Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 211: Em Không Đi Nữa

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:41:48
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Chí Bác đột nhiên mở miệng gọi Ba Hạ .

Ba Hạ xoay : “Sao ?”

Cao Chí Bác : “Ba, ba gọi điện cho bên cục cảnh sát chuyện xem, xem bọn họ ngày mai thể cử đưa Dương Dương đến hiện trường cuộc thi ICPC .”

Ba Hạ để dấu vết liếc Hạ Dư Huy một cái, ừ một tiếng: “Ba sẽ xử lý, con đừng lo.”

Cao Chí Bác gật đầu, Ba Hạ rời xong, lập tức đầu Hạ Dư Huy, nắm lấy tay đưa lên miệng hôn một cái, ánh mắt tràn đầy ý : “Làm bây giờ, bảo bối.”

Hạ Dư Huy hiểu , Cao Chí Bác: “Cái gì làm bây giờ?”

Cao Chí Bác sờ lên mặt Hạ Dư Huy : “Anh thật sự yêu c.h.ế.t em , làm bây giờ?”

Hạ Dư Huy phì một tiếng, gãi gãi lòng bàn tay Cao Chí Bác : “Vậy nếu yêu em như thế, chuyện gì cũng lời em.”

Cao Chí Bác nhướng mày, đó : “Được thôi, lời vợ nhỏ mới thịt ăn.”

Hạ Dư Huy chằm chằm nụ mập mờ rõ của Cao Chí Bác, mặt đỏ bừng lên, nắm lấy tay Cao Chí Bác c.ắ.n một cái : “Đồ lưu manh!”

Cao Chí Bác lập tức đau đến nhe răng trợn mắt.

Mặc dù Hạ Dư Huy Cao Chí Bác đang giả vờ, nhưng vẫn chút căng thẳng, sợ động tác của làm động đến vết thương nào đó Cao Chí Bác.

“Đau ở ?”

Cao Chí Bác gãi gãi lòng bàn tay Hạ Dư Huy : “Vợ nhỏ cho ăn thịt, đau lòng.”

Hạ Dư Huy tức giận c.ắ.n Cao Chí Bác một cái, kết quả nỡ hạ miệng, chỉ đành trừng một cái thật dữ tợn.

Cao Chí Bác vẻ mặt đầy cưng chiều, đưa tay sờ môi Hạ Dư Huy : “Ngoan, thời gian còn sớm nữa, ngày mai còn dậy sớm, lên đây ngủ.”

Hạ Dư Huy trống Cao Chí Bác cố ý chừa bên cạnh, cẩn thận từng li từng tí leo lên giường, nghiêng , Cao Chí Bác đang sấp giường.

Ghé sát hôn lên môi Cao Chí Bác, Cao Chí Bác nghiêng đầu há miệng, mặc cho cái lưỡi nhỏ chui trong miệng , quấn quýt lấy .

Hạ Dư Huy sợ Cao Chí Bác nghiêng đầu khó chịu, hôn một lúc thôi, l.i.ế.m sạch vệt nước bên khóe miệng Cao Chí Bác, Hạ Dư Huy hôn một cái nữa mới chịu thôi.

Cao Chí Bác đến híp cả mắt. Nhìn Hạ Dư Huy : “Bảo bối, ngày mai thể cùng em đến hiện trường thi đấu, em cố gắng lên nhé.”

Hạ Dư Huy chằm chằm Cao Chí Bác, lên: “Vâng.”

Cao Chí Bác ghé sát hôn Hạ Dư Huy đang ở ngay gần trong gang tấc một cái, miệng hôn tới, hôn trúng mũi , lập tức : “Được , ngủ . Bảo bối, ngủ ngon.”

Hạ Dư Huy hôn đáp môi Cao Chí Bác một cái: “Anh ngủ ngon.”

Không ôm ngủ, cả hai đều quen lắm. ngủ một chiếc giường, đầu kề đầu, thở phả của đều thể cảm nhận rõ ràng, điều cũng khiến hai an tâm hơn nhiều.

Bộ não vốn mệt mỏi rã rời của Cao Chí Bác, lúc thả lỏng xuống liền lập tức chìm giấc ngủ say.

Hạ Dư Huy ôm cánh tay Cao Chí Bác, nheo mắt Cao Chí Bác ngủ say, cẩn thận từng li từng tí nhích gần về phía Cao Chí Bác hơn một chút. Không tiếng động : Anh, xin , ngày mai, em định tham gia thi đấu nữa. Khiến thất vọng , đối với em mà , bất kỳ việc gì quan trọng hơn dù chỉ một chút...

Ngày hôm Ba Hạ dậy từ sớm, xuống lầu mua bữa sáng xong, rón rén về phòng bệnh.

Hạ Dư Huy tỉnh, nhưng Cao Chí Bác vẫn tỉnh, hôm qua giày vò một trận như , cơ thể chung quy vẫn chịu nổi. Ba Hạ cẩn thận hỏi Hạ Dư Huy dậy ? Bây giờ bảy giờ rưỡi sắp tám giờ , nếu Hạ Dư Huy bây giờ còn dậy, lát nữa ICPC thể sẽ muộn.

Hạ Dư Huy khẽ lắc đầu.

Ba Hạ chằm chằm Hạ Dư Huy, nhíu mày hỏi: “Không nữa?”

Hạ Dư Huy rũ mắt, ừ một tiếng.

Ba Hạ bất lực thở dài, ông thể cảm nhận sự mất mát và tiếc nuối của Hạ Dư Huy, nhỏ giọng : “Chí Bác ?”

Hạ Dư Huy lắc đầu, vẫn nghĩ nên với Cao Chí Bác thế nào, cũng dám với . Cậu chắc Cao Chí Bác đồng ý . Cậu sợ Cao Chí Bác nếu đồng ý, lát nữa sẽ làm hành động gì bất lợi cho việc hồi phục cơ thể .

Chẳng bao lâu , Cao Chí Bác tỉnh , Hạ Dư Huy vẫn đang bên cạnh, ghé sát hôn lên cái miệng đang ở ngay gần trong gang tấc của : “Bảo bối, chào buổi sáng.”

Hạ Dư Huy cũng theo bản năng mổ mổ miệng Cao Chí Bác: “Anh chào buổi sáng.”

Ba Hạ ở bên cạnh hai chào hỏi tự nhiên đến mức thể tự nhiên hơn , giống như diễn tập qua hàng ngàn , cho dù là đầu tiên ông thấy Cao Chí Bác bọn họ thực sự hôn , cũng cảm thấy chút lúng túng nào.

Tuy nhiên ông lúng túng, nhưng Hạ Dư Huy khi hồn đỏ mặt, ba thấy và Cao Chí Bác hôn hít gì đó, hổ lắm.

Ba Hạ và Cao Chí Bác , đều thấy ý cưng chiều trong mắt đối phương.

Hạ Dư Huy cẩn thận từng li từng tí xuống giường, nhà vệ sinh lấy nước nóng lau mặt cho Cao Chí Bác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-211-em-khong-di-nua.html.]

Ba Hạ ở bên cạnh : “Để ba làm cho.”

Hạ Dư Huy lắc đầu, cẩn thận lau mặt cho Cao Chí Bác, càng cẩn thận hơn lau tay cho Cao Chí Bác.

Sau khi lau nửa cho Cao Chí Bác xong, Hạ Dư Huy đầu với Ba Hạ: “Ba, ba hỏi y tá xem t.h.u.ố.c bôi của để ở .”

Ba Hạ nhướng mày, liếc Hạ Dư Huy. Hạ Dư Huy tuy mặt tỏ như chuyện gì, nhưng vành tai đỏ lên. Ba Hạ giả vờ , ừ một tiếng, khỏi phòng bệnh.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hạ Dư Huy lúc mới cẩn thận vén hết chăn cho Cao Chí Bác , nào đó đang ở trần truồng, Hạ Dư Huy đỏ tai nghĩ, chỉ một Cao Chí Bác tính chiếm hữu, cũng . Cơ thể của trai, mới tùy tiện cho ai xem .

Ba Hạ bên ngoài trò chuyện với viên cảnh sát canh cửa, ăn bữa sáng mua cho, bảo lát nữa hãy . Người nọ gật đầu đồng ý.

Lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Mẹ Cao và Ba Cao. Nói phòng bệnh và khoa, đó đợi bên ngoài một lúc, mới đẩy cửa .

Hạ Dư Huy nhà vệ sinh rửa mặt cho , Ba Hạ chằm chằm Cao Chí Bác , hỏi: “Ăn sáng ?”

Cao Chí Bác cũng giả vờ hiểu nụ của Ba Hạ, gật đầu: “Cảm ơn ba.”

Ba Hạ : “Ba hỏi bác sĩ , ăn đồ quá nhiều dầu mỡ, mấy ngày nay con tiện, cho nên ăn đồ lỏng thì hơn, ba mua cháo trắng, ăn tạm nhé.”

Cao Chí Bác ừ một tiếng: “Cháo trắng mà.”

Ba Hạ : “Tối qua ba chuyện cho ba con , lên máy bay, đang đường tới đây. Chắc chiều là đến nơi.”

Cao Chí Bác ừ một tiếng, tỏ vẻ . Chuyện giấu cũng giấu .

Hạ Dư Huy từ nhà vệ sinh , nhận lấy cháo trắng trong tay Ba Hạ, bắt đầu từng miếng từng miếng cẩn thận đút cho Cao Chí Bác.

Cao Chí Bác ăn hai miếng với Ba Hạ: “Ba, mấy giờ ạ.”

Ba Hạ liếc Hạ Dư Huy đang cúi đầu, : “Hơn tám giờ .”

Cao Chí Bác nhíu mày, với Ba Hạ: “Ba, nên đưa Dương Dương đến hiện trường ? Tối qua liên hệ với cảnh sát ? Bọn họ thế nào.”

“Bọn họ đồng ý với chúng , chỉ cần Dương Dương thi đấu, sẽ hộ tống chúng đến hiện trường cuộc thi ICPC.”

“Vậy thì , Dương Dương, cần lo cho , ba bọn họ cũng sắp đến . Em cùng ba , đừng để muộn.”

Hạ Dư Huy động đậy. Ba Hạ liếc Hạ Dư Huy, đầu thu dọn hộp đồ ăn sáng.

Cao Chí Bác bộ dạng của Ba Hạ liền hiểu , để ý đến cái thìa đưa tới bên miệng, Hạ Dư Huy hỏi: “Dương Dương...”

Hạ Dư Huy thu thìa về, Cao Chí Bác : “Anh, em tham gia thi đấu nữa.”

Cao Chí Bác chằm chằm Hạ Dư Huy, mặt biểu cảm gì, nhưng Hạ Dư Huy , Cao Chí Bác thực đang tức giận.

Giọng chút trầm xuống hỏi: “Tại ?”

Hạ Dư Huy khuấy cháo trong bát : “Em ở bên .”

Cao Chí Bác Hạ Dư Huy, thực cảm thấy mâu thuẫn về việc Hạ Dư Huy . Nếu tối qua đám đó nhắm Hạ Dư Huy, thì Hạ Dư Huy bình an vô sự, lòng bọn chúng, như ý bọn chúng . Vậy sáng nay đến hiện trường ICPC, liệu xảy chuyện gì mà thể lường ?

Mà nếu để Hạ Dư Huy , nỗ lực một năm nay của chẳng đổ sông đổ bể hết . Cuộc thi ICPC năm năm mới một , nếu bỏ lỡ, thì đợi đến năm năm nữa. Hắn rõ hơn ai hết việc Hạ Dư Huy coi trọng cuộc thi ICPC thế nào, cũng rõ hơn ai hết Hạ Dư Huy bục trao giải ICPC, chứng minh thực lực của đến nhường nào.

Bảo bối của vinh quang ICPC đến nhường nào, rõ ràng chỉ cách giải thưởng lớn đó một bước chân, Hạ Dư Huy thể cam tâm?

Không chỉ Hạ Dư Huy cam tâm, Cao Chí Bác cũng cam tâm. Cho dù bây giờ năng lực kinh tế nhất định, cho dù bây giờ sắp trở thành bá chủ một phương. , đây là H quốc, Z quốc, những mối quan hệ, thế lực đó của , căn bản vô dụng. Không chỉ khiến Hạ Dư Huy rơi nguy hiểm, còn khiến từ bỏ vinh quang chỉ cách một bước chân. Luôn loại ảo giác như đang thỏa hiệp với đối phương, như sự phản kháng của bọn họ, liền trở nên vô nghĩa.

Nói cho cùng, vẫn là Cao Chí Bác , quá vô dụng.

Đưa tay sờ lên mặt Hạ Dư Huy, Cao Chí Bác : “Bảo bối, cần lo cho , em .”

Hạ Dư Huy nắm lấy tay Cao Chí Bác, áp lên mặt : “Em rời xa .”

Trong mắt Cao Chí Bác tràn đầy áy náy và đau lòng, ngón cái ma sát má Hạ Dư Huy hỏi: “Cam tâm ?”

Cọ cọ tay Cao Chí Bác : “Chẳng gì cam tâm cam tâm cả, đối với em mà , bất kỳ chuyện gì quan trọng hơn . Giống như cũng cảm thấy chuyện gì quan trọng hơn em . Hơn nữa nữa, , cũng như .”

Lời tự dát vàng lên mặt của Hạ Dư Huy khiến Cao Chí Bác , nhưng trong lòng vẫn đau đớn khôn nguôi. Hắn bỏ lỡ sự tiếc nuối lướt qua trong mắt Hạ Dư Huy, , chính là năm năm .

Đau lòng sờ mặt : “Không thì . Lần , nhất định sẽ cùng em.”

Hạ Dư Huy lên, ừ một tiếng, múc cháo trắng, đút cho Cao Chí Bác.

Cao Chí Bác há miệng nuốt xuống, cảm thấy chút khó nuốt, cổ họng khô khốc lợi hại. khóe miệng vẫn nở nụ . trong lòng, đau đến c.h.ế.t sống .

Cao Chí Bác mày xem, mày vô dụng bao. Lại một nữa khiến Hạ Dư Huy tổn thương, mày như thế , khác gì kiếp , vẫn là bảo vệ Hạ Dư Huy. Vẫn là để vì mày mà hy sinh bản .

Mày chỉ nỗ lực nỗ lực nỗ lực, mới thể sở hữu sức mạnh lớn hơn, mới thể bảo vệ bảo bối trân quý nhất trong lòng mày.

Loading...