Đầu hè nóng nực, tiếng ve sầu vang lên từ những cái cây trong khu chung cư, ánh nắng bên ngoài chiếu rọi khắp tấc đường nhựa, lá cây xanh biếc cũng phản chiếu những tia sáng lấp lánh.
Ninh Thư cửa sổ phòng ngủ, chút ngẩn ngơ.
Thiếu niên gục đầu bàn, hàng mi dài cụp xuống. Gò má trắng nõn trông mềm mại xinh , ngay cả đôi môi cũng màu hồng nhạt.
Bây giờ đang là kỳ nghỉ hè.
Trường học mới nghỉ lâu, Ninh Thư cũng sắp bước một giai đoạn quan trọng nhất của cuộc đời. Điều hòa trong phòng làm dịu ít sự oi bức, khiến chút buồn ngủ.
Ninh Thư cũng đến thế giới như thế nào, lẽ là do bên Linh Linh xảy một chút sự cố nhỏ. Cậu là t.h.a.i xuyên, chứ đến chiếm lấy thể của khác.
Ký ức thời thơ ấu của khá mơ hồ, lẽ là do ảnh hưởng. Ninh Thư luôn chút mơ hồ về ký ức của , đến mức lớn lên dần dần, mới là của thế giới .
Còn nhớ những chuyện đây.
Cuộc sống mười mấy năm nay của Ninh Thư thể coi là bình lặng, bình lặng đến mức khiến thoải mái, đôi khi còn quên mất là ai.
Thỉnh thoảng sẽ mơ thấy một xa lạ, trong mơ và những đó mật. Lúc tỉnh , Ninh Thư nhớ bao nhiêu, từng hỏi Linh Linh.
Linh Linh cũng chỉ ấp úng , những đó chỉ là giấc mơ thôi.
Thế là Ninh Thư nghĩ nhiều nữa, dù Linh Linh cũng đúng, chỉ là giấc mơ thôi.
“Ninh Ninh.”
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Ninh Thư tỉnh cơn ngẩn ngơ, dậy, dép lê qua, mở cửa phòng.
Người bên ngoài là của ở thế giới .
Mẹ Ninh với : “Anh trai con về .”
Ninh Thư gật đầu.
Ninh Dương là trai của ở thế giới , Ninh Dương lớn hơn vài tuổi, học đại học . Người từ nhỏ đến lớn đều với , tin đối phương về, trong lòng tự nhiên cũng vui mừng.
Dù cũng lâu gặp Ninh Dương.
Ninh Thư Ninh Dương sắp về, dù trai nhắn tin cho . Thế là cũng quần áo, cứ thế ngoài.
Ninh Dương về một .
Anh còn dẫn theo một .
Ở huyền quan hai , một một . Ninh Dương đang cầm đôi dép mới mà Ninh đưa, với trai cao gần bằng phía : “Cảnh Du.”
Chàng trai nhận lấy đôi dép tay , giọng thờ ơ mang theo chút trầm ấm: “Cảm ơn.”
Ninh Thư ngẩn tại chỗ.
Dù trai cũng với , còn dẫn theo một bạn về.
Chiều cao của Ninh Dương một mét tám lăm, trai phía cũng gần bằng, hai cạnh cũng ai cao hơn.
Cho đến khi đối phương từ phía Ninh Dương bước .
Ninh Thư mới rõ bộ khuôn mặt của đối phương.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Phản ứng đầu tiên của , là trai trai.
Ninh Dương cũng trai, từ nhỏ đến lớn ngưỡng mộ đếm xuể. Ninh Thư chỉ tính từ nhỏ đến lớn vì trai mà nhận ít quà, nhưng vẻ trai của Ninh Dương, là một vẻ trai chút ngổ ngáo, khuôn mặt tuấn tú và rạng rỡ.
Chàng trai cao tương đương bên cạnh , cho một cảm giác thanh lịch cao cấp.
Đôi mắt sâu thẳm và sống mũi cao thẳng, bao gồm cả đôi môi mỏng , đều thể chê .
Ninh Thư khựng .
Thật , từng thấy ai hơn trai , đây là đầu tiên.
Có lẽ vì chú ý đến ánh mắt của .
Ánh mắt của bạn của trai qua, dừng một lúc. Rồi liền thu một cách lịch sự, với ba Ninh trong phòng khách: “Chú dì, cháu tên là Chu Cảnh Du, là bạn học đại học của Ninh Dương.”
Điều tự hào nhất của ba Ninh, là một con trai lớn xuất sắc, và một con trai nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện.
họ bao giờ thấy trong bạn bè của Ninh Dương xuất sắc như , khí chất đó, là gia đình bình thường nuôi dạy . Chỉ riêng khí chất, bỏ xa khác một đoạn.
Trông vẻ trưởng thành trọng.
Họ liền : “Chào cháu, hoan nghênh hoan nghênh.”
“Lần đầu đến thăm, gì đáng giá để tặng, đây là một chút quà mọn của cháu.” Chu Cảnh Du đưa hộp quà qua, gu ăn mặc của , cách phối đồ khiến cảm thấy như một cái giá treo quần áo bẩm sinh.
Nếu Ninh Dương cũng xuất sắc, e rằng so sánh đến gì.
Ba Ninh cũng ngờ, sẽ chuẩn quà. Ngẩn một lúc, liền ngại ngùng nhận lấy, là một tràng khách sáo.
“Đến là , mang quà làm gì.”
Ninh Dương xua tay : “Cậu là đó, nhà thiếu tiền, khuyên cũng .”
Ninh Thư một bên.
Chính lúc , trai về phía .
Ninh Dương nở một nụ : “Ninh Ninh, qua đây, để xem nào.”
Ninh Thư mím môi, qua.
Ninh Dương , nén : “... Sao vẫn cao lên?”
Ninh Thư gì, nhưng hiện lên một vẻ hổ và tức giận.
Ninh Dương cao, ba Ninh cũng thuộc loại cao. Đến Ninh Dương, như thể xảy đột biến gen, vóc dáng cứ thế cao lên.
Còn , vẫn như một năm , chỉ dừng ở một mét bảy mấy.
Ngay cả ngưỡng một mét tám, cũng chạm tới.
Ninh Thư khựng , chút bận tâm là thể. Không vì khác so sánh với Ninh Dương, mà là vì cũng cao hơn một chút, nhưng hai năm nay, dù uống sữa thế nào, uống canh bổ của Ninh làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1141-nien-thuong-phuc-hac-tham-tinh-cong-x-xinh-dep-lao-ba-thu-1.html.]
Nhiều nhất cũng chỉ cao thêm hai ba centimet, động đậy nữa.
“Đây là em trai ?”
Chu Cảnh Du một bên mở miệng trầm giọng , cụp mắt xuống, như đang cúi đầu thiếu niên.
Ninh Dương xong, : “ , đây là em trai .” Anh sang giới thiệu Chu Cảnh Du : “Đây là bạn của ở đại học, em thể gọi là Du.”
Ninh Thư đối diện với ánh mắt của trai cao lớn.
Chu Cảnh Du cũng đang , đôi mắt sâu thẳm va . Hốc mắt cũng sâu, xương cốt . Biểu cảm tuy thờ ơ, nhưng cho cảm giác cao ngạo khó gần, ngược còn chút bí ẩn.
Ninh Thư ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Anh Du.”
Chu Cảnh Du gật đầu.
....
Ninh Dương thỉnh thoảng cũng dẫn bạn về, bạn của nhiều, nhưng những bạn dẫn về đều là những .
Ninh Dương và bạn đó của về phòng ngủ của .
Mẹ Ninh và ba Ninh vẫn còn ở đó cảm thán, bạn của Ninh Dương trưởng thành học thức, khác với những cùng tuổi. Giống như một đứa trẻ dạy dỗ trong một gia đình thư hương quyền quý thời xưa.
“Ninh Ninh.”
Ninh Thư lâu chuyện với trai, nhưng bây giờ đang ở cùng bạn, cũng tiện làm phiền. Vừa định về phòng, thì Ninh gọi .
Mẹ Ninh : “Mẹ ngoài mua thức ăn, con thể gọt một ít trái cây, mang đến phòng trai để tiếp đãi khách ?”
Ninh Thư gật đầu.
Rồi bếp.
Trái cây trong tủ lạnh vẫn còn tươi, gọt một ít xong, liền cho đĩa. Rồi đến cửa phòng Ninh Dương, , giơ tay lên, gõ cửa.
“Ai?”
Giọng Ninh Dương từ trong vọng hỏi.
Ninh Thư mở miệng: “Là em, trai.”
“Vào .”
Ninh Dương .
Ninh Thư đẩy cửa bước , liền thấy Ninh Dương giường, và Chu Cảnh Du ghế.
Hai như những xa lạ liên quan, mỗi làm việc của .
Ninh Thư cảm thấy chút kỳ lạ, nhưng vẫn mang đĩa trái cây qua, đặt lên bàn: “Đây là bảo em mang qua.”
“Cảm ơn.”
Chu Cảnh Du ở vị trí đó trầm giọng .
Vẻ mặt thanh lịch trầm , khiến Ninh Thư khỏi thêm một cái.
Lại phát hiện Chu Cảnh Du cũng đang .
Ninh Thư vội vàng thu ánh mắt, mở miệng : “..... Vậy em làm phiền hai nữa, em về làm bài tập đây.”
Ninh Dương : “Giống mọt sách gì , chơi game cùng .”
Ninh Thư suy nghĩ một chút, vẫn lắc đầu.
Cậu thích chơi game lắm, thỉnh thoảng buồn chán mới chơi một lúc. Hơn nữa lúc Ninh Dương chơi game cảm xúc nóng nảy, miệng lưỡi độc địa, c.h.ử.i nể nang ai.
Cậu đóng cửa phòng , về phòng .
Quan trọng nhất là, Ninh Dương dẫn một bạn xa lạ mà quen về.
.....
Đợi Ninh Thư rời , Ninh Dương ngẩng đầu lên, liền thấy ánh mắt của Chu Cảnh Du vẫn còn dõi theo phía cửa, khỏi kỳ lạ hỏi một câu: “Sao ?”
Chu Cảnh Du thu ánh mắt, mở miệng : “Không gì.”
Ninh Dương đặt tay gáy, : “Năm nay đến nhà ?”
Phải tính cách của Chu Cảnh Du, chút cô độc lạnh lùng. Cái lạnh của là loại tự cao tự đại, mà là thật sự thích náo nhiệt, sự lạnh lùng và yêu tĩnh lặng trong xương cốt, khiến Chu Cảnh Du trông cao thể với tới.
đồng thời cũng thu hút một đám ong bướm.
Ninh Dương tự cho rằng mức độ yêu thích của đủ khoa trương , nhưng bằng luật sư Chu tương lai.
“Không mời ?”
Chu Cảnh Du nhàn nhạt .
Ninh Dương khựng : “Tôi mời lúc nào?” Sao nhớ.
Tay Chu Cảnh Du đặt sách cong : “Năm ngoái.”
Ninh Dương: “........” Anh nhớ , và Chu Cảnh Du quen năm ngoái, còn là mặt dày hết đến khác mời đối phương chơi bóng rổ, mới thiết .
Tính cách của Chu Cảnh Du hợp với , nên hai mới trở thành bạn .
Anh liền mở miệng mời đến nhà chơi.
Chu Cảnh Du chút do dự từ chối, năm nay đợi mời, Chu Cảnh Du tự đề nghị đến nhà chơi.
Ninh Dương lật : “... Thôi , luật sư Chu .”
Anh nghĩ nghĩ : “Em trai trông ?”
Chu Cảnh Du gì.
Một lúc lâu , mới trầm giọng ừ một tiếng.
Ninh Dương hổ : “Dù cũng là trai nó, thể ?”
Chu Cảnh Du liếc một cái.
Vẻ mặt cao ngạo lạnh lùng.