Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 282: Chuyện Cũ Năm Xưa

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:43:43
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Việc Hạ Dư Huy va bà cụ cuối cùng cũng kết thúc bằng đoạn video chỉnh do Cao Chí Bác tung .

Những kẻ từng lăng mạ Hạ Dư Huy cũng theo đó mà lủi thủi biến mất sủi tăm.

Còn kẻ cắt ghép và đăng tải video sai sự thật mang tên ‘Tối Cường Bát Quái’ cảnh sát bắt giữ. Hắn giam giữ với lý do phát tán thông tin giả mạo, gây tổn hại đến danh dự của khác.

Phía Thần Huy thậm chí còn trực tiếp đ.â.m đơn kiện tòa, yêu cầu kẻ ‘Tối Cường Bát Quái’ bồi thường phí tổn thất danh dự cho Hạ Dư Huy – hại trong cuộc.

Hạ Dư Huy cũng coi là của công chúng, còn là nhân vật tầm cỡ quốc tế.

Kẻ ‘Tối Cường Bát Quái’ bôi nhọ Hạ Dư Huy như , chẳng khác nào đang bôi nhọ chính quốc gia .

Cho dù ‘Tối Cường Bát Quái’ gãy lưỡi, nhận xin thì cuối cùng cũng thể đổi phán quyết của tòa án: buộc bồi thường cho Hạ Dư Huy 1,8 triệu tệ phí tổn thất danh dự.

May mắn là ‘Tối Cường Bát Quái’ dường như cũng chỗ dựa, 1,8 triệu tệ nhanh chóng chuyển tài khoản của Hạ Dư Huy.

Hạ Dư Huy lấy một xu, liền tay quyên góp bộ tiền đó cho viện phúc lợi địa phương, ngay lập tức nhận lời khen ngợi.

Vốn dĩ cứ ngỡ chuyện qua thì cũng nên nghỉ ngơi một chút.

Kết quả ai ngờ tới, mạng đột nhiên bùng nổ một đoạn ghi âm, tiết lộ một sự việc khiến trợn mắt há mồm.

Lần , ít nổ tung chảo. Tuy sự việc trong đoạn ghi âm là thật giả, nhưng tục ngữ câu " lửa làm khói", lời lẽ trong đó vô cùng rành mạch, đầu đuôi. Biết chừng là sự thật.

Ngay lập tức bắt đầu đào bới xem chuyện rốt cuộc là thật giả.

Kết quả, đào thì thôi, đào một cái thực sự tìm vài thứ.

Lần , đại BOSS của Thần Huy – Cao Chí Bác, đẩy lên đầu sóng ngọn gió của dư luận.

Cao Chí Bác đoạn trần thuật với ngữ khí kịch liệt trong máy tính, chậm rãi nheo mắt .

Tên Dương Tùng , đúng là... chê mạng quá dài .

Thư ký bên cạnh hỏi: "BOSS, làm đây? Có cần tìm xử lý ?"

Cao Chí Bác gõ gõ xuống mặt bàn: "Không cần, tìm lôi cho , đó xem đang liên lạc với ai. Tôi xem thử là kẻ nào mà vội vã c.h.ế.t đến thế."

"Vâng."

Hắn tắt trình duyệt.

‘Tôi hận thể để c.h.ế.t...’

Cao Chí Bác những bình luận bên , lạnh.

‘Đù! Tổng tài đại nhân cần ngầu lòi , mười ba tuổi cầm d.a.o g.i.ế.c , tại hạ bái phục sát đất.’

‘Dựa cái gì mà g.i.ế.c thì , còn những khác thì đều tù?’

‘Một lũ ngu ngốc, trai là vì bảo vệ em trai, tai điếc thấy bảo em trai bắt cóc ? Anh trai đó là phòng vệ chính đáng, vô tội là đúng .’

‘Bọn nhà giàu đều đáng c.h.ế.t.’

‘Bắt cóc mà còn mặt mũi ở đây kêu gào? Mấy gã đàn ông to xác bắt nạt hai đứa trẻ con mà cũng coi ? Suýt đ.á.n.h c.h.ế.t mà còn dám ? Bắt cóc thì tù, ai bảo các phạm pháp. Đáng đời!’

‘Mười ba tuổi mà g.i.ế.c , hạ gục bốn tên liều mạng, bản thấy cái nổ quá đà đấy.’

‘BOSS ơi học võ ở Thiếu Lâm Tự nào thế, cầu giới thiệu. Hoặc nhận em làm đồ cũng .’

‘Tôi thề là thật đấy, lúc đó đang làm y tá ở bệnh viện đó, chính mắt thấy. Cao Chí Bác thực sự lợi hại, một hạ gục năm gã đàn ông, một c.h.ế.t bốn trọng thương. cũng suýt c.h.ế.t, đó mới vượt qua , lúc đó làm xót xa c.h.ế.t, trai thế . Đám các làm , kẻ rõ ràng là tội phạm bắt cóc, tù là đáng đời.’

‘Anh trai uy vũ, em mãi mãi ủng hộ hai .’

Cao Chí Bác chằm chằm từng trang bình luận mặt, khóe môi nhếch lên một nụ .

quá nhân từ , nên mới để kẻ cơ hội khi tiếp tục nhảy nhót kiêu ngạo như .

Hơn nữa đoạn ghi âm chuyên nghiệp xử lý, ở giữa còn cắt xén một đoạn, và giọng của kẻ đối thoại với Dương Tùng cũng xử lý qua. Nếu dựa theo thực lực hiện tại của Dương Tùng, mới tù, thể nào tiền để làm những việc . Nếu , rốt cuộc là ai đang giúp ?

Hay cách khác, là mượn tay Dương Tùng để hại Cao Chí Bác .

Điện thoại của Hướng Diệp đột nhiên gọi đến, Cao Chí Bác bắt máy.

"Chí Bác, công ty là phóng viên, cần xử lý ?"

"Không cần, cứ để bảo vệ chặn ."

" như sẽ tổn hại đến hình ảnh công ty."

"Kệ ."

"Hay là để xuống giải thích một chút, chuyện năm đó dù cũng rõ."

"Một lũ não, với bọn họ bao nhiêu cũng vô dụng thôi."

"Mẹ kiếp! là một lũ ngốc, gì cũng tin. Nếu thật một trăm linh tám tuổi , liệu bọn họ tin ?"

"Ừm, khả năng đấy."

"... Thật sự xử lý ?"

"Không cần, cứ để bọn họ chờ."

"Được ."

Sau khi Cao Chí Bác cúp điện thoại, các cấp cao cũng lượt gọi điện đến hỏi làm .

Cao Chí Bác phiền phức đến mức trực tiếp rút dây điện thoại, đến bên cửa sổ đám phóng viên đang vây thành một đoàn bên . Hắn nhíu mày, những nên xuất hiện ở đây mới đúng.

Phóng viên ở K thị dù cũng nể mặt vài phần, hạng thèm chào hỏi một tiếng xông đến lầu như thế , kiểu gì cũng thấy bình thường.

Một lát , tiếng chuông điện thoại dành riêng cho Hạ Dư Huy vang lên.

Khóe môi Cao Chí Bác nhếch lên một nụ , trong nháy mắt sự phiền muộn trong lòng tan biến còn dấu vết: "Bảo bối, nhớ ?"

Cao Chí Bác xin nghỉ cho Hạ Dư Huy mấy ngày, nên hiện tại vẫn đang ở nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://vudong123.id.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-282-chuyen-cu-nam-xua.html.]

"Anh, đang ở ?"

"Ở công ty, , gặp ?"

"Vậy em qua đó nhé?"

"Không cần, về tìm em."

"Vâng, em đợi ."

Sau khi Hạ Dư Huy cúp điện thoại, Cao nãi nãi và Cao má má : "Bà nội, , con yên tâm, con đến công ty một chuyến."

Cao nãi nãi và Cao má má gật đầu: "Cẩn thận một chút."

Hạ Dư Huy ừ một tiếng, về phía Thần Huy.

Từ xa thấy một đống phóng viên vây quanh cổng lớn, Hạ Dư Huy chán ghét nhíu mày, những hỏi rõ trắng đen, chỉ hùa theo đưa tin.

mà... cái máy ảnh của , hình như cầm ngược thì ?

Hạ Dư Huy cau mày, đám đó vài , tổng cảm thấy chỗ nào đó quái quái.

cũng nghĩ nhiều, chỉ thêm hai cái bảo tài xế lái .

Bước khỏi thang máy, vặn chạm mặt thư ký đang chuẩn xuống lầu.

Thư ký thấy tới, lập tức gọi: "Tiểu BOSS." Ngữ khí đó còn nịnh nọt hơn cả đối với Cao Chí Bác vài phần.

Hạ Dư Huy ừ một tiếng, hỏi: "Anh ?"

"BOSS đang ở trong văn phòng."

"Ồ, bận việc ?"

"Vâng ạ."

"Vậy ."

"Vâng."

Hạ Dư Huy khỏi thang máy, thẳng về phía văn phòng của Cao Chí Bác.

Cao Chí Bác vẫn đang bên cửa sổ xuống lầu, thấy tiếng động lập tức qua.

Ngoại trừ Hạ Dư Huy, ai dám gõ cửa mà xông .

Gương mặt vốn đang cảm xúc lập tức trở nên dịu dàng vô cùng, bước về phía Hạ Dư Huy: "Bảo bối, nhanh ?"

Hạ Dư Huy ừ một tiếng, để mặc Cao Chí Bác ôm lấy hôn một trận nồng nhiệt.

Sau khi hai quấn quýt một hồi, Hạ Dư Huy Cao Chí Bác hỏi: "Anh, đoạn ghi âm mạng... là chuyện gì ?"

Cao Chí Bác ôm , hôn lên trán một cái : "Không gì, chỉ là một con ch.ó điên nhốt quá lâu nên não hỏng , giờ thả là bắt đầu c.ắ.n lung tung."

Hạ Dư Huy cau mày, chằm chằm Cao Chí Bác : "Anh, em đang chuyện nghiêm túc với đấy."

Cao Chí Bác bế Hạ Dư Huy đặt lên đùi , hai đối diện , : "Dương Tùng, còn nhớ chứ?"

Hạ Dư Huy xe hồi tưởng chuyện đó một lượt, đương nhiên là nhớ rõ những kẻ lúc đó: "Vâng, em , là ?"

"Ừm, chính là , là kẻ duy nhất án tù thời hạn, nhưng ngờ dường như mấy hài lòng với cái án tù ." Trong mắt Cao Chí Bác xẹt qua một tia lạnh lẽo nhanh như chớp, Hạ Dư Huy thấy.

Hạ Dư Huy hiếm khi lạnh mặt: "Hắn ý gì? Muốn hại ?"

Chuyện đó rõ ràng bọn họ mới là hại, Dương Tùng cũng là tự làm tự chịu, tư cách gì mà oán hận bọn họ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy : "Có lẽ , vợ vì băng huyết mà cứu , cho rằng đó là của . Giờ , chắc là báo thù."

Hạ Dư Huy tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Hắn dựa cái gì mà còn tìm chúng báo thù, lúc đầu chúng suýt chút nữa bọn họ hại c.h.ế.t, giờ còn đến báo thù? Chuyện của vợ tuy chúng cũng thấy đáng tiếc, nhưng cái đó cũng thể đổ lên đầu chúng . Sao tự trách , chịu làm ăn đàng hoàng, cứ thích đường tà đạo, ngã đau sang trách chúng . là đồ mặt dày."

Cao Chí Bác dáng vẻ hiếm khi tức giận của Hạ Dư Huy mà thấy đáng yêu cực kỳ, nặn nặn cái m.ô.n.g nhỏ của .

Hạ Dư Huy lập tức lườm Cao Chí Bác một cái: "Anh! Em đang chuyện nghiêm túc với mà!"

Cao Chí Bác vội vàng vuốt lông: "Không giận, giận, nếu sống c.h.ế.t, chúng sẽ thành cho ."

Hạ Dư Huy giận dỗi : "Có ảnh của ? Cho em xem."

Cao Chí Bác hỏi: "Để làm gì?"

Hạ Dư Huy hừ một tiếng: "Đến lúc gặp , em bóp c.h.ế.t !"

Cao Chí Bác nhịn , "phụt" một tiếng thành tiếng.

Hạ Dư Huy tức quá, đưa tay nhéo má Cao Chí Bác: "Anh còn !" Cậu từng thấy kẻ trốn khi dẫn dụ Cao Chí Bác , đương nhiên trông như thế nào.

Cao Chí Bác nhéo đến mức miệng khép , nhe hàm răng trắng bóc vẫn với Hạ Dư Huy.

Hạ Dư Huy bất lực, đành buông tay , bò lên Cao Chí Bác: "Anh..."

Cao Chí Bác cũng nữa, xoa xoa gáy Hạ Dư Huy: "Anh là ai chứ?"

Hạ Dư Huy cọ cọ vai Cao Chí Bác, lời nào.

Cao Chí Bác xoa đầu , hôn một cái: "Anh còn là của nữa, của hiện tại, thể làm tổn thương dù chỉ một phân, hiểu ?"

Hạ Dư Huy buồn bã ừ một tiếng, bao giờ quên dáng vẻ Cao Chí Bác đầy máu, suýt c.h.ế.t mặt . Những vết sẹo do từng nhát d.a.o c.h.é.m lên , đến tận bây giờ vẫn thời gian xóa nhòa.

Trải nghiệm như , đối mặt thêm một nào nữa.

Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy, cả hai đều im lặng.

Đột nhiên, Hạ Dư Huy nhớ chuyện thấy lầu, với Cao Chí Bác: "Em thấy đám lầu quái lắm, còn cầm ngược máy ảnh nữa."

Cao Chí Bác nhướng mày: "Anh ."

Những đó phóng viên gì , ước chừng là ai đó bỏ tiền thuê đến thôi.

Hừ hừ... cái kiểu tìm c.h.ế.t , cũng thú vị thật đấy.

Loading...