Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 292: Màu Sắc Của Trái Tim
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:43:55
Lượt xem: 93
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao Chí Bác cảm thấy những ngày Hạ Dư Huy đoái hoài tới chẳng khác nào sống một ngày dài bằng một năm.
Hắn cầm điện thoại, tìm mấy câu chuyện đưa cho Hạ Dư Huy xem: “Vợ nhỏ, em xem cái buồn ?”
Hạ Dư Huy thèm để ý đến , ngay cả một ánh mắt cũng chẳng buồn ban phát.
Cao Chí Bác vẫn kiên trì bỏ cuộc, lúc ăn cơm gắp một miếng thức ăn bỏ bát : “Bảo bối, em nếm thử cái , thấy vị cũng đấy, em thấy ?”
Hạ Dư Huy gắp lên thản nhiên ăn sạch, mí mắt cũng thèm nhướng lên lấy một cái.
Cao Chí Bác giường, giả vờ đau đớn kêu rên: “Á, chân đau quá.”
Gương mặt chút biểu cảm của Hạ Dư Huy đen thêm vài phần.
Cao Chí Bác dứt khoát ngậm miệng, xong đời , vợ nhỏ thật sự thèm đếm xỉa đến nữa.
Hạ Dư Huy cứ thế lạnh nhạt với Cao Chí Bác, cho đến tận lúc xuất viện cũng thèm với câu nào.
Cao Chí Bác sầu não vô cùng. Nhìn thấy sinh nhật mười tám tuổi của Hạ Dư Huy sắp đến nơi , mà vợ nhỏ vẫn còn đang giận dỗi, chuyện làm đây? Cao Chí Bác nghiêng khuôn mặt của Hạ Dư Huy, giống như một nàng dâu nhỏ mà khẽ kéo kéo tay áo .
Hạ Dư Huy lẳng lặng rút tay áo đang túm lấy , mặt cảm xúc tiếp tục xem tivi.
Cao Chí Bác suýt chút nữa là lôi khăn tay cắn, Hạ Dư Huy với ánh mắt đầy vẻ ủy khuất.
Hạ Dư Huy dậy, lên lầu, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa .
À, mấy ngày nay Hạ Dư Huy dọn về Hạ gia ở, thật đúng là chút dáng vẻ của đôi vợ chồng cãi vợ bỏ về nhà đẻ.
Cao Chí Bác vốn định tìm kiếm sự trợ giúp từ bên ngoài, thế nhưng bất kể là nhà họ Cao nhà họ Hạ, tất cả đều về phía Hạ Dư Huy.
Về chuyện , Cao Chí Bác bất lực. Hắn chỉ đành mỗi ngày nghĩ đủ cách để bám lấy Hạ Dư Huy, thế nhưng vợ nhỏ dường như thật sự sắt đá, hề chút lung lay nào.
Kỳ thi đại học từ lúc nào cận kề, Hạ Dư Huy hai ngày nay tự nhốt trong phòng để ôn tập cấp tốc kiến thức các môn.
Cao Chí Bác hết lời mới khiến Hạ Dư Huy đồng ý cho ở trong phòng để giảng giải những phần nắm vững. Điều kiện tiên quyết vẫn là: ngoài việc giảng bài, Cao Chí Bác thêm câu nào, cũng làm bất kỳ hành động nhỏ nhặt nào.
Cao Chí Bác một bên, bóng lưng của Hạ Dư Huy, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.
À, thật lúc nãy ngay cạnh Hạ Dư Huy, kết quả là vợ nhỏ đến mức thẹn thùng, liền đuổi phía . Tuy rằng Cao Chí Bác cam lòng, nhưng ngại vì vợ nhỏ vẫn đang trong giai đoạn giận dỗi, nên cũng đành ngoan ngoãn lời.
Mắt Hạ Dư Huy chằm chằm một câu hỏi mặt, nhưng trong đầu là một mảnh trống rỗng.
Ánh mắt của Cao Chí Bác quá mức nóng bỏng, nóng đến mức khiến lưng như sắp bốc hỏa đến nơi.
Thời gian qua, đều thèm để ý đến Cao Chí Bác, thậm chí còn dọn về Hạ gia ở, chính là cho đối phương rằng đang thật sự tức giận.
Hơn nữa Âu Ngải Nhạc , đàn ông khi kết hôn quản cho chặt, nếu càng khó quản hơn. Hạ Dư Huy cảm thấy lý, nếu thì tại Cao Chí Bác cứ hết đến khác tự làm tổn thương bản như .
mà... ây da, biện pháp dường như tác dụng quá lớn đối với Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác thấy Hạ Dư Huy hồi lâu cử động, lập tức ghé sát hỏi: “Bảo bối, cách giải câu cũng giống hệt câu lúc nãy thôi, em ...”
Hạ Dư Huy rũ mắt, câu hỏi mặt, “ừ” một tiếng, bộ não đang trống rỗng dần dần chuyển động theo nhịp điệu của Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác dùng dư quang biểu cảm nghiêm túc của Hạ Dư Huy, nhịn mà đưa tay xoa đầu một cái.
Hạ Dư Huy mặt cảm xúc gạt tay xuống.
Cao Chí Bác bất lực thở dài.
Kỳ thi đại học chớp mắt đến, mấy ngày nay Hạ ba ba đều dành thời gian ở bên cạnh Hạ Dư Huy, Phùng Tiêu Tiêu càng làm đủ loại món ngon để bồi bổ cơ thể cho .
Ngay cả Tiểu Ngư Nhi cũng hiếm khi quậy phá, cả ngày ngoan ngoãn phủ phục bên chân Hạ Dư Huy, sủa cũng nghịch.
Ngày khi thi, Cao Chí Bác mặt dày đòi ngủ cùng Hạ Dư Huy, Hạ Dư Huy thèm để ý đến , đưa tay đóng cửa. Cao Chí Bác đặt tay lên khung cửa, Hạ Dư Huy trừng mắt bàn tay đó, giận dữ.
Cao Chí Bác Hạ Dư Huy với vẻ đáng thương, Hạ Dư Huy tức giận mặt bỏ .
Cao Chí Bác lạch bạch chạy theo , đóng cửa phòng, thuận tay chốt cửa .
Tắm rửa xong, Hạ Dư Huy liền ngủ luôn.
Cao Chí Bác từ phòng tắm , gáy của Hạ Dư Huy, hớn hở xuống, ôm chầm lấy lòng.
Hạ Dư Huy hét lớn: “Anh làm gì thế!”
Cao Chí Bác nhắm mắt , lời nào.
Hạ Dư Huy tức giận đá một cái: “Buông .”
Cao Chí Bác nhắm mắt giả c.h.ế.t nhúc nhích.
Hạ Dư Huy tức đến mức c.ắ.n một cái thật mạnh lên vai .
Cao Chí Bác vẫn cứ bất động như cũ, khiến Hạ Dư Huy càng c.ắ.n ác hơn.
Cao Chí Bác nhân cơ hội hôn một cái lên trán Hạ Dư Huy, Hạ Dư Huy suýt chút nữa thì phát điên.
“Anh!”
Cao Chí Bác lập tức mở mắt , híp mắt trong lòng: “Hết giận chứ?”
Hạ Dư Huy dùng sức c.ắ.n một cái, Cao Chí Bác “suýt” lên một tiếng.
Biết rõ Cao Chí Bác là cố ý, nhưng Hạ Dư Huy vẫn buông miệng . Cậu xoay đưa lưng về phía , nhưng ôm chặt cứng, tài nào nhúc nhích .
Hạ Dư Huy dứt khoát ngẩng đầu trừng mắt Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác rũ mắt dịu dàng Hạ Dư Huy, cúi đầu hôn một cái.
Hạ Dư Huy đá một cái.
Cao Chí Bác hôn một cái.
Hạ Dư Huy đá một cái.
Cao Chí Bác hôn, Hạ Dư Huy đá.
Cứ lặp lặp như , cuối cùng Hạ Dư Huy cũng đá mệt , nhắm mắt trong lòng Cao Chí Bác, động đậy nữa.
Cao Chí Bác mãn nguyện, hớn hở ôm chặt Hạ Dư Huy : “Ngủ ngon, vợ nhỏ.”
“Ngủ ngon, vợ nhỏ.”
“Ngủ ngon, vợ nhỏ.”
Cao Chí Bác cứ mãi, mãi, Hạ Dư Huy thể nhịn nữa, mở mắt trừng , nghiến răng nghiến lợi: “Ngủ ngon, !” Cao Chí Bác cúi đầu hôn lên tóc Hạ Dư Huy, ôm chặt thêm một chút: “Ngủ .”
Hạ Dư Huy nhắm mắt , khóe môi tự chủ mà nở một nụ .
Cao Chí Bác âm thầm thở phào nhẹ nhõm, mấy ngày ôn tập dám làm phiền, ngày mai thi , cũng còn sợ nữa.
Mấy ngày nay hai đều ngủ cùng , cũng một giấc ngủ ngon. Mà bây giờ, yêu đang ở ngay bên cạnh, trái tim của cả hai tự chủ mà mềm nhũn . Trong từng thở đều là mùi hương đặc trưng đối phương, giống như một liều t.h.u.ố.c ngủ, khiến lo nghĩ, đặc biệt an tâm, một đêm mộng mị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-292-mau-sac-cua-trai-tim.html.]
Ngày hôm , cả gia đình tập trung đưa Hạ Dư Huy đến trường thi, đường Hạ Dư Huy đối mặt với đủ lời cổ vũ của , cảm giác căng thẳng trong lòng cũng vơi phần nào.
Cao Chí Bác bá đạo ôm lòng, khẽ ngân nga một giai điệu cho , trái tim Hạ Dư Huy dần bình lặng .
Lúc Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy đến nơi, quả nhiên gây một sự chấn động nhỏ.
Sinh nhật của Hạ Dư Huy là giữa tháng , còn đầy một tháng nữa, cho nên hôn lễ của hai cũng sắp sửa diễn .
Hôn lễ của Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy từ lâu giới truyền thông theo dõi sát , từ nửa tháng bắt đầu đưa tin rầm rộ về sự kiện .
Cả thành phố ai là chuyện , phóng viên từ các thành phố khác cũng lượt kéo đến K thị, tất cả đều chờ đợi ngày đó đến.
Tuy nhiên, nhân vật chính của sự kiện mãi xuất hiện, khiến ít càng thêm tò mò về hôn lễ của họ.
Mà lúc , hai nhân vật chính Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy xuất hiện ở đây, làm thể thu hút ánh của xung quanh.
Bên ngoài vạch ngăn cách là một đám phóng viên, thấy Cao Chí Bác và những khác xuất hiện liền lập tức ùa tới.
Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy lòng, mỉm .
“Các bạn phóng viên, chuyện gì chúng để lát nữa ?”
Cao Chí Bác dứt lời, những phóng viên vốn định mở miệng hỏi han liền lập tức im bặt. Hôm nay là kỳ thi đại học, họ vốn dĩ dám làm ồn quá mức, nếu vì tin tức sốt dẻo về Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy, ai thèm đến bên ngoài trường thi làm gì. Phải rằng, hôm nay là kỳ thi đại học, liên quan đến tương lai của hàng ngàn hàng vạn thí sinh. Nếu thật sự ai vì sự ồn ào của họ mà “phát huy bình thường”, chẳng họ sẽ trở thành tội nhân thiên cổ .
Cho nên một nhóm nguyên tắc lùi xa một chút, chỉ dùng máy ảnh và máy phim để bắt lấy vài khung cảnh.
Cao má má đưa những vật dụng cần thiết cho kỳ thi cho Hạ Dư Huy, xoa mặt : “Đừng căng thẳng, cứ cố gắng hết sức là .”
Phùng Tiêu Tiêu cũng một bên nắm tay Hạ Dư Huy : “ , đừng căng thẳng, chúng đều sẽ cổ vũ cho con!”
Hạ Dư Huy mỉm gật đầu, Cao má má, Cao ba ba, Hạ ba ba, Phùng Tiêu Tiêu, : “Con sẽ cố gắng ạ.”
Cao Chí Bác xoa mặt Hạ Dư Huy, khẽ : “Anh ở bên ngoài đợi em, nhé?”
Hạ Dư Huy “” một tiếng, cảm thấy an tâm hơn nhiều, cầm đồ đạc bước phòng thi.
Cho đến khi bóng dáng Hạ Dư Huy còn thấy nữa, Cao Chí Bác mới đầu mỉm đám phóng viên cách đó xa.
Các phóng viên lập tức vây quanh, bắt đầu đặt câu hỏi dồn dập.
Đa đều hỏi về hôn lễ của hai , cũng hỏi Cao Chí Bác tin tưởng kỳ thi đại học của Hạ Dư Huy , còn hỏi về chuyện của Dương Tùng và Bạch Lan Kỳ thời gian .
Cao Chí Bác đợi họ hỏi xong mới đại khái trả lời một lượt.
Hôn lễ họ nơi khác, mà sẽ tổ chức ngay tại K thị.
Hạ Dư Huy từng , nơi khác, quá xa, sợ Hạ mẫu thấy .
Cao Chí Bác đương nhiên là chiều theo ý .
Hai nhà Cao Hạ từ lâu bắt đầu chuẩn cho ngày cưới, cho nên chuyện hai kết hôn tổ chức tại K thị, dân thành phố đều .
Còn về việc tin tưởng kỳ thi đại học của Hạ Dư Huy , Cao Chí Bác bày tỏ đương nhiên là , dù Hạ Dư Huy sẽ là bục nhận giải của ICPC.
Còn về Dương Tùng và Bạch Lan Kỳ, Cao Chí Bác còn kịp gì thì Cao ba ba lên tiếng.
Dương Tùng c.h.ế.t, ông cũng truy cứu chuyện nữa. những kẻ tham gia chuyện ông tuyệt đối sẽ buông tha, ông những kẻ dám ý đồ với Hạ Dư Huy đều chịu tội đích đáng.
Một câu khiến áp lực lên phía cảnh sát tăng thêm ít.
Mà Quách Nghĩa, kẻ khó khăn lắm mới trốn thoát , đang nắm chặt mảnh giấy nhỏ trong tay, đôi mắt đỏ ngầu hướng về S thị mà .
Khi Bạch Lan Kỳ mở cửa phòng, thấy Quách Nghĩa bên ngoài, sợ đến mức chân tay bủn rủn.
Quách Nghĩa lách trong phòng, đóng cửa khóa , khi thấy cảnh tượng hỗn loạn bừa bãi giường đất, tia m.á.u trong mắt càng đậm hơn. Bạch Lan Kỳ còn kịp mở lời, Quách Nghĩa như một kẻ điên, bóp chặt cổ cô , gào thét dữ dội: “Tại ! Tại ! Tại !”
Bạch Lan Kỳ bóp cổ thể , thấy sự phẫn nộ và sát ý trong mắt Quách Nghĩa, nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô .
Cô vùng vẫy tay chân loạn xạ, tay cũng vì cầu sinh mà quờ quạng những thứ xung quanh, đột nhiên chộp một cái gạt tàn thuốc, Bạch Lan Kỳ thèm suy nghĩ liền cầm lên đập mạnh đầu Quách Nghĩa.
Lực đạo đó thật sự là dùng hết sức bình sinh, Quách Nghĩa đau đớn buông tay, m.á.u tươi từ trán nhỏ xuống.
Bạch Lan Kỳ vứt gạt tàn t.h.u.ố.c lập tức chạy ngoài phòng, Quách Nghĩa đầu , lao tới chộp lấy cô . “Chát” một cái tát giáng xuống mặt cô , cả hai đều sững sờ.
Bạch Lan Kỳ là ngờ Quách Nghĩa dám đ.á.n.h , còn Quách Nghĩa cảm thấy cái tát đó đ.á.n.h lên mặt Bạch Lan Kỳ khiến trong lòng một loại khoái cảm đang gào thét, khiến hưng phấn.
Bạch Lan Kỳ còn kịp hồn, Quách Nghĩa lôi cô quẳng lên giường, Bạch Lan Kỳ sợ hãi lập tức dậy, Quách Nghĩa tát thêm một cái nữa mặt cô , gầm lên: “Tại !”
Bạch Lan Kỳ lắc đầu lớn: “Xin , cũng mà. Tôi cũng là ép đến đường cùng thôi.”
Quách Nghĩa lớn hai tiếng, giật phăng quần áo của , gào lên: “Bị ép đến đường cùng? Cô tưởng còn tin cô !”
Bạch Lan Kỳ cơ thể đầy vết thương của Quách Nghĩa, kinh hoàng hét lên.
Quách Nghĩa tát một cái nữa mặt Bạch Lan Kỳ, cô nhếch môi , lấy quần áo trói tay cô . Giật tung áo choàng tắm của cô , cơ thể đầy những vết hôn đó, trong mắt tràn đầy sự điên cuồng.
Bạch Lan Kỳ tại Quách Nghĩa tìm , chỉ rằng, Quách Nghĩa hiện tại mất hết lý trí, nếu cứ tiếp tục như , cô thể sẽ mất mạng.
Kinh hoàng hét lớn cứu mạng, Quách Nghĩa vớ lấy đống giấy vệ sinh bên cạnh, nhét miệng cô .
Bạch Lan Kỳ phát những tiếng “ư ư”, Quách Nghĩa chằm chằm cô , quệt một nắm m.á.u mặt , lên.
Hắn bôi m.á.u lên mặt Bạch Lan Kỳ, sờ lên mặt cô : “Cô yêu cô nhiều thế nào ?”
Bạch Lan Kỳ sợ đến mức chỉ lóc lắc đầu.
“Trước đây yêu cô đến mức thể vì cô mà c.h.ế.t, còn bây giờ, hận cô đến mức hận thể khiến cô c.h.ế.t .”
Bạch Lan Kỳ sợ hãi trợn tròn mắt, điên cuồng vùng vẫy.
Quách Nghĩa sờ mặt cô : “Nhìn thấy những vết thương ? Tất cả đều là nhờ cô ban cho đấy.”
Cả Bạch Lan Kỳ run rẩy, ngừng kêu “ư ư”.
Quách Nghĩa , sờ lên n.g.ự.c Bạch Lan Kỳ tự lẩm bẩm: “Cô xem, trái tim của cô rốt cuộc màu gì? Tại tàn nhẫn đến thế?”
Bạch Lan Kỳ kinh hãi Quách Nghĩa, mặt đầy máu, đầy vết thương, trong mắt là ý vị điên cuồng. Bạch Lan Kỳ cảm thấy, thật sự khả năng sẽ rạch lồng n.g.ự.c để xem trái tim .
Cô lóc lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ van xin. Đừng mà, đừng mà...
Quách Nghĩa dường như chìm đắm trong thế giới của riêng , mắt chằm chằm lồng n.g.ự.c Bạch Lan Kỳ.
Hắn đưa tay xâu xé lồng n.g.ự.c Bạch Lan Kỳ, lẩm bẩm: “Tôi xem nó màu gì.”
Bạch Lan Kỳ đau đớn trợn trừng mắt, gân xanh nổi lên, vùng vẫy kịch liệt.
Quách Nghĩa eo cô , đ.ấ.m một cú mặt cô gầm lên: “Đừng động đậy.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mặt Bạch Lan Kỳ trắng bệch, lắc đầu, ngừng .
Quách Nghĩa quan tâm đến cô , tiếp tục dùng hai tay xâu xé lồng n.g.ự.c Bạch Lan Kỳ.
Máu tươi từ từ từ lồng n.g.ự.c Bạch Lan Kỳ trượt xuống, nhỏ giọt tấm ga giường trắng muốt, nhuộm đỏ một mảng...