Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 78: Là Lỗi Của Anh
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:36:09
Lượt xem: 244
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ ba ba để bệnh viện thu hồi t.h.i t.h.ể của Hạ , mà liên hệ đưa Hạ về trấn Thanh Phong.
Hạ và nhà họ Từ đoạn tuyệt quan hệ, trấn Thanh Phong chính là nhà của bà. Lá rụng về cội, ông đưa Hạ về nhà. Hạ ba ba lê tấm nặng trĩu đến phòng bệnh của Hạ Dư Huy, Hạ Dư Huy giường ngủ say, nhẹ nhàng xuống mép giường sờ lên khuôn mặt .
“Xin , là ba bảo vệ cho hai con, … ba sẽ yêu thương con nhiều hơn.”
Hạ Dư Huy ngủ sâu, lúc Hạ ba ba chạm mặt thì dấu hiệu tỉnh .
Lúc mở mắt , dáng vẻ tiều tụy của Hạ ba ba, nước mắt Hạ Dư Huy trào .
Hạ ba ba ôm lòng, nhẹ giọng dỗ dành: “Dương Dương đừng , chúng về nhà ?”
Hạ Dư Huy huhu, ôm cổ Hạ ba ba gật đầu. Cậu ghét nơi .
Hạ ba ba xoa đầu Hạ Dư Huy: “Chúng cùng con về trấn Thanh Phong, cùng về nhà.”
Hai cha con ôm ngừng rơi lệ, dường như cả thế giới chỉ còn hai bọn họ nương tựa .
Cao Chí Bác ngoài phòng bệnh lâu, Hạ Dư Huy đến thương tâm gần c.h.ế.t trong lòng Hạ ba ba, siết chặt nắm tay, xoay rời .
Cao an qua cơn nguy kịch, cũng từ phòng ICU chuyển sang phòng bệnh thường, Cao ba ba lúc đang ở bên cạnh bà. Cao tỉnh một , nhưng vẫn còn yếu nên chẳng bao lâu .
Cao ba ba dám cho Cao tin Hạ mất, sợ bà chịu đựng nổi.
Tình cảm giữa Cao và Hạ đều thấy rõ, đó là tình cảm còn thiết hơn cả chị em ruột thịt, nếu Cao chuyện , tuyệt đối sẽ chịu nổi cú sốc.
Cho nên Cao ba ba chỉ với Cao rằng Hạ , đang nghỉ ngơi ở một nơi khác. Lúc mới khiến Cao an tâm. Khi Cao Chí Bác đến phòng bệnh, Cao vẫn tỉnh.
Cao ba ba hai mắt đỏ ngầu bên giường bệnh, Cao , thấy tiếng mở cửa liền đầu Cao Chí Bác một cái.
Ông nhíu mày: “Bác Nhi, con cũng một ngày nghỉ ngơi , ngủ một lát .”
Cao Chí Bác lắc đầu: “Mẹ tỉnh ạ?”
“Vẫn , bác sĩ bà tỉnh một thì vấn đề gì lớn nữa.”
Cao Chí Bác “” một tiếng, xuống một bên cúi đầu.
“Bố Cường của con, định bao giờ ?”
Cao Chí Bác siết chặt nắm tay: “Ngày mai sẽ .”
Cao ba ba ừ một tiếng: “Con cùng họ về , con ở đây để ba chăm sóc.”
Cao Chí Bác cúi đầu, gì.
Cao ba ba Cao Chí Bác, cuối cùng vẫn nhịn lên tiếng hỏi: “Bác Nhi, con thể cho ba , tại đối xử với Dương Dương như ?”
Cơ thể Cao Chí Bác trong nháy mắt căng cứng, cúi đầu .
Cao ba ba thở dài: “Bác Nhi, ba trong lòng con đang nghĩ gì. ba , nếu lúc Dương Dương cần con như thế mà con ở bên cạnh thằng bé, thì tình cảm bao nhiêu năm nay của các con sẽ xuất hiện vết rạn nứt.
Dương Dương nó cũng là nạn nhân, trong lòng nó mới là sợ hãi nhất, bất lực nhất. Tai nạn xe cộ gây bóng ma tâm lý cho nó, bây giờ nó còn trơ mắt nó rời bỏ nó mà .
Lúc nó hoảng loạn sợ hãi con ở bên cạnh, mà bây giờ lúc nó đau khổ bất lực, con ở ngay bên cạnh làm ngơ với nó. Bác Nhi, em nó cần con…”
Cao Chí Bác làm thể hiểu, nhưng thật sự sợ thấy Hạ Dư Huy.
“Bác Nhi, nếu bây giờ ngay cả con cũng ở bên cạnh Dương Dương, rời bỏ nó, quan tâm đến nó. Vậy thì nó… làm đây?”
Cao Chí Bác vẫn cúi đầu .
Cao ba ba thất vọng thở dài, đầu Cao giường bệnh.
Linh Nhi, con trai chúng nếu thật sự bỏ mặc Dương Dương, em cũng sẽ thất vọng đúng ?
Trong thời gian đó Hạ ba ba đến phòng bệnh thăm Cao một , Cao vẫn tỉnh.
Cao ba ba với Hạ ba ba, đợi Cao tỉnh, họ sẽ máy bay về.
Hạ ba ba vỗ vai Cao ba ba: “Không cần , em Linh như , chuyện sẽ chịu nổi.”
“ nếu bà thể tiễn em Phương… đoạn đường cuối cùng, bà sẽ hối hận cả đời.”
Hạ ba ba mấp máy môi, cuối cùng vẫn gì.
“Sáng mai chúng , Bác Nhi… về cùng ?”
Cao ba ba nghẹn lời hồi lâu: “Xem ý nó thế nào …”
Hạ ba ba nhẹ nhàng ừ một tiếng: “Vậy về chỗ Dương Dương , trạng thái thằng bé… lắm.”
Cao ba ba gật đầu: “Tôi , về với con .”
Sau khi Hạ ba ba , Cao ba ba phòng bệnh Cao Chí Bác ngủ say, để ý đến nữa, tiếp tục bên giường trông nom Cao .
Cao Chí Bác gắng gượng suốt một ngày một đêm, thần kinh căng thẳng hơn hai mươi tiếng đồng hồ, tâm trạng cứ lên xuống thất thường, khiến suy nhược thần kinh. Cộng thêm thời gian vẫn luôn tâm thần yên, ngủ ngon giấc.
Cuối cùng vẫn chịu nổi mà ngất .
Cao ba ba sợ hãi vội vàng gọi bác sĩ, bác sĩ kiểm tra một hồi, là do quá mệt mỏi, ngủ một giấc là khỏi. Cao ba ba lúc mới yên tâm.
Trong mơ, Cao Chí Bác thấy Hạ đang dịu dàng như nước mặt, nước mắt ngừng tuôn rơi.
Hạ mỉm Hạ Dư Huy đang nỗ lực luyện đàn piano bên cạnh, vẻ mặt cưng chiều hết mực.
Đây là mơ…
Hạ Dư Huy mười ba mười bốn tuổi, sức khỏe vẫn kém như , sắc mặt tái nhợt chút máu. Ngồi đàn piano trông càng thêm nhỏ bé, cơ thể gầy gò dường như vô cùng mong manh dễ vỡ. Nhìn ngược sáng, dường như trở nên trong suốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-78-la-loi-cua-anh.html.]
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thiếu niên dung nhan tinh xảo, khóe miệng luôn nở nụ nhàn nhạt, cho dù mặt chút máu, nhưng mang đến cho một loại vẻ bệnh tật khiến ôm lòng che chở.
cho dù là , cũng hề gợi lên chút thiện cảm nào của thiếu niên đang ghế sô pha.
Rõ ràng là một bản nhạc , nhưng lọt tai thiếu niên như ma âm, mày nhíu chặt, thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.
Đàn xong một khúc, Hạ Dư Huy đầu Cao Chí Bác đang sô pha hỏi: “Anh Bác, ạ?”
Cậu thấy Cao Chí Bác sô pha ngay cả mắt cũng thèm ngước lên, chỉ ừ một tiếng, đó thêm gì nữa.
Mắt Hạ Dư Huy cụp xuống, nhưng chỉ trong nháy mắt, nở một nụ vui vẻ, đến bên cạnh Cao Chí Bác xuống.
Mà mày Cao Chí Bác nhíu chặt thêm nữa, dậy ném điều khiển từ xa, lười biếng ngáp một cái, lên lầu. Hạ Dư Huy vươn tay kéo cánh tay Cao Chí Bác, mở to đôi mắt hoa đào cố gắng chớp chớp để nước mắt rơi xuống: “Anh Bác, đừng ?”
Tuy nhiên Cao Chí Bác chỉ chán ghét hất tay Hạ Dư Huy , đầu cũng ngoảnh mà bỏ . Không hề để ý đến tiếng gọi đau khổ phía .
“Anh… ơi…”
Hạ Dư Huy sô pha lóc bóng lưng Cao Chí Bác, ánh mắt đau thương lạc lõng, tại Bác ghét đến thế?
Hạ Hạ Dư Huy đang cúi đầu thầm sô pha, hốc mắt dần đỏ lên. Nhìn thiếu niên thu trong thế giới riêng, cô độc đến tuyệt vọng.
Hạ lên lầu, đến cửa phòng Cao Chí Bác, gõ cửa: “Tiểu Bác, con ở trong đó ?”
Cao Chí Bác mất kiên nhẫn mở cửa phòng, Hạ mặt hỏi: “Mẹ Phương, thế ạ?”
Hạ chằm chằm Cao Chí Bác, đỏ mắt hỏi: “Bác Nhi, con ghét Dương Dương ?”
Cao Chí Bác cúi đầu lên tiếng.
Hạ Cao Chí Bác, đột nhiên vươn tay bóp chặt cổ , khuôn mặt vốn tràn đầy dịu dàng, giờ phút dữ tợn vô cùng.
Cao Chí Bác đau đớn trợn to mắt, vươn tay ngừng cào cấu bàn tay đang bóp cổ , trong cổ họng phát tiếng gầm gừ khó chịu.
Khuôn mặt Hạ đột nhiên trở nên xám ngoét, ngay cả đôi mắt cũng trở nên vô cùng thất thần, giống như cái xác hồn mất sự sống. “Tại con bỏ mặc Dương Dương một ?”
“Tại con đối xử với Dương Dương như ?”
“Con hại thằng bé cả một đời còn đủ ?”
“Kiếp con bù đắp thật cho nó ? Bây giờ tại bỏ mặc nó lo?”
“Con xem, Dương Dương nó thương tâm bao.”
“Con , nó đang gọi con đấy.”
“Tại con nhẫn tâm như ? Con cứ nhẫn tâm như , nhẫn tâm như ?”
Cao Chí Bác Hạ đang bóp cổ , đột nhiên cảm thấy Cao Chí Bác như , là đáng c.h.ế.t.
Xoay xuống lầu, thấy Hạ Dư Huy đang co ro trong góc ôm lấy , nhỏ giọng gọi tên .
“Anh… … ơi…”
Mà Hạ bên cạnh Hạ Dư Huy trở về vẻ mặt dịu dàng, đầy đau lòng.
“Bác Nhi, Dương Dương nó cần con, con thể đối xử với nó như , đây là con… nợ nó. Cũng là… nợ dì.”
Cao Chí Bác khuôn mặt dần mờ của Hạ , cuối cùng chìm bóng tối.
Cao Chí Bác choàng tỉnh, trợn to mắt trần nhà. Ngẩn hồi lâu, mới mạnh mẽ bật dậy.
Cúi đầu đôi tay của , dần dần siết chặt.
, nợ Hạ Dư Huy một mạng, cho nên dùng kiếp để trả. Hắn nợ Hạ một mạng, sẽ dùng sự trả giá gấp đôi, để trả cho Hạ Dư Huy.
Sự hối hận và day dứt đối với Hạ , nên chuyển hóa lên Hạ Dư Huy, đây là nợ hai con họ.
Xuống giường đến mặt Cao ba ba, Cao Chí Bác : “Ba, con theo Hạ ba ba bọn họ về trấn Thanh Phong.”
Khóe miệng Cao ba ba nhếch lên, xoa đầu Cao Chí Bác: “Ừ, , con để ba chăm sóc.”
Cao Chí Bác gật đầu, ừ một tiếng. Nhìn Cao một cái, xoay .
Lúc đến phòng bệnh của Hạ Dư Huy, Hạ ba ba đang dỗ dành .
Nhìn thấy Cao Chí Bác ở cửa, Hạ ba ba đột nhiên thở phào nhẹ nhõm.
“Bác Nhi, con đến .”
Cao Chí Bác ừ một tiếng, đến mặt Hạ Dư Huy, sợ hãi rụt về phía , đau lòng giơ tay tự tát một cái thật mạnh.
Dọa Hạ ba ba vội vàng kéo : “Bác Nhi, con làm cái gì thế!”
Cao Chí Bác lắc đầu, vươn tay kéo Hạ Dư Huy cũng đang sợ đến ngây , nắm lấy tay đ.á.n.h mặt , tiếng "bốp" vang lên dường như gọi thần trí của Hạ Dư Huy, bắt đầu vặn tay giãy giụa.
Cao Chí Bác nắm lấy tay Hạ Dư Huy : “Xin bảo bối, là , cho em đánh.”
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác khôi phục ánh mắt dịu dàng , cuối cùng vẫn nhịn òa lên nức nở. Giọng khàn đặc khó .
Cao Chí Bác ôm chặt lấy buông, mặc cho ở trong lòng đá đánh.
Hạ Dư Huy c.ắ.n một cái cổ Cao Chí Bác, lực đạo dùng sức c.h.ế.t bỏ, lập tức thấy máu.
Cao Chí Bác để dấu vết tránh tầm mắt của Hạ ba ba, để ông thấy chỗ chảy máu.
Cao Chí Bác ôm , vuốt lưng thuận khí cho , lên tiếng, để Hạ Dư Huy thỏa thích trút giận.
Đợi đến khi Hạ Dư Huy cuối cùng cũng c.ắ.n đủ , mới dùng cả tay chân ôm chặt lấy Cao Chí Bác, lực đạo , cứ như sợ biến mất nữa.