TA LÀ MA TÔN NHÁT GAN NHẤT TU CHÂN GIỚI - CHƯƠNG 1: GIÓ DẬY CỬU TIÊU, TÂM CAN LOẠN NHỊP
Cập nhật lúc: 2026-01-03 03:22:15
Lượt xem: 93
Trên đỉnh Cửu Tiêu, mây đen cuồn cuộn như hắc long vần vũ, che lấp cả ánh dương quang vốn dĩ nhạt nhòa của một chiều cuối thu. Gió thốc đại điện, mang theo mùi hăng nồng của sấm sét và lạnh thấu xương từ những rặng núi tuyết ngàn năm viễn cổ.
Thẩm Vô Thù cao, bàn tay giấu lớp áo bào rộng thùng thình đang run bần bật. Hắn cố bấu chặt lấy thành ghế chạm trổ hình đầu lâu dữ tợn, mặc cho những chiếc gai xương sắc nhọn ghim sâu da thịt. Hắn cần cơn đau — một sự tỉnh táo tàn khốc — để duy trì cái vỏ bọc "thần thánh bất xâm" những con mắt đang chực chờ bên .
Dưới , mười vạn tu sĩ chính đạo đang dàn trận, khí thế tựa triều dâng thác đổ. Tiếng hô sát phạt vang dậy đất trời, khiến đại điện cũng rung chuyển; hàng vạn pháp bảo đồng loạt khai mở, tỏa sáng rực rỡ như thiên hà đổ sụp xuống trần gian. Trong mắt họ, kẻ cao là "Đại Ma Đầu'', là ''Tai ương của lục địa'' — cái tên ám ảnh đến mức thể khiến vạn vật ngưng thở, và lũ trẻ con nín ngay trong cơn mê sảng.
ai ngờ, vị Ma Tôn oai trấn bát phương, kẻ đang xuống chúng sinh bằng ánh mắt u uất, sâu thẳm , lúc đang thầm khấn vái tất cả các vị thần linh mà từng danh ở thế giới hiện đại:
“Amen, lạy trời lạy Phật, lạy cả các vị thần linh từ Đông sang Tây...” – Thẩm Vô Thù nhắm mắt , đôi lông mày khẽ nhíu, trông như đang nhập định để chuẩn tung một chiêu thức hủy diệt.
thực chất, trong đầu là một mớ hỗn độn gào thét: “Con chỉ là một nhân viên văn phòng lạc, một kiếp làm thuê lương tháng bảy triệu, chỉ cầm chuột chứ cầm kiếm! Đừng bắt con ngoài đ.á.n.h ! Con sợ máu, con sợ đau,… quan trọng nhất là con còn kịp ăn nốt tô mì gói cuối cùng khi ném cái xác mà!!! Mì tôm chua cay thêm trứng của con còn đang bốc khói, nỡ để con c.h.ế.t ở đây?”
Khi dứt lời khấn trong đầu, vì quá sợ hãi mà lồng n.g.ự.c Thẩm Vô Thù thắt , vô thức hít một thật sâu. Ở bên , mười vạn tu sĩ thấy liền đồng loạt lùi một bước, tiếng vũ khí chạm lạch cạch đầy căng thẳng.
Họ xì xào: — "Nhìn kìa! Hắn đang vận chuyển 'Ma Nguyên'!” — "Cái nhíu mày đó... chắc chắn đang khinh bỉ vạn quân của chúng bằng cỏ rác!"
Thẩm Vô Thù nào thực hiện một cú "vận công" ảo diệu. Hắn chỉ cảm thấy bụng đang đ.á.n.h trống liên hồi vì đói, tim thì nhảy bổ lên tận cổ họng. Xuyên thành Ma Tôn, thì oai phong đấy, nhưng với một kẻ nhát gan bẩm sinh, đây chẳng khác gì một bản án t.ử hình treo lơ lửng. Hắn hệ thống "bàn tay vàng", cũng chẳng ký ức cao siêu về võ công. Thứ duy nhất là một gương mặt lạnh như tiền, đôi mắt sắc sảo mang theo tia u uất – thứ thực chất là biểu hiện của sự... trống rỗng vì linh hồn sớm "hồn bay phách lạc".
Xuyên thành Ma Tôn, thì vẻ như trúng độc đắc, nhưng với một kẻ nhát gan bẩm sinh như Thẩm Vô Thù, đây chẳng khác gì một bản án t.ử hình đang đếm ngược. Hắn hệ thống "bàn tay vàng" chỉ lối, chẳng ký ức cao siêu về võ công bí kíp bá đạo. Thứ duy nhất sở hữu là một gương mặt lạnh như tiền, đôi mắt sắc sảo mang theo tia u uất đầy vẻ bí hiểm – thứ thực chất là biểu hiện của sự... trống rỗng vì não bộ sớm nỗi sợ làm cho đông cứng.
"Tôn thượng, giờ lành đến."
Tiếng của Hắc Sát – tên hộ pháp cuồng chiến nhất trướng – vang lên, âm trầm như tiếng chuông từ cõi c.h.ế.t. Hắn quỳ rạp xuống, ánh mắt Thẩm Vô Thù tràn đầy vẻ sùng bái đến mức vặn vẹo. Trong tâm trí của kẻ cuồng tín , sự im lặng đáng sợ của chủ nhân là đắn đo, mà là sự khinh thường tột độ – một cái từ cao dành cho lũ kiến hôi chính đạo bên .
Thẩm Vô Thù khẽ nheo mắt, che giấu một cái thở dài đang nghẹn nơi lồng ngực. Hắn cảm nhận hàng ngàn ánh mắt đang dồn về phía , nóng rực và kỳ vọng.Hắn hiểu rõ, dồn chân tường. Nếu bước , sự hoài nghi sẽ nảy mầm trong lòng đám thuộc hạ tàn bạo ; nhưng nếu bước ... kẻ đang đợi là ai cơ chứ?
Chính là Vân Triệt.
Cái tên xuất hiện tựa như một lưỡi kiếm sắc lạnh cứa thẳng tâm trí Thẩm Vô Thù. Vân Triệt – vị Tiên tôn cao ngạo của phái Thiên Sơn, kẻ thế gian tụng ca bằng danh hiệu " Thiên hạ nhất băng thanh kiếm cốt ". Nghe đồn rằng y cốt cách như ngọc, tâm tĩnh như nước mùa thu, nhưng kiếm chiêu của y là thứ tàn khốc nhất thế gian: nhanh đến mức khi linh hồn kẻ thù còn kịp nhận cái c.h.ế.t, xác lìa khỏi đầu.
“Đi thôi.”
Thẩm Vô Thù thốt hai chữ ngắn gọn. Giọng trầm đục, khàn đặc, qua thì đầy uy nghiêm lạnh lùng, nhưng thực tế là do đang… nghẹn họng vì quá lo lắng.
Hắn dậy, tà áo bào đen nặng nề lướt sàn đá lạnh lẽo. Mỗi bước chân qua, đám ma tu hai bên đều quỳ rạp xuống như rạ, chẳng một ai dám ngẩng đầu thẳng vị "đại ma đầu" tôn kính của chúng. Trái ngược với vẻ ngoài hiên ngang đó, trong lòng Thẩm Vô Thù đang gào thét: “Đừng vấp ngã, làm ơn đừng vấp ngã lúc !”
Khi cánh cửa đại điện mở toang, luồng ánh sáng chói lòa từ các pháp trận của phe chính đạo ập thẳng mắt. Thẩm Vô Thù vô thức nheo mắt . Cái nhíu mày đó, kết hợp với gương mặt sắc sảo, vô tình tạo nên một ánh sắc lẹm, đầy vẻ khinh miệt và khiêu khích đối phương.
Ở phía đối diện, giữa vạn quân đang hò reo, một nam t.ử mặc y phục trắng muốt lơ lửng giữa hư . Người nọ chẳng cần ngự kiếm đạp mây, chỉ đơn giản là đó, xung quanh là những dải linh khí luân chuyển tựa như lụa tiên. Vân Triệt thật, một vẻ thanh cao thoát tục, vướng chút bụi trần. trong mắt Thẩm Vô Thù lúc , đó chẳng khác nào vẻ của "tử thần" đang cầm sẵn lưỡi hái.
Vân Triệt , đôi mắt bình lặng như mặt hồ mùa thu, nhưng ẩn sâu bên là một ý chí sắt đá thể lay chuyển. Y khẽ mở lời, giọng thanh tao mà uy nghiêm, lan tỏa khắp gian:
— “Thẩm Vô Thù, nợ m.á.u mười năm , hôm nay cùng ngươi tính toán một cho xong.”
Thẩm Vô Thù mà lạnh sống lưng, da gà nổi khắp . “Nợ m.á.u gì cơ? Mười năm còn đang bận học thêm Toán sấp mặt cơ mà!” Hắn gào thét trong lòng, nhưng cơ mặt vì quá sợ hãi mà cứng đờ . Kết quả là bề ngoài, chỉ hừ lạnh một tiếng, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ nửa miệng đầy tà khí và ngạo mạn.
Hắn giả vờ đưa tay lên vuốt nhẹ lọn tóc mai, thực chất là để lau bớt mồ hôi đang rịn ở thái dương.
"Vân Triệt, ngươi đến để nộp mạng, đến để làm trò cho bổn tọa?"
Câu tập luyện gương một trăm . Nó mang theo sự ngạo mạn của một kẻ đầu, nhưng cũng đầy sự phòng .
Vân Triệt đáp lời. Y rút kiếm.
Thanh kiếm mang tên Tuyết Ảnh rời vỏ tạo một tiếng ngân dài sảng khoái, tuyết trắng bắt đầu rơi lả tả giữa mùa thu. Một kiếm vung , khí lạnh tràn ngập, một đường kiếm quang rực rỡ như dải ngân hà lao thẳng về phía Thẩm Vô Thù.
Thẩm Vô Thù thấy hoa cả mắt. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc , đầu óc trống rỗng. Chân bỗng dưng run lên, khớp gối gập do phản ứng tự vệ tự nhiên của cơ thể.
Thế nhưng, chính cái sự "quỵ xuống" một chút đó khiến cơ thể nghiêng một góc độ kỳ quái. Đường kiếm của Vân Triệt lướt qua vai chỉ trong gang tấc, c.h.é.m bay một lọn tóc đen đ.â.m sầm vách núi phía , làm nổ tung một mảng đá lớn.
Đám ma tu phía đồng loạt ồ lên kinh ngạc, tiếng xì xào vang lên như sóng vỗ: — “Tôn thượng ngay cả tay cũng buồn nhấc mà né Tuyệt Thế Kiếm? ... Quả nhiên là thần thông quảng đại!”
Vân Triệt sững , thanh trường kiếm trong tay run nhẹ một nhịp. Y rõ tốc độ kiếm của nhanh đến mức nào, mà vị Ma tôn mặt thể né tránh một cách ung dung, tự tại đến thế. Thậm chí, từ đầu chí cuối, ánh mắt còn chẳng thèm chớp lấy một cái, cứ như thể đường kiếm t.ử thần chỉ là một làn gió thoảng qua.
Y thầm kinh hãi trong lòng: “Hắn rốt cuộc tu luyện đến cảnh giới thâm sâu nào ? Chẳng lẽ bấy lâu nay vẫn luôn che giấu thực lực?”
Thực , Thẩm Vô Thù đang c.h.ế.t trân tại chỗ. Hắn lọn tóc rơi lả tả mắt mà lòng đau như cắt: “Trời ơi, tí nữa là bay đầu ! Ai cứu với!”
vì danh dự của một "đại ma đầu", vẫn gồng. Hắn phủi nhẹ vai áo, điềm nhiên : "Tốc độ chậm quá. Ngươi ăn cơm ?"
Cơn giận của Vân Triệt dâng lên, nhưng y là tu đạo, càng giận càng bình tĩnh. Y vung kiếm, là mười tám đường kiếm liên , khóa chặt lối thoát của Thẩm Vô Thù.
Thẩm Vô Thù thấy như rơi một lồng giam bằng băng giá. Hắn lùi một bước, vô tình đạp trúng một hòn đá nhỏ, chân trượt . Cả ngã ngửa , nhưng trong lúc ngã, vô thức vung tay loạn xạ để tìm điểm tựa. Cái tay vô tình chạm nút bấm bí mật ngai vàng mà mới tìm ngày hôm qua khi khám phá Ma điện.
Ầm!
Một luồng ma khí đen đặc từ đất phun lên, đối đầu trực diện với mười tám đường kiếm của Vân Triệt. Vụ nổ tạo một chấn động kinh hoàng, khói bụi mịt mù che khuất tầm của tất cả .
Trong làn khói , Thẩm Vô Thù ho sù sụ, loạng choạng dậy, thấy đường nên chạy bừa về phía . Hắn cảm thấy đ.â.m sầm một lồng n.g.ự.c ấm áp và vững chãi. Một mùi hương thanh khiết như gỗ tuyết tùng xộc mũi – cái mùi chẳng giống ma tộc chút nào.
Đến khi khói tan, thấy một cảnh tượng kinh động: Ma tôn Thẩm Vô Thù đang... bóp lấy cổ áo của Tiên tôn Vân Triệt, hai sát sạt . Vân Triệt thì đang trợn tròn mắt vì kinh ngạc, tay cầm kiếm của y cánh tay của Thẩm Vô Thù ép chặt mạn sườn.
Nhìn từ xa, trông giống như Thẩm Vô Thù dùng một chiêu thức quỷ dị để áp sát và khống chế đối thủ mạnh nhất.
sự thật là... Thẩm Vô Thù vì quá sợ nên đang bám lấy Vân Triệt để ngã khuỵu xuống. Hắn run rẩy nhỏ tai Vân Triệt:
"Đừng... đừng đ.á.n.h nữa..."
Ánh mắt , cái chạm , chẳng giống một kẻ địch truyền kiếp, mà giống như một đang tuyệt vọng tìm chỗ bám víu.
lúc đó, mặt đất chân hai đột ngột sụt lún. Do dư chấn từ vụ nổ kinh hoàng ban nãy cộng với sức ép của hai , lối bí cảnh cổ đại ngay chân đại điện x.é to.ạc .
Thẩm Vô Thù chỉ kịp hét lên một tiếng ''Á!" kinh hoàng. Thế nhưng, âm thanh đó ngay lập tức tiếng gió rít và tiếng đất đá sụp đổ át , lọt tai chẳng khác nào một tiếng gầm đầy phẫn nộ. Trong cơn hoảng loạn, quờ quạng kéo theo cả Vân Triệt, cả hai cùng rơi tõm cái hố đen sâu thẳm thấy đáy.
Cả vạn quân chính đạo và ma đạo c.h.ế.t trân tại chỗ, ngơ ngác cái lỗ hổng sinh ngay giữa đại điện. Không gian bỗng chốc im phăng phắc.
Hắc Sát – tên hộ pháp cuồng nhiệt nhất – bỗng đập mạnh tay xuống đất, đôi mắt đỏ ngầu vì cảm động: — “Tôn thượng thật vĩ đại! Ngài hy sinh bản , chấp nhận hiểm nguy để kéo theo kẻ thù xuống vực thẳm cùng c.h.ế.t! Chúng khắc cốt ghi tâm đại nghĩa của ngài!”
Ở đáy vực, trong làn ánh sáng lờ mờ của bí cảnh, Thẩm Vô Thù đang ôm chặt lấy... chân của Vân Triệt, nước mắt nghĩ: “Xong , là c.h.ế.t thật . Ai mà ngờ cái ngai vàng đó nút tự hủy cơ chứ!”
Không gian trong bí cảnh Cổ Long giống với trần thế. Nơi đây bầu trời, chỉ những khối tinh thạch tỏa thứ ánh sáng tím nhạt ảo diệu. Cỏ cây ở đây cao quá đầu , lá to như cái quạt nan, tỏa mùi thơm của nhựa cây nồng đậm.
Thẩm Vô Thù tỉnh dậy một tảng đá phẳng. Hắn cảm thấy xương cốt như rời từng mảnh. Hắn sang bên cạnh, thấy Vân Triệt đang đó, thanh kiếm Tuyết Ảnh vỡ đôi lăn lóc.
Hắn run rẩy đưa tay lên mũi Vân Triệt. “Phù, vẫn còn thở.” Thế , xuống tay . Không còn luồng linh lực đen tối, còn cảm giác mạnh mẽ giả tạo. Hắn thử gọi một tiếng "Ma khí", nhưng đáp chỉ tiếng vang của chính . Hắn thực sự trở thành một phàm trần đúng nghĩa.
Hắn Vân Triệt, quanh khu rừng lạ lẫm. Cái tính nhát gan cố hữu trỗi dậy. Hắn dám bỏ mặc Vân Triệt, vì nếu một ở đây, chắc chắn sẽ làm mồi cho thú dữ trong vòng năm phút. nếu Vân Triệt tỉnh dậy và g.i.ế.c thì ?
Hắn c.ắ.n răng, quyết định làm một việc mà cho là vô cùng liều lĩnh để tự vệ. Thẩm Vô Thù run rẩy tháo sợi dây lưng bằng gấm đen của , lóng ngóng trói hai tay Vân Triệt . Tất nhiên, vì là dân nghiệp dư đang cuống cuồng, chỉ thể quấn vài vòng thắt một cái nút lỏng lẻo đến mức chỉ cần Vân Triệt khẽ cựa quậy là sẽ tuột ngay.
"Ngươi... ngươi đừng tỉnh dậy lúc nhé." Hắn lẩm bẩm, giọng run run.
đúng lúc đó, đôi mắt của Vân Triệt khẽ mở . Ánh mắt y vẫn lạnh, nhưng dường như gì đó vỡ vụn. Y xuống đôi tay trói, Thẩm Vô Thù đang thu ở một góc với vẻ mặt... đề phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-la-ma-ton-nhat-gan-nhat-tu-chan-gioi/chuong-1-gio-day-cuu-tieu-tam-can-loan-nhip.html.]
"Thẩm Vô Thù... ngươi sỉ nhục ?" Vân Triệt hỏi, giọng mệt mỏi nhưng vẫn đầy kiêu hãnh.
Thẩm Vô Thù giật b.ắ.n , lắp bắp: "Sỉ... sỉ nhục gì chứ? Ta trói ngươi là để... bảo vệ ngươi! , là để ngươi lung tung quái vật ăn thịt! Ngươi nên cảm ơn !"
Vân Triệt khẽ khổ. Bảo vệ ? Một đại ma đầu bảo vệ một tiên tôn? Chuyện nếu truyền ngoài, e là cả tu chân giới sẽ nghĩ y điên mất . Y cố gắng vận chuyển linh lực trong nhưng chỉ nhận một sự trống rỗng đau đớn.
"Đừng giãy giụa vô ích." Thẩm Vô Thù lên tiếng, cố giữ cho tông giọng thật trầm và am hiểu. Hắn bước gần thêm vài bước nhưng vẫn khôn ngoan dừng ở một " cách an " đúng hai mét. Hắn khoanh tay ngực, hất hàm :
— “Chỗ là bí cảnh cấm pháp. Ngươi và bây giờ chẳng khác nào phế nhân. Nếu ngươi ngoan ngoãn lời , thể xem xét... chia cho ngươi nửa cái bánh bao mang theo trong .”
Hắn lôi từ trong n.g.ự.c áo một cái bánh bao bẹp dúm – bảo vật duy nhất mang theo từ Ma điện để phòng khi đói.
Nhìn cái bánh bao bẹp, khuôn mặt đang cố tỏ "bá đạo" của Thẩm Vô Thù, Vân Triệt đột nhiên cảm thấy vị Ma tôn giống với những gì đồn đại. Y từng đối đầu với nhiều ma tu, kẻ nào cũng mang theo sự tàn nhẫn và điên cuồng. kẻ mặt ... y chỉ thấy sự ngớ ngẩn và... một chút gì đó đáng yêu?
Vân Triệt khép mắt , thở nhẹ dần: "Ta đói . Đưa bánh đây."
Thẩm Vô Thù ngẩn . “Ơ, bảo đưa là đưa thật ? Không định đấu khẩu giữ giá Tiên tôn ?”
Hắn lúng túng bẻ đôi cái bánh bao nguội. Trong lòng thì run cầm cập, nhưng đôi chân vẫn cố bước gần, chìa nửa cái bánh đến tận môi Vân Triệt. Vì hai tay Vân Triệt đang trói (một cách hời hợt và lỏng lẻo đến mức khó tin), y thể tự cầm lấy .
Vân Triệt một lúc lâu bằng ánh mắt thâm trầm, đột ngột cúi đầu, hé môi c.ắ.n một miếng nhỏ ngay từ tay Thẩm Vô Thù. Khoảnh khắc đó, đầu ngón tay của Thẩm Vô Thù chạm nhẹ môi Vân Triệt. Một luồng điện xẹt qua, khiến vị Ma tôn nhát gan giật nảy như điện giật. Hắn rụt tay , mặt đỏ bừng như gấc chín.
"Ngươi... ngươi tự ăn ! Đừng chạm !"
Hắn , nhưng trong lòng đập thình thịch. “Mẹ ơi, môi của Tiên tôn mềm thật đấy... À , đang nghĩ cái gì thế ! Hắn là đàn ông, cũng là đàn ông, và quan trọng nhất, là kẻ thù mà!!!”
Vân Triệt bóng lưng đang run rẩy của Thẩm Vô Thù, trong lòng thầm nghĩ: "Thẩm Vô Thù ... hình như chút vấn đề về đầu óc. ... dường như như tưởng."
Đêm đầu tiên trong bí cảnh, giữa những ánh tím và mùi hương lạ lùng, một hạt mầm kỳ lạ bắt đầu nảy nở giữa hai kẻ lẽ g.i.ế.c cho bằng . Một kẻ nhát gan luôn mồm lời hung ác, và một kẻ lạnh lùng bắt đầu thấy tò mò về sự hung ác giả tạo .
Thẩm Vô Thù bó gối bên cạnh đống lửa nhỏ mà chật vật lắm mới nhóm lên bằng cách quẹt hai hòn đá đến đỏ cả tay. Ánh lửa bập bùng soi rọi khuôn mặt đang biến ảo đủ sắc thái của . Hắn lén liếc Vân Triệt – đang tựa lưng vách đá, đôi mắt nhắm nghiền như đang thiền định, nhưng đôi lông mày thanh tú thỉnh thoảng khẽ nhíu vì đau đớn.
Hắn thở dài, xuống bàn tay . Ở thế giới cũ, chỉ là một nhân viên văn phòng mờ nhạt, tan làm là về nhà đóng cửa xem phim, sợ nhất là đối mặt với những cuộc cãi vã. Vậy mà định mệnh trớ trêu, bắt đóng vai một kẻ đầu vạn quỷ, tay nhuốm đầy m.á.u dù thực tế g.i.ế.c nổi một con kiến. Sự cô độc của một kẻ xuyên giữa thế giới xa lạ bỗng chốc trào dâng, khiến sống mũi cay cay.
"Ngươi... đang ?"
Giọng của Vân Triệt đột ngột vang lên giữa gian tĩnh mịch, khiến Thẩm Vô Thù giật b.ắ.n như mèo giẫm đuôi. Hắn vội vàng dùng tay lau mặt, hắng giọng thật lớn:
"Khóc? Ngươi đùa gì thế? Ta là Ma tôn! Ta chỉ là... bụi bí cảnh bay mắt thôi! Ngươi lo cho bản , Tiên tôn thanh cao mà giờ ăn bánh bao thừa của , đúng là nực ."
Vân Triệt mở mắt, ánh mắt y Thẩm Vô Thù còn sự gay gắt như lúc ở đỉnh Cửu Tiêu. Y đôi vai run của đối phương, trầm mặc một hồi mới :
"Tại mười năm ngươi tàn sát cả một thôn làng ở chân núi Thiên Sơn?"
Thẩm Vô Thù khựng . Đây , là nợ cũ của nguyên chủ. Hắn đây? Chẳng lẽ bảo: "Mười năm đang bận thi đại học, ở đây"? Hắn đành dùng chiêu cũ, bày vẻ mặt thâm trầm, hư :
"Ngươi thấy thế nào là đúng, thì nó là đúng. Ngươi thấy thế nào là sai, thì nó là sai. Thế gian vốn dĩ trắng đen lẫn lộn, ngươi là chính đạo, ngươi quyền phán xét ?"
Câu trả lời nước đôi vốn dĩ là để lấp l.i.ế.m sự thiếu hiểu của , nhưng tai Vân Triệt, nó trở thành một lời triết lý sâu xa về sự bất công của tạo hóa. Vân Triệt cúi đầu, bàn tay khẽ siết chặt lấy mảnh vụn của Tuyết Ảnh kiếm. Y nhớ về ngày hôm đó, khi y đến nơi chỉ còn tro tàn, và rằng chính Ma tôn tay. kẻ đang thu sợ lạnh mặt , y bắt đầu nảy sinh một sự mâu thuẫn cực lớn trong lòng.
"Thẩm Vô Thù, nếu thể khỏi đây, sẽ điều tra chuyện đó." Vân Triệt thấp giọng, dường như là cho chính nhiều hơn.
Thẩm Vô Thù xong thì mừng thầm trong bụng: “ đại ca ơi, điều tra nhanh lên hộ cái, minh oan cho với!”. miệng vẫn cứng: "Tùy ngươi. hết, lo mà giữ cái mạng nhỏ của ngươi . Sáng mai chúng tìm đường khỏi cái rừng rậm quái quỷ ."
Đêm càng về khuya, khí trong bí cảnh càng trở nên quỷ dị. Những tiếng gầm rú của mãnh thú từ xa vọng khiến Thẩm Vô Thù run cầm cập. Hắn sang Vân Triệt, thấy y ngủ say ít nhất là trông vẻ thế. Hắn nhịn , lén lút xích gần phía Vân Triệt một chút. Rồi thêm một chút nữa.
Cuối cùng, vị Ma tôn "uy nghi" rúc sát cạnh kẻ thù truyền kiếp của để tìm chút ấm và cảm giác an . Hắn tự nhủ: “Chỉ là để sưởi ấm thôi, ý gì khác !”.
Trong cơn mơ màng, Thẩm Vô Thù thấy trở về căn hộ nhỏ của , đang cầm bát mì tôm nóng hổi. bát mì biến thành gương mặt lạnh lùng của Vân Triệt, biến thành thanh kiếm sắc lẹm đang chỉ cổ . Hắn giật tỉnh giấc, thấy đang ôm chặt lấy cánh tay của Vân Triệt như ôm gối ôm.
Kinh hoàng hơn, Vân Triệt tỉnh từ bao giờ. Y đang với một ánh mắt thể nào diễn tả bằng lời.
Thẩm Vô Thù hình mất năm giây, đó bật dậy như lò xò, mặt đỏ tới tận mang tai:
"Ngươi... ngươi cái gì! Tại ngươi lạnh quá làm lạnh lây, định sưởi ấm cho ngươi chút thôi! Ngươi đừng mà suy nghĩ bậy bạ!"
Vân Triệt cái thắt lưng vốn dùng để trói tay giờ đất từ bao giờ, y khẽ thở dài, giọng chút khàn khàn buổi sớm:
"Ta nghĩ bậy. Chỉ là... ngươi ôm quá chặt, thở ."
Thẩm Vô Thù chỉ tìm một cái hố để chui xuống ngay lập tức. Hắn vội vàng gom góp chút đồ đạc tội nghiệp của , hất cằm hiệu: "Đi thôi! Đừng đó mà lảm nhảm nữa!"
Họ bắt đầu di chuyển sâu bí cảnh. Càng , khung cảnh càng trở nên tráng lệ nhưng cũng đầy hiểm nguy. Những bông hoa khổng lồ răng cưa, những dòng suối chảy ngược lên trời. Thẩm Vô Thù , cầm một cành cây khô khua khoắng loạn xạ để đuổi sâu bọ, miệng ngừng lẩm bẩm những câu thần chú tự trấn an .
Vân Triệt , lặng lẽ quan sát từng hành động của đối phương. Y nhận Thẩm Vô Thù thực sự tu vi, bước nặng nề, thở gấp gáp. mỗi khi gặp một bụi gai một đoạn đường dốc, đều vô tình hoặc hữu ý để gạt gai hoặc tìm chỗ đặt chân cho y.
"Thẩm Vô Thù, tại ngươi cứu khi chúng rơi xuống?" Vân Triệt bất ngờ hỏi.
Thẩm Vô Thù khựng , thể là vì quá sợ nên mới tóm bừa lấy y chứ. Hắn đầu , ánh sáng của bí cảnh, đôi mắt bỗng trở nên sâu thẳm:
"Bởi vì g.i.ế.c ngươi ở đó quá đơn giản. Ta ngươi thấy Ma tôn sống sót thế nào trong nghịch cảnh, để ngươi tâm phục khẩu phục mà dập đầu . Thế nào, cảm động ?"
Vân Triệt đáp, y chỉ khẽ nhếch môi. Một nụ mờ nhạt đến mức Thẩm Vô Thù kịp nhận . Y bắt đầu hiểu rằng, vị Ma tôn một cái "vỏ ốc" cực kỳ cứng và gai góc, nhưng bên trong là một tâm hồn chút ngây ngô đến nực .
Họ đến một bờ vực lớn, bên là sương mù bao phủ, chỉ một chiếc cầu xích đơn độc nối sang bờ bên . Gió thổi mạnh khiến sợi xích rít lên những tiếng ghê rợn.
Thẩm Vô Thù cái cầu mà chân tay bủn rủn. Hắn vốn sợ độ cao từ bé, giờ mấy sợi xích ?
"Ngươi... ngươi ." Hắn đẩy Vân Triệt lên phía , giọng run rẩy giấu .
Vân Triệt y, xuống vực sâu thăm thẳm: "Ngươi sợ ?"
"Ai sợ? Ta là đang nhường cho thương ! Ngươi đúng là lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử!" Thẩm Vô Thù hét lên để át sự sợ hãi.
Vân Triệt gì, y nắm lấy tay Thẩm Vô Thù. Bàn tay y lạnh, nhưng cái nắm tay cực kỳ chắc chắn.
"Đi cùng . Đừng xuống ."
Thẩm Vô Thù ngẩn . Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay Vân Triệt truyền sang khiến tim đập chệch một nhịp. Hắn lí nhí gật đầu, bám chặt lấy tay y như sắp c.h.ế.t đuối vớ cọc.
Từng bước, từng bước một. Tiếng xích sắt kêu lạch cạch, tiếng gió gào thét bên tai. Thẩm Vô Thù nhắm chặt mắt, trong đầu chỉ còn cảm giác về bàn tay của Vân Triệt đang dắt .
Giây phút đó, giữa ranh giới của sự sống và cái c.h.ế.t, giữa chính và tà, dường như những danh hiệu Ma tôn Tiên tôn đều còn quan trọng nữa. Họ chỉ là hai linh hồn đang nương tựa để vượt qua bão giông.
Khi sang đến bờ bên , Thẩm Vô Thù lập tức buông tay , thở hổn hển, mặt cắt còn giọt máu. Hắn cố gắng lấy vẻ "ngầu" thường ngày: "Hừ, cũng gì đáng sợ. Lần sẽ tự ."
Vân Triệt bàn tay trống trải của , cảm thấy hụt hẫng một cách lạ lùng. Y nhận xét gì thêm, chỉ chỉ về phía : "Nhìn kìa, hình như khói bếp. Có ở đây."
Thẩm Vô Thù theo hướng chỉ, thấy thấp thoáng những tán lá khổng lồ là một mái nhà tranh đơn sơ. Hy vọng về một bữa cơm nóng và một chỗ ngủ t.ử tế khiến quên sạch nỗi sợ lúc nãy.
"Mau! Đến đó xem ! Nếu là dân làng, sẽ lệnh cho họ nấu cho một bữa linh đình!"
Hắn hăng hái chạy , để Vân Triệt phía với một ánh mắt tràn đầy suy tư. Cuộc đời của Vân Triệt vốn chỉ một màu trắng của tuyết và thanh kiếm. Y từng gặp ai kỳ lạ như Thẩm Vô Thù, từng thấy một "con quỷ" nào sợ thỏ, sợ độ cao và... bàn tay ấm áp đến thế.
Trận chiến đỉnh Cửu Tiêu dường như lùi xa vạn dặm. Ở nơi bí cảnh tách biệt với thế gian , một câu chuyện mới thực sự bắt đầu. Một Ma tôn nhát gan đang cố gắng diễn vai ác ma, và một Tiên tôn đang dần lạc lối trong vở kịch của đối phương.