỗ máu, : “Độc rắn.” Lúc bọn họ rắc bột t.h.u.ố.c nên dọc đường bình an vô sự. Hai đen đủi thật, trực tiếp rắn hỏi thăm.
Mập Mạp : “Hai các tổ tiên chắc chắn tích đức nên mới gặp bọn . Chuyện khác dám , chứ độc rắn thì bí phương tổ truyền.” Anh bắt đầu tự đắc.
Đại sư Triệu Kim : “Hai loại rắn gì cắn?”
“Không .” Thanh niên tóc húi cua rắn độc c.ắ.n xong xuất hiện triệu chứng tê liệt thần kinh, dùng sức c.ắ.n đầu lưỡi mới giữ một tia tỉnh táo. Lúc ba mặt, ánh mắt tràn đầy khát vọng sống, nhưng cổ họng nhanh chóng phù nề, lập tức lời nào, chỉ mắt cá chân sưng, giờ từ mắt cá chân đến bắp chân sưng to nhanh chóng.
Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi.
Ba tận mắt chứng kiến, khỏi hít một lạnh, độc tính thật đáng sợ. Lúc sắc mặt ba đều trầm trọng. Triệu Kim hỏi Mập Mạp: “Trên t.h.u.ố.c ?” Anh dù cũng là con nhà y, từng làm đại phu khám mấy năm, vội nên thiếu dụng cụ.
Mập Mạp tháo một cái bình ngọc nhỏ đeo trong áo . Bạch Thu và đại sư Triệu Kim đầu tiên thấy. Bình ngọc nhỏ trông giống lọ t.h.u.ố.c trợ tim, từ bên trong đổ những viên t.h.u.ố.c nhỏ xíu như hạt mè đen, Mập Mạp lấy hai viên đặt miệng thanh niên . Ngón tay mập mạp, cực kỳ cẩn thận mới lấy , nếu rơi xuống đất thì tìm thấy .
Vất vả lắm mới đặt miệng . Mập Mạp : “Hỏng , nuốt nữa!”
“Để .” Triệu Kim từ trong lớp lót áo lấy một túi kim nhỏ, rút một cây ngân châm dài một tấc, đ.â.m huyệt vị, liền thanh niên “ực” một tiếng, nuốt xuống theo phản xạ.
Mập Mạp lấy hai viên t.h.u.ố.c cho đang hôn mê , ngân châm của đại sư Triệu Kim phối hợp, cũng thuận lợi nuốt thuốc.
Sắc mặt thanh niên tóc húi cua bớt xanh xao một chút, nhưng vẫn .
Mập Mạp : “Đây là t.h.u.ố.c giải độc nhất của nhà .” Nếu là bình thường chỉ cần một viên là tiêu hết độc, nhưng hiện tại dùng hai viên mà vẫn thấy chuyển biến rõ rệt.
Triệu Kim thấy tốc độ lan tràn của độc tính quả thực chậm , nhưng độc tính quá sâu, bọn họ bỏ lỡ thời gian dùng t.h.u.ố.c nhất. Triệu Kim tuy các bậc tiền bối trong nhà kể về cách giải độc, nhưng đây là đầu tiên thực hành, trong lòng chắc chắn. Hiện tại dù là hiểu y thuật cũng tình hình của hai .
Bạch Thu thấy đại sư Triệu Kim còn do dự, liền : “Đại sư , giờ còn cách nào ? Chúng cứ coi như ngựa c.h.ế.t mà chữa thôi. Ở đây hẻo lánh, dù trạm xá huyết thanh thì khi chúng đưa tới nơi cũng lạnh .” Cậu thanh niên tóc húi cua : “Này, thương lượng với một việc, chúng cứu nhưng chắc chắn lắm. Anh chúng cứu đưa xuống núi? Nếu đồng ý để chúng cứu thì chớp mắt một cái, nếu xuống núi thì chớp mắt hai cái.”
Người lập tức chớp mắt một cái, ánh mắt đầy khát vọng sống.
Triệu Kim thấy cũng chần chừ nữa. Nói: “Bạch Thu, em xé áo khoác thành mảnh vải. Mập Mạp, giúp giữ chặt .” Trong túi tổng cộng chỉ mười mấy cây kim, trong đó một cây đầu tam giác, rãnh dẫn máu.
Bạch Thu nhanh chóng xé áo khoác thành mảnh vải, bắt đầu buộc chặt phía bắp chân của . Sau đó Triệu Kim nhanh tay đ.â.m kim . Anh dùng cây kim đầu tam giác đ.â.m xuyên qua da. Đại sư Triệu Kim hô to: “Tránh !”
Phía buộc chặt, m.á.u đen phun , b.ắ.n đầy lên Triệu Kim. May mà tay nghề vững vàng, lúc lấy m.á.u kịp né tránh, m.á.u độc b.ắ.n mắt. Máu đen chảy một lúc thì chuyển sang màu đỏ.
Triệu Kim lập tức bảo Bạch Thu nới lỏng , thanh niên bên đau đến mức run rẩy cả . Đâm xuyên da thịt mà t.h.u.ố.c tê, nhưng m.á.u độc thoát khiến cơ thể nhẹ nhõm hẳn, phần còn Triệu Kim để Mập Mạp xử lý. Cha của Mập Mạp chuyên trị độc rắn, mưa dầm thấm đất nên cần dặn cũng làm gì.
Sau đó cùng Bạch Thu tới bên cạnh nặng hơn.
Anh nghiêm trọng hơn thanh niên tóc húi cua nhiều.
Thanh niên tóc húi cua khá hơn, ý chí mạnh mẽ, lúc mấu chốt lịm . Lúc Mập Mạp xử lý vết thương cho , cảm giác như từ cõi c.h.ế.t trở về, nhưng kịp vui mừng, cổ họng bớt phù nề, : “Cầu xin các cứu , là con trai duy nhất của Thư ký Lưu...”
Bọn họ tuy Thư ký Lưu là ai, nhưng bất chấp mạng sống của mà cầu xin, đoán chừng chắc chắn là một vị công t.ử quý giá.
Triệu Kim đây xem bệnh chủ yếu là điều dưỡng, cả đời từng gặp ca nhiễm độc nào nghiêm trọng thế . Đừng là sinh viên học viện Trung y như bọn họ, dù là thần y tái thế e rằng cũng dám nắm chắc mười phần. Sắc mặt Triệu Kim trắng bệch, áp lực trong lòng lập tức đè nặng.
Bạch Thu dựa lòng nhân nghĩa, Mập Mạp cũng thấy cứu là quan trọng nhất. tổ tiên Triệu Kim vốn là ngự y, gia huấn để : nếu gặp ca bệnh chắc chắn thì tùy tiện tay, nếu một phút hảo tâm khi trả giá bằng cả gia sản tính mạng.
Gia huấn là do xương m.á.u của tổ tiên đổi lấy.
Bạch Thu dùng mảnh vải buộc chặt phần đùi của , vết sưng trông thật đáng sợ: “Đại sư , thế đúng ?”
Triệu Kim lúc nuốt nước miếng, cả tê dại, năm nay mới nhập học, thực sự từng xử lý chuyện thế . thời gian là sinh mạng, cho phép nghĩ nhiều, Triệu Kim : “Mập Mạp, t.h.u.ố.c đặc hiệu gia truyền của còn bao nhiêu, cho uống hết .”
“Mẹ kiếp, uống hết á?” Thứ là do cha bào chế, cha một viên còn nỡ bẻ đôi. Bên trong những d.ư.ợ.c liệu cực kỳ quý hiếm, dùng một viên là mất một viên, lọ là để dành cho bảo mạng, giờ đưa hết cho lạ, xót lắm. thiên chức bác sĩ trỗi dậy, dù cam lòng vẫn tiến tới, đổ hết t.h.u.ố.c lòng bàn tay dốc miệng . Phối hợp với châm cứu của Triệu Kim, nuốt thuốc.
Quả nhiên là phương t.h.u.ố.c lợi hại của tổ tiên, tám viên t.h.u.ố.c uống , liền thấy sắc mặt như c.h.ế.t của nháy mắt thêm vài phần huyết sắc.
Điều khiến Bạch Thu và Triệu Kim tăng thêm lòng tin. Lại bắt đầu thi châm và lấy máu, làm một hồi vất vả.
Ba Bạch Thu, Mập Mạp và Triệu Kim phối hợp nhịp nhàng, ai nấy đều vã mồ hôi hột. Thải nhiều m.á.u độc. Những gì cần làm đều làm xong, tiếp theo chỉ còn chờ đợi.
Khi ba dừng tay, ai nấy đều ướt đẫm mồ hôi, thanh niên tóc húi cua bên cạnh chứng kiến tất cả. lúc , Tiểu Lưu vẫn hôn mê tỉnh , đó liền đau đến mức nhe răng trợn mắt.
“Anh tỉnh .” Gương mặt Bạch Thu nở nụ .
Mập Mạp là đầu tiên xông tới : “Vừa rắn độc cắn, là bọn cứu đấy. Tiền t.h.u.ố.c men trả cho thiếu một xu .” Hôm nay tổn thất quá lớn .
lúc , thấy tiếng Hạ Trường Phong sốt ruột gọi từ chân núi: “Tiểu Bạch!”
Bạch Thu cực kỳ nhạy bén với giọng của , đáp: “Em ở đây!” Sau đó tiếng cây cối xào xạc, hai bên cách khá xa nhưng Hạ Trường Phong chỉ mất đầy năm phút chạy tới nơi. Vừa mang bao tải thấy , trong lòng lập tức hoảng loạn! Thấy Bạch Thu bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm.
Lại gần thấy hai lạ mặt trông thê thảm, Bạch Thu và những khác đều dính vết máu.
“Có chuyện gì ?”
Bạch Thu tóm tắt ngắn gọn tình hình.
Hạ Trường Phong xong liền hiểu: “Ở đây thực sự nguy hiểm, chúng mau xuống núi thôi.” Tranh thủ lúc trời còn nắng, đường dễ , chờ trời tối hẳn trong rừng sẽ khó phân biệt phương hướng.
Triệu Kim : “Vừa tình huống khẩn cấp, chúng chỉ đành xử lý đơn giản, nhanh chóng đưa hai đến trạm xá.” Chưa đến chuyện khác, vết thương của bọn họ dễ nhiễm trùng, hơn nữa độc tố trong Tiểu Lưu vẫn thanh hết, cần điều trị chuyên sâu hơn.
Hạ Trường Phong : “Tôi cõng một .”
Còn một , Mập Mạp vóc dáng mảnh khảnh của đại sư và tiểu sư , tình nguyện : “Người còn để cõng.”
Hạ Trường Phong cõng một mà tốc độ xuống núi vẫn hề chậm, tiên phong. Mập Mạp béo giả tạo, mới vài bước lảo đảo, với thanh niên lưng: “Anh dùng chút sức , đừng dồn hết trọng lượng lên thế chứ.” Người mà nặng như chì .
Bạch Thu : “Vậy chúng phiên cõng, mỗi một đoạn.”
Mập Mạp đồng ý ngay, với Bạch Thu: “Nhị sư uổng công thương em.” Nếu chỉ dựa một , e là lưng thì gục tại chỗ .