Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 60: Hướng Về

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:43:52
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Thu từ bên ngoài trở về, còn mang theo mấy củ hành tây, đây là dùng trứng gà đổi, trong sân cà chua, hái một chậu, nhà thấy Hạ Trường Phong đang ở trong bếp chờ .

Bạch Thu cong cả mắt: “Hôm nay chúng ăn mì nhào nhé.”

Hạ Trường Phong cũng động thanh sắc : “Được.” Nói: “Em nhà , xem thử thứ đặt ở là hợp nhất.”

Bạch Thu cũng nghi ngờ gì, đặt chậu hành tây và cà chua lên bệ bếp, rửa tay nhà. Kết quả phòng thấy Hạ Trường Phong cầm tấm ảnh tay.

Sắc mặt Bạch Thu trắng bệch, duỗi tay đoạt, nhưng phản ứng của thể so với Hạ Trường Phong, đồ cướp , ngược còn bổ nhào lòng Hạ Trường Phong. Tư thế đó giống như lao lòng, Hạ Trường Phong dùng tay giữ chặt eo .

Bạch Thu trong lòng chuông báo động vang lên, rút rời , nhưng ghì chặt, căn bản thể động đậy.

Hạ Trường Phong nheo mắt , mang theo vẻ nguy hiểm tiến đến bên mặt Bạch Thu.

Cả Bạch Thu cũng ngửa , may mà Hạ Trường Phong một tay ôm vững, nếu chắc chắn sẽ ngã. Bạch Thu chút căng thẳng, cùn: “Sao thể lấy đồ của khác chứ?” Cậu cất trong hộp cơm nhỏ , chắc chắn là Hạ Trường Phong lục .

Hạ Trường Phong nheo mắt : “Tiểu Bạch Thu học hư ?” Hắn : “Có hôm qua đưa cho em , tại cho , em định dùng tấm ảnh làm gì.”

Bạch Thu rụt cổ : “Không làm gì cả…” Cậu vẫn là đầu tiên thấy ảnh lúc nhỏ của Hạ Trường Phong, duỗi tay lấy về.

Hạ Trường Phong thể để tấm ảnh như trong tay Bạch Thu, đều toát vẻ vui: “Thứ đồ hư cũng chẳng tác dụng gì, bằng xé .”

Bạch Thu lập tức nóng nảy, : “Không , đây là đồ của em, thể xé.”

Hạ Trường Phong Bạch Thu : “Em ?”

Bạch Thu gật gật đầu.

Hạ Trường Phong : “Vậy em hôn một cái, xem xét một chút.”

Bạch Thu ngượng ngùng, nhưng sợ Hạ Trường Phong thật sự tay với tấm ảnh, chút hờn dỗi, hôn nhẹ lên khóe miệng một cái: “Đây, cho em .”

Hạ Trường Phong tiểu thanh niên trí thức nhà làm cho tức : “Hôn đạt tiêu chuẩn, mỗi đều hôn em như ? Năng lực học tập kém như , mà còn là giáo viên nữa chứ.”

Bạch Thu lời của làm cho mặt đằng một cái liền đỏ: “Thầy giáo dạy cái .”

Hạ Trường Phong cầm tấm ảnh , chính là nắm thứ Bạch Thu nhất: “Nhanh lên.” Nhìn bộ dạng giận mà dám của tiểu thanh niên trí thức nhà , thật nghiện, bắt nạt mãi.

Bạch Thu hô hấp chút dồn dập, điều chỉnh cảm xúc của mới hôn lên một nữa. Môi chạm môi Hạ Trường Phong, tay của Hạ Trường Phong liền đỡ lấy lưng , chủ động làm sâu thêm nụ hôn .

Bạch Thu hôn đến cuống lưỡi cũng tê dại, hai chân càng mềm nhũn, may mà đỡ lấy một cách mạnh mẽ.

Một nụ hôn bá đạo kết thúc, linh hồn nhỏ bé của Bạch Thu nửa ngày mới trở về, đôi mắt cũng trở nên mờ sương.

Hạ Trường Phong vốn định trừng phạt tiểu thanh niên trí thức dồn nén một chút, kết quả bốc hỏa : “C.h.ế.t tiệt.” Chàng trai trẻ huyết khí phương cương làm chịu nổi sự quyến rũ như .

Bạch Thu mắng là tên đại sắc lang, nhưng cứng đờ ở đó dám động đậy, cảm nhận sự đổi của cơ thể Hạ Trường Phong.

Hạ Trường Phong ôm lấy cơ thể Bạch Thu, hung hăng c.ắ.n phần thịt mềm gáy , còn dùng răng nghiền mạnh một chút. Tiểu thanh niên trí thức đáng ghét, lớn lên ngon miệng như làm gì?

Bạch Thu cả nổi da gà: “Anh… chỉ bắt nạt khác.”

Tiểu thôn trưởng xa nhất, nhưng cố tình trong thôn ai cũng coi .

Nửa ngày Hạ Trường Phong mới dùng sự tự chủ phi thường để dằn xuống ngọn lửa tà trong lòng, Bạch Thu nhân lúc ý loạn tình mê liền giật tấm ảnh, ai ngờ Hạ Trường Phong để như ý.

Bạch Thu lúc mới phát hiện Hạ Trường Phong căn bản ý định trả cho . Thế mà chiếm tiện nghi công, : “Anh mau đưa cho em, nếu em sẽ giận đó.” Bạch Thu hôn đến mất sức, cho rằng hung dữ, ngờ lời mềm như bông, giống như đang làm nũng với Hạ Trường Phong.

Hạ Trường Phong chớp mắt khôi phục sự tỉnh táo, : “Trừ phi em lấy ảnh đổi.”

Bạch Thu : “Ảnh gì?”

Hạ Trường Phong : “Ảnh lúc nhỏ của em.”

Giống như Bạch Thu yêu thích tấm ảnh thời thơ ấu của Hạ Trường Phong, Hạ Trường Phong cũng thèm nhỏ dãi ảnh của . Tiểu thanh niên trí thức nhà lúc nhỏ nhất định cũng mềm mại đáng yêu vô cùng.

Bạch Thu vô tội : “ mà, em ảnh tè dầm.”

Bạch Thu đang đổ thêm dầu lửa một cách chính xác chỗ Hạ Trường Phong.

Hạ Trường Phong mặt dày như , đến mặt cũng chút đỏ lên. Hắn sức trâu lớn, trực tiếp ôm Bạch Thu lên giường đất, cù lét : “Để cho em …”

Bạch Thu sợ nhất là cù, xin tha: “Em sai , Trường Phong ca… Ngài đại nhân chấp tiểu nhân, tha cho em . Em sẽ thư bảo ba gửi cho em.”

Hạ Trường Phong : “Có ảnh mặc quần áo .” Trẻ con đều thích chụp loại ảnh mát mẻ đó.

Bạch Thu dám tin : “Anh…”

Hạ Trường Phong cũng dây dưa với , : “Đổi ?”

Bạch Thu làm cho còn cách nào, ấm ức : “Đổi.” Tấm ảnh đầy tháng của là cởi trần nửa .

Hạ Trường Phong lời của , lúc mới như ý nguyện.

Bạch Thu quậy đến còn sức, còn sức lực làm mì nhào. Dỗ dành mãi Hạ Trường Phong mới đặt tấm ảnh chiếc hộp cơm nhỏ đựng vàng thỏi của .

Bạch Thu đều hoang mang, hôm qua lúc Lan Quế Anh đưa cho , để dùng tấm ảnh áp chế Hạ Trường Phong ? Kết quả uy h.i.ế.p ngược .

Bạch Thu nghĩ gì đều hiện hết lên mặt.

Hạ Trường Phong mà vui vẻ, nhịn sáp qua hôn lên má một cái, tiểu thanh niên trí thức nhà đáng yêu như .

Bạch Thu phản kích, thể hôn công, cũng hôn mới công bằng chứ.

Bạch Thu hôn một cái, Hạ Trường Phong biến sắc. Hắn hề sức chống cự với Bạch Thu. Ngọn lửa tà dập xuống, xu thế ngóc đầu dậy, lập tức nhà vệ sinh!

Bạch Thu như ý mới dậy, sờ sờ dấu răng nhàn nhạt gáy, tìm một chiếc áo cao cổ , Hạ Trường Phong làm cho nhẹ. Giờ phút cũng tâm trạng nấu cơm, đang do dự thì thấy bên ngoài tiếng động truyền đến.

Bạch Thu ngoài xem, đến là Xuyên Tử, may mà để Hạ Trường Phong hồ nháo, nếu thấy thì làm bây giờ?

Từ khi Hạ Trường Phong chuyển đến đây ở, nơi cũng vì mà náo nhiệt lên.

Xuyên T.ử : “Thôn trưởng gọi hai về ăn cơm.”

“Được, chúng lát nữa qua.”

Xuyên T.ử mang lời đến .

Một lúc lâu Hạ Trường Phong mới , trong nhà gọi họ về, : “Đi thôi.”

Bạch Thu trong lòng chút căng thẳng khó tả, đây khi ở bên Hạ Trường Phong thì còn đỡ, bây giờ quan hệ của hai họ , tâm thái liền giống nữa: “Em… cần mua chút đồ ạ.”

Hạ Trường Phong : “Thôi , em cũng đầu về, cần để ý những thứ khác, đổi cả, ba càng thương em hơn.”

Bạch Thu trong lòng khẽ động, đột nhiên : “Trường Phong ca… Tại lúc em đến thôn, phân đến nhà .”

Hạ Trường Phong liền vui vẻ: “May mà phân đến nhà , nếu tiểu thanh niên trí thức trắng trẻo mềm mại như chẳng khác tha .”

Bạch Thu : “Là sắp xếp?”

Hạ Trường Phong : “ .” Dù vợ cũng đến tay, lúc đó cũng đồng tính luyến ái là gì, chỉ là nhịn gần gũi Bạch Thu hơn một chút, giống ba , yêu đương tích cực…

Bạch Thu kêu to lừa.

Hạ Trường Phong chiếc nhẫn bạc cũ tay : “Bây giờ hối hận cũng muộn , em là vợ của .”

Mặt Bạch Thu chút nóng lên, sợ , từ lưng Hạ Trường Phong đẩy : “Đi thôi, về nhà thôi.”

Hạ Trường Phong ngượng ngùng, , đó cùng Bạch Thu về nhà.

Về đến nhà phát hiện ngoài Hạ Kiến Quốc ở đây, trong nhà cũng khá đông đủ, cả Hạ Trường Hải đang cán vỏ sủi cảo. Lan Quế Anh ở bên cạnh gói, Hạ Tiểu Tam và Hạ Tiểu Tứ đang chơi trong phòng, thấy Bạch Thu liền chạy tới nhiệt tình : “Anh Tiểu Bạch.”

Bạch Thu sờ sờ má hai tiểu gia hỏa, : “Các em chơi , làm sủi cảo.”

“Vâng.” Hạ Tiểu Tam dẫn em trai sang một bên chơi tiếp.

Ở trong thôn ăn một bữa sủi cảo là một chuyện vô cùng long trọng, bột mì mỗi một năm mới mười cân, càng đừng đến nhân thịt. Hôm nay trộn thêm một ít hành tây, thấy tươi.

Bạch Thu cầm lấy một miếng vỏ sủi cảo, đặt một ít nhân giữa, đó gập bắt đầu nặn nếp gấp một cách tinh tế. Chiếc sủi cảo béo ú nặn giống như một thỏi vàng nhỏ, vô cùng mắt.

Hạ Trường Phong nhận lấy chiếc sủi cảo đặt lên mâm, kết quả bóp chiếc sủi cảo một cái. Chiếc sủi cảo lập tức biến dạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-60-huong-ve.html.]

Hạ Trường Phong ngày thường ở trong thôn trọng vô cùng, nhưng mặt Bạch Thu thích trêu chọc .

Quả nhiên Bạch Thu thấy liền chút tức giận, nhưng ngại cả và Lan Quế Anh trong phòng, nên cố nén.

Hạ Trường Phong sợ hãi, liên tiếp bóp ba cái, liền thấy giọng của Lan Quế Anh âm u truyền đến: “Hạ Trường Phong, tay cần thì thể chặt .”

Hạ Trường Phong lập tức ngoan ngoãn hơn ít.

Bạch Thu tức giận vòng đến bên cạnh Lan Quế Anh làm sủi cảo, tự tay đặt từng chiếc sủi cảo lên mâm. Như mới yên tâm.

Chờ sủi cảo xếp đầy, Lan Quế Anh bưng mâm ngoài luộc sủi cảo. Hạ Trường Hải ngoài gọi ba về ăn cơm. Trong phòng chỉ còn hai , Bạch Thu nhạo : “Tay cần thì chặt cho .” Nói lời đều cảm thấy khí thế mười phần.

Hạ Trường Phong bộ dạng cáo mượn oai hùm của Bạch Thu, liền véo má , trị tiểu thanh niên trí thức thì cũng ai là lão đại trong nhà!

Hai đùa giỡn một lúc, thấy tiếng bước chân bên ngoài, mới dần dần ngoan ngoãn trở . Bạch Thu bếp bưng bát đũa và nước tương, giấm .

Sắp xếp theo thứ tự.

Không lâu Hạ Kiến Quốc cũng trở về, thấy trong nhà đang luộc sủi cảo, : “Hôm nay Bạch Thu về, chúng ăn một bữa cơm đoàn viên.”

Bạch Thu : “Cảm ơn Kiến Quốc thúc!”

Lan Quế Anh bưng sủi cảo , : “Đây, ăn .”

Cả nhà quây quần ăn sủi cảo, vỏ sủi cảo dai, nhân bên trong chắc, chấm một chút giấm hương vị càng thêm phong phú.

Trong nhà hiếm khi ăn ngon như , sủi cảo lên, một đĩa lớn trong nháy mắt hết.

Cũng may họ gói nhiều.

Trên bàn chỉ Bạch Thu ăn từ tốn nhất, ở nhà ăn cơm cũng thói quen tranh giành. Nếu đũa nhanh một chút, món ăn đều khác gắp mất, đừng Hạ Tiểu Tam và Hạ Tiểu Tứ tuổi còn nhỏ, hai đứa ăn sủi cảo cũng giống như tiểu hổ, ăn từng miếng từng miếng.

Trong đó Hạ Kiến Quốc, Hạ Trường Hải và Hạ Trường Phong ngày thường còn làm việc, đều quen ăn nhanh.

Ăn đặc biệt ngấu nghiến, như nhai , mấy miếng một cái sủi cảo. Làm bên cạnh cũng sốt ruột theo. Cũng quản sủi cảo mới lò nóng miệng, nếu ăn nhiều mấy cái sợ là đủ no.

Người nhà họ Hạ ăn như gió cuốn mây tan, Lan Quế Anh tức giận mắng: “Ăn từ từ thôi.” cũng vô dụng.

Lan Quế Anh hết lời để , cũng tại nhà họ Hạ ăn cơm như sói đói, sợ Bạch Thu ở bên cạnh lề mề kịp, định gắp cho một cái, phát hiện trong bát chất thành đống.

Lan Quế Anh kỹ mới là Hạ Trường Phong ăn gắp cho Bạch Thu. Đũa múa may nhanh đến mức tạo tàn ảnh, Lan Quế Anh mà vui vẻ, cũng , thằng con thật uổng công nuôi, còn quên thương vợ!

Bạch Thu đút cho ăn no căng, nhưng Hạ Trường Phong sợ ăn no.

Sự ân cần của ngay cả Hạ Trường Hải cũng trêu ghẹo: “Cậu đối với Bạch Thu cũng thật.” Câu đùa của làm Bạch Thu chút ngượng ngùng. Hạ Kiến Quốc liếc đứa con trai ngốc của , một cảm giác ưu việt về chỉ thông minh.

Hạ Trường Phong rõ ràng như mà nó còn ?

Ăn cơm xong, mấy trong phòng chuyện, Hạ Kiến Quốc : “Hay là các con dọn về đây ở , bên chuồng heo vẫn là quá xa.” Đặc biệt là Hạ Trường Phong bây giờ còn việc ở nhà máy, mỗi ngày về về cũng tiện.

Bạch Thu đây chịu dọn về là vì ba ở bên đó, bên đó yên tĩnh thể che mắt khác. ba minh oan trở về, cũng nhất thiết bên đó.

Hạ Trường Phong cũng tâm tư của Bạch Thu, tiểu thanh niên trí thức nhà một cái liền đồng ý.

Hạ Kiến Quốc : “Thằng ba nhà thím Từ trông kiên định, cũng thật thà, để nó qua đó chăm sóc chuồng heo chắc là .” Chăm sóc bảy con heo ở trong thôn là một công việc . Thoải mái hơn làm ruộng, hơn nữa lúc chia thịt heo còn thể chia nhiều hơn một chút. Thời buổi ai mà thèm thịt chứ?

Hạ Trường Phong cũng đồng ý, nhưng suy nghĩ một chút : “Vườn rau bên chuồng bò thì .” Rau dưa còn đang mọc đất, nhưng mấy ở chuồng bò khi minh oan thì ai qua đó chăm sóc.

Nhiệm vụ làm ruộng trong thôn nặng, thật sự thể điều thêm . Hạ Kiến Quốc : “Hay là cứ để hoang .”

Bây giờ Trần Gia Loan căn bản thiếu rau, mỗi ngày đều các hộ lẻ mang rau đến cho họ, rau của thôn Đại Ngưu bây giờ cũng lớn, một ngày thể giao hai nghìn cân, những khác đều bận việc đồng áng, rảnh để chăm sóc mảnh vườn rau nhỏ.

Hạ Kiến Quốc : “Rau khô của các con thế nào ?” Bây giờ xưởng rau khô làm ăn phát đạt, mấy ngày còn mở rộng. Xây thêm một dãy nhà ở khu đất trống xung quanh, nếu thì đủ chỗ phơi.

Hạ Trường Phong : “Trong huyện một tháng thể bán một nghìn cân, cũng liên hệ với mấy Hợp tác xã mua bán ở tỉnh ngoài.” Năm nhà họ cộng cũng thể bán một nghìn cân. Một tháng tiền thu về 4000 đồng, hơn nữa rau khô Trần Gia Loan của họ còn khách quen. Lần Hạ Trường Phong giao hàng cho cửa hàng bách hóa ba, liền thấy một mua mười mấy bao, rau khô ngâm hai lạng là thể nở một chậu. Nhiều rau khô như ăn đến năm nào tháng nào. Hắn liền hỏi chuyện gì xảy , khách hàng là mua dùm khác.

Bán chạy nhất vẫn là cà tím sấy khô, làm đủ bán, về cơ bản hàng về ngày nào là bán hết ngày đó, Hạ Trường Phong tin, chỉ riêng cà tím sấy khô mang theo hai trăm bao , kết quả ba ngày giao hàng thì phát hiện bán hết…

Hạ Trường Phong trả ngân hàng 5000 đồng, giám đốc ngân hàng đều kinh ngạc, ngờ họ nhanh như thể trả một phần tiền.

Hạ Trường Phong : “Vấn đề lớn nhất của chúng là thiếu .” Cứ như lên dây cót , những thanh niên trí thức đó mỗi ngày đều mệt chịu nổi, rau dại cần phân loại, rau khô cần thái sợi cắt miếng, còn cần rửa sạch và hấp nồi. Một làm việc bằng hai .

Hạ Kiến Quốc : “Hay là chúng thuê thêm .” Trước đây ông bao giờ nghĩ tới, nhưng chuyện con trai ông kêu các hộ lẻ gần đó mang rau đến gợi ý cho ông.

Sáu bảy thôn gần đây, cũng chỉ Trần Gia Loan và thôn Đại Ngưu là thôn lớn. Các thôn khác nhỏ, chút đất cằn cỗi đó làm lụng cả năm thu hoạch cũng đủ ăn, việc Hạ Trường Phong thu mua rau đổi lương thực cho họ chút hy vọng.

Hạ Kiến Quốc cũng thể học theo thuê họ đến làm việc, nhưng nghĩ nghĩ vẫn hạ quyết tâm . Xưởng rau khô của thôn họ làm ăn phát đạt, xung quanh bao nhiêu thôn ghen tị, đầu nếu cũng bắt chước làm theo, ngược .

Hạ Kiến Quốc với Hạ Trường Phong: “Các con cố gắng thêm một tháng nữa, việc đồng áng sắp bận rộn như nữa, đến lúc đó rút một bộ phận nhân lực qua giúp con.”

Hạ Trường Phong đồng ý.

Ngay lúc , Trần Thông đến: “Thôn trưởng nhà ạ?”

“Có, .”

Trần Thông nhà ngờ trong phòng nhiều như , thần sắc chút gượng gạo.

Hạ Kiến Quốc : “Có chuyện gì thì , đây đều ngoài.”

Trần Thông với Hạ Kiến Quốc: “Thôn trưởng, chuyện của con.” Chưa kịp chuyện bắt đầu tự kiểm điểm, giọng điệu chút ảo não, : “Trước đây ba con đến nhà vợ con, cảm thấy bên khá . Họ con về nữa, họ cũng động lòng, hỏi thể nhập hộ khẩu thôn chúng , con thư với họ để con hỏi thử, cũng họ hiểu thế nào, lúc đường đến đây .” Hắn nhận tin mà ngây .

Hạ Kiến Quốc : “Chuyển đến đây thì chính là hộ khẩu nông thôn.” Thôn họ đúng lúc đang thiếu , lúc nếu đến, thể dùng nhiều việc, nhưng một chuyện : “Trong thôn thể phân đất nền nhà cho các vị, đều tự bỏ tiền mua. Làm bao nhiêu công điểm thì bấy nhiêu, dùng công điểm để đổi lương thực.”

Trần Thông Hạ Kiến Quốc thế mà nổi giận, ngược còn những điều . Nói: “Những điều con đều với họ .”

Hạ Kiến Quốc : “Vậy , chờ họ đến, sẽ đón.”

Trần Thông ngờ một chuyện khiến phiền lòng như giải quyết nhẹ nhàng.

Vừa khỏi cửa lớn, Hạ Kiến Quốc gọi , : “Cậu về thống kê một chút, xem còn gia đình thanh niên trí thức nào đến . , bên là tập thể lớn, gian manh xảo quyệt tuyệt đối cần.”

Trần Thông : “Vậy con về hỏi thử.”

Chờ Trần Thông , Lan Quế Anh cũng trở về nhà, Trần Thông đến những lời đó bà cũng một tai. Có chút cảm khái : “Năm nay thật là khác!” Tất cả thanh niên trí thức đều lựa chọn ở thôn, bây giờ còn dắt díu già trẻ đến… Thôn họ trở thành miếng bánh thơm.

Hạ Trường Phong : “Người trong thành công việc thì còn , nếu công việc thì cuộc sống cũng khổ sở, điểm ngược bằng trong thôn, chỉ cần làm việc là thể cơm ăn.”

Hạ Kiến Quốc : “Ừm.”

Khoảng hai ngày , cha Trần Thông đến, hai vợ chồng già mang theo một cô con gái 18 tuổi cùng đến.

Nhà bố vợ Trần Thông sẽ dọn chỗ cho họ ở, nhưng hai vợ chồng già từ chối, tiện…

Hạ Kiến Quốc : “Nếu các vị chê xa, bên chuồng bò nhà sẵn, chỉ là điều kiện đơn sơ, các vị xem ? Nếu ở , bên đó còn một vườn rau sẽ giao cho các vị chăm sóc, để con trai ông mỗi ngày mang cơm cho các vị.”

Cha của Trần Thông, lão Trần : “Có một chỗ ở là lắm .”

Hạ Kiến Quốc và Hạ Trường Phong dẫn cả nhà họ đến căn nhà ở chuồng bò.

Trên đường mới tại hai ông bà Trần vội vã đến đây, hóa là vì con gái lớn, con trai của xưởng trưởng để ý, xưởng trưởng ở địa phương họ một tay che trời, con trai ông phẩm hạnh , hai vợ chồng già thể lúc nào cũng trông chừng con gái, lúc nhận thư của Trần Thông, liền tạm thời hạ quyết tâm trực tiếp đến đây nương tựa.

Tuy là vì con gái, nhưng cũng nỡ làm khó con trai. Suốt chặng đường, lòng cha Trần Thông đều nặng nề. Không ngờ đến đây thôn trưởng đích đón tiếp, thể nhập hộ khẩu, còn cung cấp chỗ ở cho họ.

Cha của Trần Thông, lão Trần, đến vườn rau thích, : “Một mảnh vườn rau lớn như thật .”

Hạ Kiến Quốc : “Những loại rau đều là chuẩn cho xưởng rau khô trong thôn, nếu các vị hiểu, thể hỏi trong thôn.”

Lão Trần : “Vâng, cũng một chút, rau mọc như , chắc chắn thể để c.h.ế.t .”

Bên chuồng bò cũng sạch sẽ, ít nhất là một nơi thể che mưa che gió, dù cũng hơn là ở nhà sui gia, thấy những luống rau xanh tươi trong vườn, nỗi u ám khi đến đây tan thành mây khói.

Hạ Kiến Quốc : “Chăm sóc vườn rau cần đến ba , để một , hai còn xưởng rau khô, chỉ công điểm, mà còn cơ hội chia thịt, chia tiền.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ba bàn bạc, để lão Trần ở đây trông vườn rau, hai con xưởng rau khô. Như kiếm một ít công điểm, cũng thể giảm bớt cảnh túng quẫn trong nhà.

Việc cha Trần Thông đến đây nhập hộ khẩu là một tin tức lớn trong thôn. Người trong thôn đều đến hỏi, làm cho mấy thanh niên trí thức khác cũng chút động lòng, trong thanh niên trí thức cũng từ các huyện nghèo ở tỉnh ngoài đến, quê nhà còn bằng nơi , đều đến chỗ thôn trưởng hỏi chính sách, nghĩ rằng dù họ cũng đây, nếu nhà cũng thể đến, cả nhà cũng thể chăm sóc lẫn . Thấy thôn ngày càng lên, bỏ lỡ , đợi đến bao giờ.

Họ làm rùm beng, các thôn lân cận đến xưởng rau khô đổi lương thực chuyện , liền mang tin tức về thôn.

Trước đây đều là trong thôn hướng tới cuộc sống trong thành, bây giờ thì ngược , thôn trưởng mấy thôn lân cận xong mà ghen tị.

00062 Chương 61 khôi phục thi đại học

Loading...