Cao Chí Bác mạnh mẽ mở mắt, hô hấp chút thuận, há to miệng giống như một con cá sắp c.h.ế.t, chỉ cầu xin một chút khí. Đến khi sắp ngạt thở, oxy mới tràn phổi. Phổi đau nhói, kéo theo đau đớn thôi. Cao Chí Bác mất hai phút mới khiến hô hấp bình , suy nghĩ vận chuyển bình thường trở . Nhìn chằm chằm trần nhà mắt, chút ngơ ngác. Đây là nơi nào? Sao cảm thấy quen thuộc như .
Không nên c.h.ế.t ? Ở cái nơi rừng núi hoang vu , đ.á.n.h đến xương cốt gãy nát, Cao Chí Bác tin Quách Nghĩa sẽ buông tha cho , thì làm thể sống sót ?
Vươn tay chống dậy, nhưng trong nháy mắt Cao Chí Bác ngẩn , ngây ngốc giơ hai tay lên mặt, trừng lớn mắt chút phản ứng nào.
Vài phút , mạnh mẽ bật dậy khỏi giường, vì dùng sức quá mạnh nên lăn từ giường xuống đất. màng đau đớn, xoay bò dậy, Cao Chí Bác bốn phía quen thuộc xa lạ. Ngây .
Đây là phòng của lúc nhỏ ? Cúi đầu đang mặc bộ đồ ngủ hoạt hình, tay chân ngắn ngủn, đây là… ?
Cao Chí Bác ngẩn hồi lâu, mới lăn lê bò toài chạy về phía phòng tắm quen thuộc lầu, bởi vì chỉ ở đó mới gương. Chạy quá gấp, chân bước hụt cầu thang, trực tiếp lăn xuống lầu.
“A! Cháu ngoan ơi, cháu làm , ngã đau , để bà nội xem, ngã chỗ nào ?” Đột nhiên một bà lão hơn sáu mươi tuổi từ chạy , một phen bế bổng Cao Chí Bác lên, lóc kêu trời.
Cao Chí Bác ngơ ngác, giọng quen thuộc , cái ôm quen thuộc . Đây là bà nội của ?
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Bà nội?”
Cao Chí Bác chút ngây ngốc gọi một tiếng, làm bà nội Cao sợ tới mức vội vàng nâng mặt lên xem: “Cháu ngoan, là bà nội, là bà nội đây, ngã đau ở ? Còn chỗ nào đau nữa? Nói cho bà nội, bà nội xem xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-3-tro-ve-nam-hai-tuoi.html.]
Cũng là do đau đớn hành hạ, là do giọng mười mấy năm từng thấy , nước mắt Cao Chí Bác ào một cái chảy xuống.
Bà nội Cao thấy, sợ tới mức hét to: “Cháu ngoan, bảo bối của bà, , bà nội thổi thổi…” Bà nội Cao chỗ da trầy xước đầu gối Cao Chí Bác, đau lòng c.h.ế.t. Bà cứ thổi liên tục, hy vọng thể làm cho chỗ trầy da bớt đau.
Bà nội Cao ngẩng đầu thấy cháu trai bảo bối của cứ lẳng lặng , cũng lên tiếng, chỉ chảy nước mắt, sợ tới mức bà tưởng ngã hỏng não, gọi mấy tiếng Cao Chí Bác đều phản ứng, suýt chút nữa một thở , cuối cùng run rẩy vội vàng móc điện thoại gọi cho ba Cao: “Thành Kiệt, Tiểu Bác ngã từ cầu thang xuống, chuyện nữa , con mau về xem !”
Cao Chí Bác giọng run rẩy của bà nội lúc mới hồn. Vội vàng với bà nội Cao: “Bà nội, cháu , chỉ là chân đau, bà nội thổi thổi là hết .”
Bà nội Cao bộ dáng hiểu chuyện của cháu trai , nước mắt chảy càng dữ dội hơn. Ôm Cao Chí Bác nức nở: “Cháu ngoan, bảo bối ngoan của bà, đều tại bà chăm sóc cho cháu, tại bà, tại bà…”
Mắt Cao Chí Bác chua xót lợi hại, đây chính là bà cưng chiều , yêu thương , chăm sóc tám năm trời, vì sự sơ suất nhất thời của , để cho bà cụ cuối cùng lên cơn đau tim đột phát mà c.h.ế.t trong cô đơn. Thậm chí ngay cả một ánh mắt cuối cùng, cũng ai ở bên cạnh bà. Đây là mà Cao Chí Bác áy náy trong lòng mười mấy năm, mà giờ khắc , bà đang ở ngay mắt , sống sờ sờ, ngay mắt .
Cao Chí Bác xúc động òa , nhưng vẫn ép buộc bản nuốt nước mắt chảy ngừng trong, giơ tay vuốt lưng bà cụ: “Bà nội, cháu , bà nội đừng .”
Nào , lời xong, bà nội Cao càng dữ hơn.
Cao Chí Bác chỉ thể vuốt lưng bà nội, chút ngây ngốc thứ xung quanh. Đây là căn nhà ở năm mười sáu tuổi. Người ôm là bà nội của . Mà cái thể tí hon là thể lúc hai tuổi.
Cao Chí Bác … trọng sinh ?