Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 115: Chuyện Thường Ngày

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:38:18
Lượt xem: 148

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi viện thêm hơn một tháng, Cao Chí Bác cuối cùng cũng Cao má má đồng ý cho “mãn hạn tù”.

Nếu Cao má má còn đồng ý cho xuất viện, Cao Chí Bác cảm thấy sắp mốc meo, sắp vượt ngục đến nơi .

Ngày nào cũng ở trong phòng bệnh, chăm sóc cẩn thận, Cao Chí Bác thật sự chút chịu nổi. may mắn là, bây giờ cuối cùng cũng giải thoát.

Về đến nhà họ Cao, Cao Chí Bác sofa hít một thật sâu, khí ở nhà còn hơn ở bệnh viện, thật thơm. Cao má má vỗ một cái đầu Cao Chí Bác: “Xem cái bộ dạng vô dụng của con kìa.”

Cao Chí Bác hì hì, ôm Hạ Dư Huy hôn mạnh một cái lên má : “Ở nhà cũng .”

Cao nãi nãi cũng ở bên cạnh phụ họa: “ , đúng !”

Cao Chí Bác bây giờ thể bình thường, chỉ cần chạy, nhảy, vận động mạnh, bộ lâu là . Tay cũng , ăn uống thành vấn đề, chỉ cần xách đồ nặng, làm việc nặng, tự lo cho bản vấn đề gì.

Bị nhốt trong bệnh viện quá lâu, về đến phòng, Cao Chí Bác giường lăn một vòng trẻ con.

Hạ Dư Huy bên cạnh Cao Chí Bác, khúc khích.

“Anh, ngốc quá.”

Cao Chí Bác một tay kéo Hạ Dư Huy lên giường ôm lấy, cũng để lăn một vòng theo, đè lên , cúi đầu cù lét: “Nói ai ngốc, ai ngốc, ai ngốc hả…”

Hạ Dư Huy cù đến ha hả, giãy giụa né tránh, nhưng dám động tác quá mạnh, sợ đụng tay lành của Cao Chí Bác, đành né tránh với biên độ nhỏ. Tuy nhiên vẫn thoát khỏi móng vuốt của Cao Chí Bác.

“Ha ha ha… … em… sai … sai … đừng cù… ha ha ha ha… đừng cù…”

Hạ Dư Huy đến , nước mắt nơi khóe mắt sắp chảy . Vẻ mặt , khiến thương cảm, Cao Chí Bác thấy khô cả cổ họng. Thầm mắng một tiếng khốn kiếp!

Hắn dừng tay, cả đè lên Hạ Dư Huy, ngửi mùi hương đặc trưng của để bình cơn nóng trong lòng.

mùi hương thường ngày thể khiến bình tĩnh lúc trở thành t.h.u.ố.c kích tình, càng khiến ngọn lửa trong cơ thể bùng cháy dữ dội hơn.

Hạ Dư Huy tự nhiên cũng cảm nhận sự đổi của Cao Chí Bác, đỏ mặt động đậy, khẽ gọi: “Anh…”

Cao Chí Bác hôn lên cổ Hạ Dư Huy: “Đừng động, để ôm một lát.”

Hạ Dư Huy “ừm” một tiếng, mặc cho Cao Chí Bác đè lên , động đậy.

Tay Cao Chí Bác yên phận mà nắn bóp m.ô.n.g Hạ Dư Huy, c.ắ.n cổ , khẽ rên: “Trước đây còn đợi em trưởng thành mới ăn sạch em, bây giờ xem , haiz… vẫn là quá tự cho là đúng.”

Hạ Dư Huy nghiêng đầu Cao Chí Bác: “Tự cho là đúng cái gì?”

Cao Chí Bác , quá tự tin khả năng tự chủ của .

Hắn cúi đầu, bực bội bắt đầu c.ắ.n cổ Hạ Dư Huy: “Bảo bối, là đợi em 16 tuổi thì ngoan ngoãn để ăn sạch ?”

Hạ Dư Huy đỏ mặt, mỗi Cao Chí Bác ăn , đều cảm thấy hổ tả xiết. Mặc dù đến giờ vẫn “ăn” mà Cao Chí Bác rốt cuộc là như thế nào, nhưng trực giác mách bảo , đó chắc chắn là một chuyện hổ. Hạ Dư Huy , Cao Chí Bác liền c.ắ.n lên môi : “Bảo bối, mà.”

Hạ Dư Huy đau đến mức đ.á.n.h một cái lưng Cao Chí Bác, mặt đỏ bừng, khẽ hừ: “Không .”

Cao Chí Bác đau khổ gào lên: “Cho ăn mà, cho ăn mà.”

“Không .”

Cao Chí Bác cúi đầu chặn miệng Hạ Dư Huy, hôn như một hình phạt.

Một lúc lâu , Cao Chí Bác mới từ Hạ Dư Huy dậy, cúi đầu hôn lên đôi môi sưng đỏ của , nhẹ.

Hạ Dư Huy trừng mắt Cao Chí Bác, hừ một tiếng, đẩy , dậy kéo quần áo xộc xệch , che những dấu vết Cao Chí Bác tạo , đầu xuống lầu, để ý đến phía .

Cao Chí Bác bất đắc dĩ , theo xuống lầu.

Cao nãi nãi sofa ăn xoài, Cao má má cắt xoài thành từng miếng nhỏ đặt mặt bà, để bà dùng nĩa xiên ăn.

Cao nãi nãi thấy Hạ Dư Huy và Cao Chí Bác, liền vẫy tay gọi họ qua: “Cháu ngoan, mau qua đây, ăn xoài .”

Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy hai bên Cao nãi nãi, cùng bà xem những bộ phim cũ mà bây giờ đa còn xem nữa.

Cao nãi nãi xem say sưa, tay thỉnh thoảng dùng nĩa xiên xoài trong đĩa.

Cao Chí Bác cũng lấy một cái nĩa, xiên một miếng cho Hạ Dư Huy ăn, Hạ Dư Huy hừ một tiếng, thèm để ý đến .

Cao Chí Bác lập tức sát gần dỗ dành: “Anh sai , ăn một miếng ?”

Hạ Dư Huy trừng mắt Cao Chí Bác, dùng ánh mắt lên án hành vi đáng ghét của .

Cao Chí Bác tủm tỉm Hạ Dư Huy, lâu thấy dỗi .

Hạ Dư Huy Cao Chí Bác chằm chằm, dù tức giận đến cũng tan biến, c.ắ.n một miếng xoài đưa đến miệng, xem như tha thứ cho .

Cao Chí Bác vội vàng ôm hôn một cái vui vẻ, xiên một miếng khác cho ăn.

Cao Chí Bác thấy Cao nãi nãi ăn từng miếng xoài, nhanh tay xiên hết mấy miếng còn tự ăn.

Cao nãi nãi thấy mấy miếng còn trong đĩa biến mất, đầu Cao Chí Bác: “Cháu trai hư, để cho bà nội một miếng nào.”

Cao Chí Bác Cao nãi nãi : “Bà nội ăn đủ , ăn nữa. Ăn nhiều sẽ nóng.”

Cao nãi nãi khẽ hừ hừ: “Bà nóng .”

“Ăn nhiều sẽ nóng.”

“Vậy bà thể uống nước.”

“Uống nước cũng , ăn nhiều.”

“Hừ! Cháu trai hư! Bà nội thích con nữa!”

Cao nãi nãi tức giận kéo Hạ Dư Huy đang ở trong lòng Cao Chí Bác qua ôm lấy : “Cháu ngoan, con xem con chỉ bắt nạt hai bà cháu . Chúng thích nó nữa.”

Hạ Dư Huy cọ cọ tay Cao nãi nãi : “Bà nội đừng giận, chúng thèm để ý đến .”

Cao nãi nãi hừ hừ hai tiếng, hài lòng Hạ Dư Huy: “Chúng tự gọt một quả xoài lớn, mỗi một nửa.”

“Bà nội ăn nữa, ăn nhiều sẽ nóng.”

Cao nãi nãi véo má Hạ Dư Huy nhào nặn: “Sao ngay cả cháu ngoan cũng bắt nạt bà nội.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-115-chuyen-thuong-ngay.html.]

Hạ Dư Huy lập tức hôn một cái lên má Cao nãi nãi dỗ dành: “Dương Dương thích bà nội nhất, bắt nạt bà nội .”

Cao nãi nãi rõ ràng nụ hôn của Hạ Dư Huy mua chuộc, ôm : “Vậy con gọt xoài cho bà nội nhé?”

“Không , bà nội thể ăn thứ khác.”

bà chỉ ăn xoài.”

“Mai ăn nhé?”

“Hôm nay ăn.”

“Không .”

“Vậy bà chỉ ăn nửa quả thôi?”

“Cũng .”

“Cháu ngoan hư, bà nội thích con nữa nhé.”

“Dương Dương thích bà nội.”

“Hừ, con và con cùng bắt nạt bà.”

“Con và bà nội đều thèm để ý đến .”

“Vậy con cho bà ăn xoài.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Không .”

“Cháu ngoan hư…”

Cao Chí Bác Hạ Dư Huy và Cao nãi nãi đấu khẩu, trong lòng một mảnh dịu dàng.

Điều bất ngờ đối với Cao Chí Bác là, buổi chiều Nhất Trung gọi điện đến bảo Hạ Dư Huy tham gia buổi biểu diễn piano dành cho thanh thiếu niên do thành phố tổ chức.

Từ tiểu học đến trung học phổ thông, những 18 tuổi đều thể đăng ký tham gia, nhưng mỗi trường chỉ thể đề cử ba học sinh tham gia. Nếu cuối cùng giành giải nhất, năm thể đại diện cho thành phố K đến thành phố B tham gia cuộc thi piano thanh thiếu niên quốc. Người đoạt giải nhất sẽ nhận mười vạn đồng tiền thưởng.

Đương nhiên, nếu thể đến thành phố B giành giải thưởng của cuộc thi piano thanh thiếu niên quốc, tiền thưởng thực chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là, nếu vầng hào quang của cuộc thi piano thanh thiếu niên quốc , con đường sẽ khác một đoạn dài.

Cho dù giành giải nhất, chỉ cần bạn thể tỏa sáng sân khấu, lẽ cũng sẽ thấy, giúp bạn mài giũa nó, để nó tỏa sáng.

Dù thế nào nữa, cuộc thi piano thanh thiếu niên , là những tài năng nhất của các thành phố cả nước tham gia, bất kể là tầm tương lai, đều sẽ nâng cao nhiều.

Cao Chí Bác lập tức bảo Hạ Dư Huy đồng ý. Bảo bối của cuối cùng cũng sắp tỏa sáng, mặc dù một chút tình nguyện, vì bảo bối của sẽ nhiều thích hơn, nhiều chú ý hơn, nhiều thèm hơn, điều khiến khó chịu, bảo bối của lúc nào cũng khác nhòm ngó, ai mà vui cho .

nhiều hơn cả là niềm vui, vì Hạ Dư Huy vốn dĩ nên sân khấu tỏa sáng, thể vì sự ích kỷ của mà che lấp ánh hào quang rực rỡ của Hạ Dư Huy.

Hạ Dư Huy vốn là ngôi trời, vốn nên nhận sự chú ý của , vốn nên tỏa sáng rực rỡ.

Hạ Dư Huy thực mấy vui vẻ, vì chút sợ hãi khi sân khấu, nhận sự chú ý của nhiều như .

, vì hy vọng thể sân khấu nhận sự chú ý của , như cảm giác như cũng thể sánh vai cùng Cao Chí Bác.

Giữa nỗi sợ hãi và Cao Chí Bác, Hạ Dư Huy tự nhiên chút do dự mà chọn vế .

Cao má má tin thì vui mừng khôn xiết, kéo Hạ Dư Huy bảo đừng sợ, đừng căng thẳng. Dương Dương nhà chúng là tuyệt nhất.

Hạ Dư Huy gật đầu mỉm .

Cao Chí Bác dịu dàng vuốt tóc Hạ Dư Huy, cổ vũ : “Bảo bối đừng sợ, sẽ ở sân khấu cùng em.”

Hạ Dư Huy “ừm” một tiếng, Cao Chí Bác với ánh mắt đầy mong đợi: “Vậy sẽ luôn ở bên em chứ?”

“Đương nhiên, mỗi buổi biểu diễn của em, đều sẽ ở sân khấu em.”

“Thật ?”

“Anh lừa em bao giờ ?”

“Vậy nếu nuốt lời thì ?”

“Yên tâm , sẽ ngày đó .”

lỡ như thật sự ngày đó thì ?”

“Không lỡ như.”

“Em là nếu như.”

“Cũng nếu như.”

“Anh, , đời chuyện gì là chắc chắn một trăm phần trăm.”

“…Vậy , nếu thật sự ngày đó, sẽ mặc em xử trí ?”

“Được, một lời định.”

“Ai dối là cún con.”

“Ừm, cún con.”

“Mẹ Linh và bà nội là nhân chứng.”

“Phải , họ đều là nhân chứng.”

“Không , em vẫn yên tâm, em lấy máy ảnh, đoạn , để chối.”

“Anh chối bao giờ?”

“Bây giờ nghĩa là .”

“! Em nghĩ sẽ chối ?”

“Ai mà , , đời chuyện gì là một trăm phần trăm.”

“…Em .”

“Hì hì…”

Loading...