Trùng Sinh Năm 90, Tôi Muốn Trở Thành Nữ Chính Mạnh Mẽ - 10

Cập nhật lúc: 2025-04-03 15:02:06
Lượt xem: 1,099

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy mẹ con tôi trở về với diện mạo rạng rỡ hẳn lên, anh trai tôi chỉ biết ngây ngô cười khì khì. 

 

Anh nói: 

 

“Em gái à, trông em thế này tốt quá rồi, anh không cần lo cho em nữa.” 

 

Chị dâu tôi thì làm rất nhiều món ăn ngon, vừa làm vừa lẩm bẩm: 

 

“Tưởng em là loại mềm yếu, chẳng chống đỡ nổi cuộc đời ấy chứ.” 

 

“Lo cho em bao lâu nay hóa ra thừa rồi. Mau ngồi xuống ăn đi.” 

 

Hai đứa cháu nhỏ thấy bà và cô về, cũng vui mừng khôn xiết. 

 

Chúng nhìn con gái tôi – trắng trẻo đáng yêu – vừa muốn nựng nhưng lại không dám đụng tay vào. 

 

Cuối cùng thì la lên bảo mẹ sinh cho chúng một em gái giống thế này!

 

Chị dâu tức tối nói: 

 

“Đã sinh hai đứa chỉ biết ăn không ngồi rồi, còn sức đâu mà sinh thêm em gái cho tụi mày nữa?” 

 

Chị dâu nhìn ngoài thì thô lỗ, nhưng khi ôm con gái tôi lại vô cùng cẩn thận. 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Đôi giày thêu đầu hổ, mũ đầu hổ chị may cho bé tinh xảo khỏi nói, chị trang điểm cho con gái tôi giống y như bé mập ôm cá chép trong tranh Tết. 

 

Tôi lắp điện thoại bàn cho nhà chị dâu để tiện liên lạc, còn mua cho anh trai và chị dâu mỗi người một máy nhắn tin BP. 

 

Cả làng đều đỏ mắt vì ghen tỵ. 

 

Chị dâu cố tình đeo máy BP đi từ đầu làng đến cuối làng khoe một vòng. 

 

Xem như bao năm bị xem thường nay đã hả dạ một phen. 

 

Có bà tám nói: “Có gì mà tự hào, chẳng qua nhờ đứa em gái gả lên phố đấy chứ?” 

 

Chị dâu liền phản bác ngay: 

 

“Tự hào đấy, thì sao nào? Có bản lĩnh thì để em gái bà cũng sắm cho bà một cái đi?” 

 

Tôi lại đến tìm chị Vương, nói chuyện hợp tác làm ăn. 

 

Chị Vương vẫn còn do dự. 

 

Tô Thị không phải thành phố tuyến đầu, lại chỉ là một huyện nhỏ. 

 

Tôi nói với chị: chúng ta chỉ mới thử hợp tác thôi, bên chị chỉ tính công lao động, rủi ro để tôi gánh. 

 

Sau này dù có bị gọi là tư bản bị đấu tố, thì tư bản cũng là tôi – còn các chị chỉ là người lao động. 

 

Chị Vương nói: 

 

“Chị tin em. Không phải chị muốn trốn tránh trách nhiệm. Chị chỉ sợ em cũng bị vạ lây thôi.” 

 

Tôi đáp: 

 

“Chị à, thế giới bên ngoài đã thay đổi long trời lở đất rồi.” 

 

“Cái huyện nhỏ này, chẳng mấy chốc cũng sẽ thay đổi thôi.” 

 

“Thay vì cả đời ở trong nhà dựa vào một người đàn ông không yêu mình, chi bằng tự mình cố gắng vươn lên một lần, cũng đâu có rủi ro gì lớn.” 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trung-sinh-nam-90-toi-muon-tro-thanh-nu-chinh-manh-me/10.html.]

Chị Vương vốn dĩ cũng là người rất sòng phẳng, thẳng thắn trong làng.

 

Chẳng qua là sống ở thành phố mấy năm, bị gã đàn ông của mình giày vò đến mức mất hết nhuệ khí. 

 

Sau khi tôi nói chuyện, chị ấy lập tức động lòng. 

 

Chị nói: 

 

“Em gái nói đúng. Con người chỉ sống có một đời, tại sao phải để cái gã đàn ông khốn kiếp đó nắm đầu dắt mũi?”

 

“Chị nghe em, chúng ta cùng làm.” 

 

Tôi nói: 

 

“Chị à, chị chỉ cần nhớ một điều: giữ vững chất lượng.” 

 

“Em cần hàng cao cấp. Tơ phải tốt, lụa phải chuẩn, thêu lại càng phải đẹp.” 

 

Chị đáp: 

 

“Em cứ yên tâm. Chị đã hứa là sẽ làm được. Đảm bảo là hàng tốt nhất.” 

 

14 

 

Hai năm trôi qua. 

 

Việc kinh doanh của tôi ở phố Tú Sơn vô cùng phát đạt. 

 

Các sản phẩm thêu lụa độc đáo, nổi tiếng khắp nơi, ai ai cũng khen, hàng đưa ra đến đâu là cháy hàng đến đó. 

 

Tôi thuê nhân viên chuyên nghiệp để quản lý mảng kinh doanh ngoại thương. 

 

Mấy căn tứ hợp viện cũng được tôi dần dần cải tạo, và thuê hẳn các đại lý chuyên nghiệp giúp tôi quản lý. 

 

Tôi chỉ cần quan tâm đến tình hình doanh thu trong những thời điểm then chốt. 

 

Tôi không tham lam, cũng không chạy theo quy mô lớn. 

 

Tôi muốn dành nhiều thời gian hơn để ở bên con gái trong quá trình trưởng thành. 

 

Con bé không có bố, tôi phải bù đắp cho nó bằng tình yêu thương của người mẹ gấp nhiều lần. 

 

Tôi đón cả gia đình anh trai lên Bắc Kinh sống cùng. 

 

Ở đây, hai đứa cháu nhỏ sẽ được học hành trong môi trường tốt hơn. 

 

Anh trai và chị dâu tôi là những người siêng năng, nếu rảnh rỗi thì lại thấy ngứa ngáy chân tay.

 

Tôi mở một nhà hàng món quê, giao cho anh trai và chị dâu tôi quản lý. 

 

Chị dâu tôi nấu ăn rất ngon, còn đào tạo đội ngũ đầu bếp chẳng kém gì học viên xuất sắc của trường dạy nấu ăn Tân Đông Phương. 

 

Anh trai tôi thì thật thà, tử tế, khách từ Nam chí Bắc đến đều không ngớt lời khen anh. 

 

Nhà hàng tuy không phải lớn nhất, nhưng làm ăn cực kỳ phát đạt. 

 

Chị Vương ở huyện cũng đã bắt đầu có chút tiếng tăm. 

 

Lúc đầu chồng chị còn cảm thấy chị ra ngoài buôn bán là làm mất mặt anh ta. 

 

Thế mà khi chị vứt cái điện thoại di động cục gạch (Đại ca đại) trước mặt anh ta, anh ta lập tức câm miệng. 

(大哥大 (đại ca đại): bà nào muốn biết thì quăng cụm từ này lên gg là ra nhé)

Loading...