Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 145: Leo Trường Thành Thôi
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:39:23
Lượt xem: 101
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Cao má má gõ cửa phòng nhóm Cao Chí Bác từ sớm, lát nữa sẽ tham quan Vạn Lý Trường Thành nổi tiếng nhất B thị.
Tục ngữ câu "Bất đáo Trường Thành phi hảo hán" (Chưa đến Trường Thành là hảo hán), họ đến B thị, thì nhất định xem Trường Thành.
Hôm nay Hạ Dư Huy ngủ nướng, lúc Cao má má đến tỉnh , đó nấn ná giường một lúc, liền dậy đ.á.n.h răng rửa mặt mặc quần áo.
Nguyên nhân chính vì chơi, mà là vì ngủ dậy đối mặt với hai khuôn mặt của hiệu trưởng và Lã Lương. Tuy họ là vì cho , nhưng ngày nào cũng túm lấy bạn một đống lời lặp lặp , là ai cũng thấy phiền. Cho nên Hạ Dư Huy dậy từ sớm, theo nhóm Cao má má xe thẳng đến Trường Thành.
Vì là ngày lễ, những tranh thủ cơ hội đến B thị du lịch đặc biệt đông. Tuy B thị chỗ nào chơi vui, nhưng những công trình kiến trúc lịch sử cổ kính của nó thu hút ít .
Những Trường Thành từ sáng sớm hề ít, từ sớm bắt đầu xuất hiện tình trạng tắc đường.
Tài xế bụng, kể cho Hạ ba ba B thị những chỗ nào chơi vui, những món ăn vặt nào chính gốc.
Tài xế : "Nhà chị nhiều con thật đấy. Anh và vợ thật phúc."
Cũng trách tài xế nghĩ Cao má má và Hạ ba ba là một đôi, ai bảo Cao ba ba đến chứ.
Hạ ba ba bối rối, Cao má má bật : "Chúng là một nhà, nhưng quan hệ vợ chồng nhé. Chồng mà câu của , chắc tức c.h.ế.t mất."
Hạ ba ba cũng theo: " , thể để Kiệt chuyện , nếu sẽ đ.á.n.h mất."
Tài xế cũng ngượng ngùng: "Xin nhé, . Tôi còn tưởng chị là một nhà cơ."
Cao má má : "Chúng đương nhiên là một nhà, quan hệ thông gia." Nói xong Cao má má ôm chầm lấy Hạ Dư Huy tự hào : "Đây là con dâu nhà !"
Tài xế lúc mới chợt hiểu "ồ" một tiếng, nhưng đó ngơ ngác, vẻ mặt hoang mang hỏi: "Con dâu?"
Cao má má lớn: " , con dâu!"
Tài xế ba con trai phía , cảm thấy đầu óc hình như đủ dùng nữa . Cười gượng hai tiếng: "Haha, em gái thật đùa."
Hạ ba ba và Cao má má giải thích.
May mà họ sớm, đường cũng quá tắc. Xe chạy một tiếng đồng hồ thì đến nơi. Hạ ba ba mua vé, nhóm Cao má má ở lối , Trường Thành dài vô tận, công trình kiến trúc uốn lượn giữa trung. Trong lòng nháy mắt dâng lên một niềm tôn kính.
Đây chính là niềm tự hào của Z quốc bọn họ, kỳ tích xây dựng nên từ bàn tay con từng viên gạch từng viên ngói từ hàng trăm năm . Còn những gì họ thấy hiện tại, chẳng qua chỉ là một góc của tảng băng chìm mà thôi. Thật là một công trình kiến trúc kỳ diệu, Hạ ba ba mua vé xong, hỏi họ cáp treo lên thẳng, là leo lên.
Hạ Dư Huy nắm tay Cao Chí Bác : "Leo lên ạ."
Hạ ba ba bật , xoa đầu Hạ Dư Huy đầy tán thưởng.
Cao má má hỏi Lâm Hữu cáp treo leo lên. Lâm Hữu , tùy ạ.
Cao má má kéo tuột Lâm Hữu cáp treo, bắt bà leo từ lên, mệt c.h.ế.t bà mất, bà .
Hạ ba ba đưa vé cho Cao má má và Lâm Hữu, kéo Hạ Dư Huy và Cao Chí Bác, về một hướng khác.
Hạ Dư Huy nắm tay Cao Chí Bác, bước lên Vạn Lý Trường Thành .
Đột nhiên chạy tới hỏi: "Này, , cần hướng dẫn viên du lịch ? Chỉ cần một trăm tám mươi tệ, thể kể cho ngài về nguồn gốc của Trường Thành , và tất cả những vinh quang xảy nó."
Hạ ba ba đàn ông trạc bốn mươi tuổi mặt, lên tiếng.
Người đó tiếp tục : "Ba là đầu tiên đến Trường Thành đúng ? Cứ leo mù quáng như , cũng chỉ phí sức vô ích, những chuyện xảy trong Trường Thành , đều là leo mù, thà đến còn hơn. Đến Trường Thành chính là để tìm hiểu tất cả những vinh quang và sự tích huy hoàng của nó, ngài đúng ? Tôi cũng đắt, chỉ một trăm tám mươi tệ, cùng ngài leo Trường Thành, còn kể chuyện cho ngài , tính thế nào cũng thấy hời."
Hạ ba ba suy nghĩ một chút, cũng đúng. Gật đầu : "Được, lên đến đỉnh, sẽ đưa tiền cho ."
Mặt đó cứng đờ : "Chúng đều thu tiền , làm việc , thể phá vỡ quy củ ."
Hạ ba ba nhướng mày, chằm chằm đó, đó chột vì lý do khác, ánh mắt né tránh.
Hạ ba ba : "Chúng lạ nước lạ cái, xung quanh xem, đông thế . Bây giờ đưa tiền cho , và quen , nhỡ cầm tiền chạy mất thì . Lúc đó tìm ai. Tục ngữ câu hại thì nên, nhưng phòng thì nhất định . Anh đúng ?"
Người đó thực sự nghĩ như , Hạ ba ba xong mặt gã càng xanh mét.
Cao Chí Bác đầu thấy cách đó xa một thiếu niên trạc hai mươi tuổi cứ nháy mắt hiệu với họ, Cao Chí Bác nhướng mày, khóe miệng cong lên một nụ , với Hạ ba ba: "Cường ba ba, cần , chúng tự thôi."
Hạ ba ba "ừ" một tiếng, tám phần mười là kẻ lừa đảo, thể tin .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-145-leo-truong-thanh-thoi.html.]
Quả nhiên đó thấy nhóm Hạ ba ba bỏ , cũng cản .
Đi một đoạn ngắn, thiếu niên lập tức chạy tới, Cao Chí Bác : "Mọi cần hướng dẫn viên du lịch ?"
Thiếu niên mặc một bộ quần áo cũ, chiếc áo phông trắng ngả vàng, quần bò bạc màu, giày thể thao cũng cũ. cả sạch sẽ. Tướng mạo bình thường, thuộc loại ném đám đông là tìm thấy. lên tràn đầy sức sống, chung, mang cảm giác khá .
Hạ ba ba cũng thấy khá , gật đầu hỏi: "Ừ, cháu làm ?"
Thiếu niên lập tức gật đầu: "Cháu , cháu . Chuyên ngành cháu học chính là hướng dẫn viên du lịch."
Hạ ba ba "ồ" một tiếng: "Vậy cháu lấy bao nhiêu tiền?"
Thiếu niên Hạ ba ba : "Ông bảo một trăm tám, cháu lấy chú một trăm rưỡi ạ?"
Thiếu niên hỏi dè dặt cẩn thận. Báo giá xong, lập tức thêm: "Cháu đảm bảo với chú, cháu tuyệt đối là rẻ nhất. Hơn nữa chú thể đợi cháu cùng lên đến đỉnh mới đưa tiền cho cháu."
Hạ ba ba thiếu niên sốt sắng mặt, bật : "Được."
Thiếu niên lập tức rạng rỡ, vui vẻ bắt đầu giới thiệu bản .
"Cháu tên là Mộc Xuyên, năm nay hai mươi tuổi, là sinh viên đại học B..."
Thiếu niên giới thiệu bản , một tràng dài, trọng tâm thực chính là tên, tuổi, cùng với trường học và chuyên ngành đang theo học. Tranh thủ kỳ nghỉ lễ đến kiếm thêm chút thu nhập. Những thứ khác đều là những chủ đề râu ria quan trọng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mộc Xuyên , nãy là kẻ lừa đảo, nào lừa tiền xong cũng tìm cớ vệ sinh, đó chuồn mất. Bọn chúng là một băng nhóm. Đằng chống lưng, nên vẫn luôn ai quản chúng.
Hạ ba ba hỏi Mộc Xuyên, cháu sợ chúng tìm cháu gây rắc rối ?
Mộc Xuyên hừ lạnh : "Cháu cũng chống lưng."
Hạ ba ba lắc đầu trừ.
Mộc Xuyên cách tìm chủ đề chuyện, kể ít câu chuyện về Trường Thành, còn kể nhiều chuyện kỳ lạ mà họ từng qua, khiến Hạ ba ba theo say sưa thích thú.
Độ dài của Trường Thành là điều nhóm Cao Chí Bác thể tưởng tượng nổi, hơn một tiếng đồng hồ , mà vẫn cảm giác như đang ở chân Trường Thành .
Mộc Xuyên , cứ với tốc độ , cả lẫn về, mất một ngày.
Hạ ba ba văn phòng lâu ngày, sớm mệt đến mức thở hồng hộc.
Hạ Dư Huy dạo Cao Chí Bác kéo chạy bộ rèn luyện mỗi ngày, nên mệt lắm.
Mộc Xuyên hai họ : "Thể lực của hai thật, đầu tiên cháu leo Trường Thành, mệt sắp c.h.ế.t, còn thở oxy mấy phút mới hồi ."
Cao Chí Bác : "Rèn luyện nhiều là quen thôi."
" , leo vài , bây giờ thấy mệt lắm nữa."
Hạ ba ba thở hổn hển, thầm nghĩ vẫn dành thời gian rèn luyện, nếu cứ tiếp tục thế , cơ thể sẽ rỉ sét mất. Mộc Xuyên hỏi: "Hạ thúc thúc, chú cáp treo ạ? Phía một điểm thể ."
Hạ ba ba xua tay, đặt chân đến đây , cho dù bò, ông cũng bò đến đích.
Không chỉ là thua kém bản , quan trọng hơn là ông cho Hạ Dư Huy , làm việc gì cũng thủy chung, đến giây phút cuối cùng, kiên quyết dễ dàng bỏ cuộc. Hạ ba ba nghỉ ngơi một lát, tiếp tục leo, Mộc Xuyên tiếp tục kể cho họ một chuyện kỳ lạ, cùng với nguồn gốc và những sự kiện xảy ở Trường Thành.
Cuối cùng khi leo gần một nửa, Hạ ba ba trụ nổi nữa, bò lên tường thành thở dốc.
Hạ Dư Huy cũng mệt , dựa một bên nghỉ ngơi.
"Anh, khát."
Cao Chí Bác lấy nước từ trong balo đưa cho Hạ ba ba, lau sạch mồ hôi trán Hạ Dư Huy : "Nghỉ một lát hẵng uống nước, bây giờ uống ."
Hạ Dư Huy gật đầu, mệt đến mức thở hổn hển. Cao Chí Bác một bên vuốt lưng cho dễ thở, một bên lấy quạt quạt cho .
Mộc Xuyên cũng bệt xuống đất uống nước, nhóm Cao Chí Bác, với Hạ ba ba: "Cậu chiều con trai chú thật đấy."
Khóe miệng Hạ ba ba cong lên một nụ : " , từ nhỏ đến lớn, thương Dương Dương nhất chính là thằng bé. Ngay cả làm cha như , e là cũng thể đảm bảo làm bằng một nửa Bác nhi, cho nên nhiều lúc, cảm thấy, nợ thằng bé, quá nhiều."
Mộc Xuyên sự áy náy và vui mừng hề che giấu trong mắt ba Hạ. Lại Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy đang nghỉ ngơi ở một bên, cảm thấy Hạ Dư Huy một trai như thật .