Cũng may Hạ Dư Huy gào ầm ĩ, một câu chị lừa xong, liền tự tủi co ro trong lòng Hạ rơi nước mắt, khiến bố Hạ và y tá Tiểu Lý bên cạnh mà trong lòng khó chịu thôi.
Đứa trẻ khiến ... đau lòng đến thế chứ.
Hạ Dư Huy truyền dịch, một lúc ngủ .
Bố Hạ sờ sờ mặt Hạ, khuyên nhủ: “Chi Phương, em ngủ một lát , trông cho.”
Mẹ Hạ lắc đầu: “Em ngủ .”
Bố Hạ Hạ Dư Huy một cái: “Ngủ cũng ngủ chứ. Sức khỏe em cũng , đừng nháo, cũng thuật phân .” Mẹ Hạ phì một tiếng, bố Hạ một cái, bất lực dậy : “Vậy em ngủ một lát, mai về nấu cháo cho Dương Dương.”
Bố Hạ vén tóc trán Hạ: “Ừ, trẻ con ai chẳng lúc ốm đau, đừng lo lắng quá.”
Mẹ Hạ khẽ “” một tiếng, đến ghế sô pha bên cạnh xuống ngủ.
Bố Hạ lấy chăn dự phòng trong tủ, đắp cẩn thận cho Hạ, đó bên giường Hạ Dư Huy, trông chừng con trai .
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy đỉnh núi Thanh Phong, phong cảnh tú lệ mắt, núi non trùng điệp ngút ngàn. Vô loài hoa cùng đua nở, đỏ trắng xen kẽ chiếm trọn tầm phía xa. Hít thở khí mang theo hương hoa thoang thoảng bốn phía, cảnh mắt tựa như chốn đào nguyên.
Khuôn mặt chút tái nhợt của Hạ Dư Huy mang theo vài phần ửng hồng, Cao Chí Bác dường như chút ngại ngùng. tràn đầy kỳ vọng: “Anh, thích nơi ?”
Cao Chí Bác nhắm mắt hít sâu một , “ừ” một tiếng.
Hạ Dư Huy dường như vui vẻ, đôi mắt cũng sáng lên nhiều.
“Anh, em thích .”
Đôi mắt đang nhắm của Cao Chí Bác bỗng nhiên mở , chằm chằm khuôn mặt căng thẳng mong đợi của Hạ Dư Huy, chút biểu cảm.
Hạ Dư Huy lập tức hoảng loạn, khuôn mặt nãy còn hổ ửng hồng bỗng chốc trở về vẻ tái nhợt vốn , lắp bắp : “Không... như nghĩ ... em...”
Hạ Dư Huy bỗng nhiên nên gì, khuôn mặt Cao Chí Bác, đột nhiên đỏ hoe mắt, cúi đầu chút hèn mọn.
“Anh thích em cũng , em thích là đủ . Chỉ cần ... đừng ghét em.”
Cao Chí Bác đột nhiên cảm thấy trái tim là lạ, câu giống như ma chú quấn lấy , khiến ngạt thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-33-giac-mong-kiep-truoc.html.]
Vươn tay kéo mạnh Hạ Dư Huy đang sắp lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên đầy kinh ngạc của , bật .
“Anh bao giờ ... thích em .”
Đôi mắt nãy còn ảm đạm của Hạ Dư Huy trong nháy mắt sáng bừng lên: “Anh?”
Cao Chí Bác khẽ thành tiếng, cúi đầu hôn lên môi Hạ Dư Huy, căng thẳng nhắm mắt .
Sau đó khóe miệng cong lên một nụ châm chọc, vươn tay đẩy mạnh xuống vách núi, rơi vực thẳm.
Hình ảnh xoay chuyển, thấy Hạ Dư Huy co ro trong góc phòng giam, gầm gừ như một con thú nhỏ đe dọa. Đầu tóc rối bù, vẻ mặt nhếch nhác.
“Cút! Các đừng chạm ! Cút ! Cút !”
Thế nhưng những kẻ hề lùi nửa bước, ngược nụ khóe miệng càng lúc càng hạ lưu.
Chân Hạ Dư Huy đột ngột tóm lấy kéo , gã đàn ông mặc áo tù cạo trọc đầu đè lên .
Hạ Dư Huy lóc giãy giụa, vẻ mặt tiều tụy và sợ hãi, giơ tay vươn về phía : “Anh! Cứu em! Anh!”
Cao Chí Bác bỗng nhiên mở mắt, bật dậy, trừng lớn mắt, thở hổn hển kịch liệt.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hồi lâu mới hồn , lau sạch mồ hôi lạnh trán.
Hắn bàn tay đang run rẩy của , âm thầm siết chặt.
Sao mơ thấy giấc mơ như , đó là và Hạ Dư Huy của kiếp .
Nhớ đôi mắt trừng lớn của Hạ Dư Huy khi đẩy xuống vách núi, trong đó thất vọng, tủi , đau lòng, tuyệt vọng, nhưng duy chỉ hận ý.
Còn cả hình ảnh trong phòng giam, khiến mắt Cao Chí Bác đỏ ngầu. Đó là chuyện đối mặt nhất.
‘Này Cao Chí Bác, mày chơi nó từ lâu ? Nếu nó giỏi thế? Cả một phòng giam chơi c.h.ế.t nó, còn để tao thêm của một phòng giam nữa mới .’
‘Anh, em thích . Anh thích em cũng , em thích là đủ .’
Cao Chí Bác ôm mặt, nhớ tất cả của kiếp , câu của Hạ Dư Huy thật sự c.h.ế.t tiệt... khiến khó chịu!