Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 222: Những Năm Tháng Đã Qua

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:42:02
Lượt xem: 93

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Chí Bác chằm chằm những vết thương Hà Đại Tráng, cảm thấy sự đả kích về thị giác vẫn lớn.

Hắn cơ thể Hà Đại Tráng chắc chắn nhiều vết thương, cũng từng tưởng tượng dáng vẻ còn nghiêm trọng hơn thế . tưởng tượng vẫn chỉ là tưởng tượng, khi thực sự thấy, trong lòng vẫn khỏi chấn động.

Nghe tiếng gào thét chút mất kiểm soát của Hà Đại Tráng, dường như cũng chút đồng cảm. Hắn cảm thấy Kim Duệ đúng là con .

cho dù Kim Duệ con chăng nữa, Hà Đại Tráng cũng cách nào phản kháng .

Nhìn Hà Đại Tráng lúc , Cao Chí Bác cũng dám tiếp tục chuyện với nữa, thở dài một tiếng bảo: “Thời gian cứ ở nhà , lo mà dưỡng thương, xuống lầu lấy bữa sáng cho .”

Hà Đại Tráng nhắm mắt thèm để ý đến , giường thở dốc, mỗi cử động là chạm vết thương , đau đến mức bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

Cao Chí Bác bước khỏi cửa phòng thấy Hạ Dư Huy đang bên cạnh cửa, đôi mắt đỏ hoe.

Những lời Hà Đại Tráng , e là thấy hết.

Sau khi Cao Chí Bác đóng cửa phòng , ôm lòng. Hạ Dư Huy túm lấy áo Cao Chí Bác, giọng khàn khàn : “Anh... thể làm cho Kim Duệ ở bên Hà Đại Tráng nữa ?”

Cao Chí Bác vuốt tóc , cúi đầu hôn nhẹ: “Không , chỉ cần Kim Duệ buông tay, ai thể cứu .”

Hạ Dư Huy đột nhiên ôm chặt lấy Cao Chí Bác: “Tại tìm một tình nguyện theo , mà cứ nhất định là Hà Đại Tráng chứ. Cứ tiếp tục thế , Hà Đại Tráng ...” Còn đường sống ?

“Kim Duệ quan tâm đến Hà Đại Tráng, chỉ là dùng sai cách thôi, hôm nay sẽ chuyện hẳn hoi với .”

nếu đồng ý thì ?”

“Nếu thể thuyết phục Kim Duệ, chúng chỉ thể khuyên Hà Đại Tráng thuận theo một chút. Nếu hai bọn họ cứ tiếp tục thế , sớm muộn gì cũng xảy chuyện lớn.”

“Vâng, nếu Kim Duệ thực sự quan tâm đến Hà Đại Tráng, hãy bảo đừng đối xử với Hà Đại Tráng như , chịu nổi .”

“Ừ, .”

Cao má má làm theo những lưu ý mà Hạ Dư Huy dặn, nấu cháo cho Hà Đại Tráng. Hạ Dư Huy bưng bát cháo để đút cho Hà Đại Tráng ăn. Cao Chí Bác xoa đầu , bảo chú ý một chút, Hạ Dư Huy một tiếng lên lầu.

Cao nãi nãi Cao Chí Bác hỏi: “Thằng bé Đại Tráng đến nhà ?”

Cao Chí Bác ừ một tiếng: “Cậu thương một chút, đến nhà tĩnh dưỡng một thời gian.”

Cao nãi nãi “a” lên một tiếng: “Sao thế? Bị thương ? Có nghiêm trọng ?”

Cao Chí Bác : “Không nghiêm trọng , nghỉ ngơi một thời gian là khỏe thôi.”

Cao nãi nãi “ồ” một tiếng, vì Cao Chí Bác trả lời tại Hà Đại Tráng thương, nên chắc chắn là chuyện thể . Hơn nữa Hà Đại Tráng thương về nhà mà chạy đến nhà họ, chắc chắn là chuyện gì đó. Cao Chí Bác , Cao nãi nãi cũng thể cứ hỏi mãi, dù đó cũng là chuyện riêng tư của .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cao má má đang đút cho Tiểu An An ăn cơm, hỏi Cao Chí Bác: “Thằng bé Đại Tráng bây giờ thế nào ?”

Cao Chí Bác húp cháo trong bát, : “Cũng tạm, nhưng tĩnh dưỡng thật một thời gian.”

Cao má má thở dài : “Thằng bé Đại Tráng cũng coi như là chúng nó lớn lên. Yên tâm , sẽ chăm sóc nó thật .” Cao Chí Bác ừ một tiếng, liếc Tiểu An An đang chịu yên ăn cơm mà cứ dùng tay vồ lấy cái bát mặt.

Tiểu An An thấy Cao Chí Bác đang , lập tức rụt cái tay đang thò , bĩu môi vui ăn cơm đút.

Hạ Dư Huy gõ cửa, bên trong tiếng trả lời. Hạ Dư Huy tiếp tục gõ thêm hai cái, vẫn ai đáp . Cậu đành gọi vọng : “Đại Tráng, nhé.”

Bưng cháo mở cửa bước , thấy Hà Đại Tráng đang giường nhắm mắt, Hạ Dư Huy tới đặt bát cháo lên tủ đầu giường, rót một ly nước ấm. Cậu kéo rèm cửa để ánh nắng chiếu .

Sau đó bên giường Hà Đại Tráng : “Đại Tráng, dậy ăn cơm thôi.”

Hà Đại Tráng nhắm mắt, phản ứng.

Hạ Dư Huy tiếp tục : “Đại Tráng, dậy ăn cơm , ngủ .”

Hà Đại Tráng mở mắt Hạ Dư Huy, mỉm : “Tiểu Ngư Nhi từ khi nào mà thông minh thế .”

Hạ Dư Huy rộ lên: “Tôi vốn dĩ ngốc, ngược , hồi nhỏ thường xuyên thầy giáo mắng, là ai ngốc nhé.”

Hà Đại Tráng nhớ chuyện hồi nhỏ, bật , lúc đó thực sự vui vẻ. Vô ưu vô lự, làm gì thì làm, còn bây giờ... hì hì.

Hạ Dư Huy Hà Đại Tráng : “Để đỡ dậy nhé.” Nói xong cũng chẳng cần Hà Đại Tráng đồng ý , đưa tay đỡ . Hà Đại Tráng bất lực, đành thuận theo Hạ Dư Huy, tựa thành giường.

Hạ Dư Huy bưng bát cháo, múc một thìa thổi thổi đưa tới miệng Hà Đại Tráng.

Hà Đại Tráng chằm chằm bát cháo mặt, nhíu mày, đột nhiên : “Tiểu Ngư Nhi đối xử với như , còn tưởng đang mơ đấy!”

Hạ Dư Huy cũng theo: “Được , mau ăn , cứ như thể đây đối xử tệ với lắm bằng.”

Hà Đại Tráng há miệng ăn, tiếp tục : “Chứ còn gì nữa. Trước đây bảo với một cái, còn chẳng thèm đấy!”

Hạ Dư Huy đút cho một miếng, : “Làm gì , cũng , đối với ai chẳng thế.”

“Thế đối với Cao Chí Bác biến thành một dáng vẻ khác?”

“Cái đó mà giống , của .”

“Tôi cũng là của mà! Tôi lớn tuổi hơn .”

“Phải , cũng là , .”

“Hì hì, Tiểu Ngư Nhi, xem tại thích nhỉ, đối xử với bao. Có gì ngon, gì , gì vui đều dành cho , che chở , yêu thương , bảo vệ , ở trường ai mà chẳng Hà Đại Tráng bảo kê , bao nhiêu năm như mà chẳng thấy động lòng với chút nào. Chậc... đau lòng quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-222-nhung-nam-thang-da-qua.html.]

“Vậy thích Ngô Lị Lị lớp hồi , cũng thích lắm mà.”

“Thôi , cô lắm!”

“Xấu chỗ nào, là hoa khôi của lớp đấy nhé, còn chê !”

“Cô á? Hoa khôi á? Mắt thì như mắt cá, mũi thì tẹt, mặt thì tròn , còn là một cô nàng răng hô, cô mà làm hoa khôi á! Mấy đó mù hết .”

“Người như chứ! Mắt chẳng qua là cận thị thôi, mũi tẹt chỗ nào? Mặt tròn nhưng trông chẳng đáng yêu ? Với đó là răng khểnh, răng hô!”

“Dù thì cũng khó coi. mà Tiểu Ngư Nhi , ngờ quan sát khác kỹ thế đấy. Tôi cứ tưởng thuộc tuýp lạnh lùng, hóa là kiểu ngầm nổi loạn ?”

Hạ Dư Huy cạn lời, nhét thêm một thìa cháo miệng : “Dù cũng ngay phía , thấy !”

“Lâu như vẫn còn nhớ rõ trông như thế nào, lúc đó thích nên ghen...” Lời còn dứt, Hà Đại Tráng nhíu mày, Hạ Dư Huy thấy lập tức đặt bát xuống, cẩn thận vuốt lưng cho .

“Cố gắng đừng để nôn, nhịn một chút.”

Hà Đại Tráng khẽ gật đầu, cố nén cảm giác nôn mửa, cảm nhận sự vuốt ve lưng, cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

Hồi lâu , mới : “Được , nữa .”

Hạ Dư Huy dừng tay hỏi : “Còn ăn nữa ?”

Hà Đại Tráng lắc đầu, ăn nữa là nhịn mà nôn mất.

Hạ Dư Huy cũng ép , đặt bát sang một bên : “Muốn uống chút nước ?”

Hà Đại Tráng lắc đầu, bây giờ chẳng ăn cũng chẳng uống gì cả.

Hạ Dư Huy hỏi: “Muốn xem tivi ?”

Hà Đại Tráng tiếp tục lắc đầu : “Tôi nghỉ ngơi một lát.”

Hạ Dư Huy gật đầu, đỡ Hà Đại Tráng xuống đắp chăn cẩn thận cho : “Lát nữa bác sĩ sẽ đến truyền dịch cho , gặp ?”

Hà Đại Tráng đột nhiên cảm thấy cảm giác buồn nôn mới vất vả đè xuống trào lên: “Có thể gặp ?”

Hạ Dư Huy gật đầu: “Mẹ đây từng học điều dưỡng, bà thể giúp truyền dịch.”

Hà Đại Tráng phân vân giữa nhà họ Kim và Cao má má một lát, cuối cùng vẫn chọn Cao má má: “Vậy thì gặp.”

Hạ Dư Huy ừ một tiếng, bưng bát dậy: “Cậu nghỉ ngơi một lát , ngoài đây, chuyện gì thì gọi , để cửa mở.”

Hà Đại Tráng ừ một tiếng, thực Hạ Dư Huy đóng cửa , cảm thấy mở cửa giống như đang phơi bày vết thương của cho khác thấy. mà, hì hì, đến nhà họ Cao , còn sợ khác ? Chuyện bịt tai trộm chuông , nghĩ thấy nực quá.

Xoay ngoài cửa sổ trời đang nắng ráo, Hà Đại Tráng nhắm mắt . Trời nắng đến mấy, cuối cùng vẫn sẽ lúc đổ mưa.

Cao Chí Bác thấy Hạ Dư Huy xuống, hỏi: “Thế nào ?”

Hạ Dư Huy đưa bát cháo trong tay cho xem: “Chỉ ăn một ít thôi.”

Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy: “Ăn một ít cũng , cứ từ từ, vội.”

Hạ Dư Huy ừ một tiếng, mang bát bếp rửa, chạy với Cao má má, bảo bà lát nữa truyền dịch cho Hà Đại Tráng. Cao má má lập tức gật đầu đồng ý, còn bà sẽ tìm chuyên gia nghiên cứu mấy món ăn bài thuốc.

Tiểu An An là một tên nhóc con Hạ Dư Huy là quên luôn , thấy Hạ Dư Huy là đòi bế. Cao má má lập tức buông tay để nó quấy rầy Hạ Dư Huy.

Hạ Dư Huy bế Tiểu An An trong lòng, tựa n.g.ự.c Cao Chí Bác, bất lực thở dài.

Tiểu An An cũng bắt chước dáng vẻ của : “Haizz...”

Hạ Dư Huy phì : “Cái đồ quỷ nhỏ .”

Tiểu An An cũng chẳng hiểu , cứ hì hì rộ lên, : “Đê, đê...”

Hạ Dư Huy : “Mẹ, An An, gọi .”

“Ma... mama...” Ở nhà Cao nãi nãi và Cao má má dạy Tiểu An An chuyện ít. Cho nên những từ đơn giản như , ba, bà nội, nó đều .

Hạ Dư Huy tiếp tục : “Gọi , ... ...”

“Đa... đa...”

“Anh... ...”

“Đa... đa...”

“Anh... ...”

“Đa... đa...”

Hạ Dư Huy dạy nửa ngày mà Tiểu An An vẫn đúng , vẫn kiên quyết khẳng định chính là "đa đa". Hạ Dư Huy bất lực đành búng nhẹ mũi nó : “Đồ ngốc!”

Kết quả ngờ Tiểu An An hiểu, vỗ đôi tay nhỏ bé đ.á.n.h Cao Chí Bác: “Ngốc... ngốc ngốc...” Hạ Dư Huy phá lên, trêu Tiểu An An: “Anh là đồ ngốc, ngốc nghếch, ngốc!”

Tiểu An An vung móng vuốt nhỏ đ.á.n.h Cao Chí Bác, mơ hồ : “Đa đa... ngốc, ngốc ngốc đa...” Nói xong chính nó cũng khanh khách.

Cao Chí Bác bên cạnh mặt đen xì. Hắn lườm Tiểu An An : “Thằng ranh con! Xem lớn lên trị chú mày thế nào.”

Tiểu An An thèm để ý đến , cùng Hạ Dư Huy nắc nẻ một bên.

Loading...