[Thập Niên 90] Trở Về Tự Hát Ca Khúc Cho Cuộc Đời - Chương 11
Cập nhật lúc: 2025-04-03 05:42:43
Lượt xem: 5,159
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi cũng không bất ngờ lắm, chỉ nhẹ giọng đáp: “Thật có duyên.”
Sau vài câu chào hỏi, cả hai đều yên lặng, mỗi người ngồi một bên, lặng lẽ quan sát màn biểu diễn của các thí sinh khác.
Dì Lệ ghé sát tai tôi, thì thầm: “Nhìn cách cô ta trang điểm, có khi thật sự hát "Đêm" cũng nên. May mà con đổi bài...”
Tôi cũng hạ thấp giọng: “Chờ lát nữa là biết.”
Rồi lại đưa mắt lên sân khấu.
Một số thí sinh có tiềm năng, nhưng cũng không ít người trình độ chỉ ở mức tầm thường.
Có lẽ sau tập này, một nửa sẽ bị loại.
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Rồi cũng đến lượt Lâm Tang Thanh lên sân khấu.
Quả nhiên, cô ta hát "Đêm" – bài hát nổi tiếng của mẹ tôi.
Vì mang yếu tố rock, nên ngay từ những nốt đầu tiên, không khí đã bùng nổ.
Tôi thầm gật đầu.
Phải công nhận, Lâm Tang Thanh là một đối thủ đáng gờm.
Tôi lắng nghe các giám khảo đưa ra nhận xét.
“Không hổ danh là "Tiểu Lệ Na", giọng hát đúng là rất xuất sắc.”
“Đúng vậy, bài “Đêm” thực sự không dễ hát, nhưng cô ấy đã hoàn thành rất tốt.”
Lâm Tang Thanh mỉm cười đầy tự tin, sau đó thong dong bước xuống sân khấu.
Lượt của tôi đã đến.
Dì Lệ bên cạnh dặn dò:“Đi đi, đừng căng thẳng. Con làm được mà.”
Tôi gật đầu, hít sâu một hơi rồi bước lên.
Ai ai cũng biết tôi là con gái của Trình Lệ Na, tôi cũng chẳng có ý định giấu.
Vì mẹ tôi có quan hệ rất tốt trong giới, nên các giám khảo đều tỏ ra thân thiện.
Một vị mỉm cười hỏi: “Là con gái của Lệ Na à? Hôm nay cháu định hát bài nào của mẹ mình đây?”
Tôi cũng cười, đáp:“Hôm nay cháu không hát nhạc của mẹ. Cháu đã chuẩn bị một bài hát nhỏ tên là ‘Thoáng qua’.”
Các giám khảo liếc nhìn nhau, rồi gật đầu.
“Được, bắt đầu đi.”
Tôi nhẹ nhàng nhắm mắt, nhớ lại những gì sư phụ dạy về kỹ thuật của bài hát này.
Rồi tôi khe khẽ cất giọng.
Cả khán phòng dường như im lặng theo từng giai điệu.
So với sự cuồng nhiệt mà Lâm Tang Thanh vừa mang lại, thì màn trình diễn của tôi lại lặng lẽ len lỏi vào lòng người.
Đến đoạn chuyển giọng, tôi mở bừng mắt.
Âm thanh cũng trở nên linh hoạt hơn, hoàn toàn hòa hợp với phong cách trang điểm của mình hôm nay.
Ba phút trôi qua.
Bài hát kết thúc.
Không ai lên tiếng ngay.
Tôi đứng yên, chờ đợi nhận xét và quyết định của họ.
Một lúc sau, một giám khảo mới mở lời: “Chưa từng nghe qua bài này bao giờ... Đây là ca khúc do cháu sáng tác sao?”
Tôi lắc đầu: “Không ạ. Đây là sáng tác của một người thầy từng dạy cháu ở Canada.”
Vị giám khảo gật gù: “Giai điệu tươi sáng, phong cách chuyển giọng rất thú vị. Cháu xử lý rất tốt, quả nhiên là con gái của Lệ Na.”
“Ừmmm… bài hát này thoạt nghe có vẻ đơn giản, nhưng những đoạn chuyển giọng ở giữa chính là điểm nhấn. Một người chưa từng có kinh nghiệm biểu diễn như em mà có thể xử lý tốt như vậy, đúng là ngoài dự đoán…”
“Thực sự rất ổn. Rất mong chờ phần trình diễn tiếp theo của em.”
Tôi cúi người:“Cảm ơn các giám khảo.”
Bước xuống sân khấu, tôi thấy dì Lệ giơ hai ngón tay cái về phía mình, vẻ mặt vui sướng.
Lâm Tang Thanh vẫn chưa rời đi, cô ta nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, rồi chậm rãi nói: “Cô hát rất tốt. Nhưng tôi cũng tin rằng mình sẽ không thua.”
Tôi liếc cô ta một cái, ngẩng cao đầu, đáp: “Tôi cũng vậy.”
Ánh mắt hai người giao nhau, tia lửa bùng lên.
Cô ta không nói thêm gì, chỉ xoay người bỏ đi.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Dì Lệ nhìn theo bóng cô ta, khẽ nhíu mày: “Cô ta vừa khiêu chiến với con sao?”
Tôi cười nhạt:“Không sao đâu ạ, thực lực của cô ta không tệ, đó là điều tốt với con. Có đối thủ thì mới có áp lực, mà có áp lực thì mới có động lực.”
Nói rồi, tôi cùng dì Lệ rời khỏi trường quay.
Vừa bước ra ngoài, tôi đã thấy chị Ngọc chạy đến: “Mộc Lan, em định đi ăn phải không? Đi chung nhé! Chị biết một quán ăn ngon lắm, để chị dẫn em đi!”
Tôi bật cười: “Được thôi, cùng đi đi ạ.”
Thế là cả nhóm, bao gồm cả Lục Vũ Hành – người luôn như hình với bóng bên chị Ngọc, cùng nhau đến quán ăn quốc doanh mà chị ấy nhắc đến.
Quán khá đông.
Phải rất vất vả mới tìm được một bàn trống.
Tiểu Ngọc nhanh nhẹn chạy đi gọi món, còn Lục Vũ Hành thì quay sang tôi: “Mộc Lan, chúc mừng em đã giành chiến thắng hôm nay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thap-nien-90-tro-ve-tu-hat-ca-khuc-cho-cuoc-doi/chuong-11.html.]
Tôi mỉm cười: “Cảm ơn anh.”
“À phải rồi, em…”
Lục Vũ Hành chưa nói hết câu, thì bỗng một giọng nam vang lên:“Mộc Lan, em cũng đến đây ăn sao?”
Chúng tôi quay lại nhìn.
Là Cố Vân Thành.
Tôi thật không ngờ, đi ăn cũng có thể gặp anh ta…
Mà bên cạnh anh ta, còn có cả Lâm Tang Thanh.
Quả là… tụ hội đầy đủ.
Cố Vân Thành vừa thấy tôi, mắt liền sáng lên, vô thức tiến lại gần.
Dì Lệ nhíu mày, đưa mắt quan sát anh ta rồi lại nhìn sang Lâm Tang Thanh.
Hai người họ… cũng quen nhau sao?
Cố Vân Thành phát hiện tôi không nhìn anh ta, cũng không trả lời, trong lòng thoáng có chút hụt hẫng.
Anh ta định mở miệng nói thêm gì đó, thì phía sau chợt vang lên một giọng nói trong trẻo:
“Xin lỗi, nhường đường một chút được không?”
Cố Vân Thành vội vàng tránh sang bên cạnh.
Là Trương Ngọc, chị ấy vừa gọi món xong.
Trương Ngọc đặt thực đơn xuống bàn, tươi cười nói với tôi:
“Mộc Lan, vì em còn phải thi đấu, nên chị không gọi món cay đâu nhé.”
Tôi cười đáp:
“Được, cảm ơn chị Ngọc ạ.”
Cố Vân Thành nghe vậy, ánh mắt khẽ động.
Anh ta nhìn tôi, chậm rãi lên tiếng: “Em thực sự tham gia cuộc thi ca hát sao? Anh đã có linh cảm em sẽ trở lại mà…”
Còn chưa đợi tôi lên tiếng, chị Ngọc đã tò mò hỏi: “Mộc Lan, em quen anh đồng chí này à?”
Lục Vũ Hành ngồi bên cạnh khẽ nhíu mày, kéo đầu chị Ngọc quay lại, nghiêm giọng: “Sao em gặp ai cũng gọi là “anh” hết vậy? Sau này đừng có gọi bừa.”
Tiểu Ngọc lè lưỡi, ngoan ngoãn gật đầu: “Em biết rồi mà.”
Tôi day trán. Đúng là… cả đám tụ họp một chỗ, rối hết cả lên.
…...
Cố Vân Thành nhìn lướt qua Lục Vũ Hành và Trương Ngọc, có vẻ đã nhận ra hai người họ là một đôi.
Nghĩ đến chuyện trước đây anh ta từng hiểu lầm mối quan hệ giữa cô và Lục Vũ Hành, thậm chí còn nói ra những lời khó nghe như vậy…
Có phải vì chuyện đó mà Diêu Mộc Lan đã dứt khoát ly hôn với anh không?
Trong lòng dâng lên cảm giác áy náy, anh ta khẽ liếc nhìn cô, muốn nói lời xin lỗi.
Đúng lúc này, có một bàn trống, anh ta đành đưa Lâm Tang Thanh qua đó ngồi.
Lâm Tang Thanh thấy từ lúc gặp Diêu Mộc Lan, Cố Vân Thành gần như không rời mắt khỏi cô, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu.
Trước đây, cô ta vẫn luôn nghĩ Cố Vân Thành không quá quan tâm đến cô, thậm chí còn cảm nhận rõ ràng rằng, trong lòng người đàn ông này, Lâm Tang Thanh mình quan trọng hơn cô rất nhiều.
Vậy mà bây giờ, khi anh ta nhận ra mình đã sai lầm, tình cảm của anh ta cũng lập tức thay đổi sao?
Lâm Tang Thanh không khỏi tin rằng, đối với đàn ông, thứ họ không có được mới là thứ đáng quý nhất.
Thực ra hôm nay, cô ta và Cố Vân Thành chỉ tình cờ gặp nhau rồi rủ nhau đi ăn.
Không ngờ lại chạm mặt cả nhóm Diêu Mộc Lan… đúng là duyên nợ nghiệt ngã.
Có điều, sau này, chắc cũng không còn nhiều dịp tiếp xúc với anh ta nữa.
Bữa ăn của hai người họ diễn ra trong im lặng, Lâm Tang Thanh mải theo đuổi suy nghĩ riêng.
Còn Cố Vân Thành thì lại dành cả buổi để quan sát bàn của cô.
……
Bên này, đám chúng tôi ăn uống vô cùng vui vẻ.
Món ăn ở quán này đúng thật là ngon, hoàn toàn hợp khẩu vị của tôi.
“Chị Ngọc, quán này ngon thật đó, cảm ơn chị đã dẫn bọn em đến.”
“Không có gì đâu! Ngon thì sau này chúng ta lại đến nữa.”
Ăn xong, Lục Vũ Hành và Trương Ngọc muốn đi mua đồ.
Dì Lệ thì cần quay về công ty xử lý công việc.
Cuối cùng chỉ còn lại mỗi tôi.
“Không sao, mọi người cứ đi đi, em tự về được.”
Sau khi họ rời đi, tôi một mình ra ven đường chuẩn bị gọi xe về.
Đúng lúc này, một chiếc Jeep dừng ngay trước mặt tôi.
Cố Vân Thành hạ cửa kính xuống:“Mộc Lan, em định đi đâu? Anh đưa em về nhé?”
Tôi không muốn có thêm bất cứ dây dưa nào với anh ta, lập tức từ chối: “Không cần đâu, tôi…”
“Lên xe đi. Anh có vài lời muốn nói với em… nói xong anh sẽ đi.”
Tôi suy nghĩ một lát, thấy vẫn nên nói rõ ràng một lần cho xong.
Sau này, tôi không muốn có bất kỳ liên hệ nào với anh ta nữa.