Sợ Xã Hội Nhỏ Vừa Ngoan Lại Mềm, Thái Tử Điện Hạ Dùng Mạng Để Sủng - Chương 31

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-12 05:50:02
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuyết rơi .

lúc hoàng hôn, những bông tuyết lớn ngừng rơi xuống, tô điểm cho Đông Cung một màu bạc trắng tinh khôi, đến ngỡ ngàng.

Đám thái giám vẫn kiên trì quét dọn sân hết đến khác mệt. Thế nhưng chẳng bao lâu, lớp tuyết mới tích tụ thành một tầng mỏng mặt đất.

Mỗi khi như , dường như cả thế giới đều tĩnh lặng, chỉ còn tiếng than trong chậu lửa cháy lách tách.

Tô Cẩm Nguyên ôm lò sưởi tay lặng bên cửa sổ, cứ thế chằm chằm ngoài hồi lâu. Mãi một lúc , y mới chợt bừng tỉnh, xoa xoa năm ngón tay đang đông cứng vì lạnh, chậm rãi bàn xuống. y vẫn nỡ đóng cửa sổ .

Tuyết, thứ mà đây y từng cơ hội thực sự thấy, đến tận bây giờ y mới nó diễm lệ đến nhường nào. Tự do tự tại, trong sạch tì vết, dường như dùng từ ngữ nhất đời để hình dung nó cũng quá lời.

Y thích nó.

Từ khi Trì Dung Húc rời đến nay ba ngày. Hôm nay cũng là ngày thứ năm y dọn khỏi tẩm điện của Yến Chiêu. Nếu tính từ ngày xuyên thư, thì hôm nay là ngày thứ bảy y đặt chân đến nơi .

Tô Cẩm Nguyên thầm nghĩ, buông lò sưởi tay xuống, cầm bút nắn nót lên tờ giấy Tuyên Thành.

Y đang luyện chữ, luyện bốn chữ duy nhất mà y thể nhận ở thế giới :

….Đại Chử Địa Chí.

Sau mấy ngày nỗ lực, kết quả cũng coi như khả quan, ít nhất còn giống như bùa vẽ rắn nữa. để gọi là chữ thì chắc chắn còn cách xa vạn dặm. Dù đây cũng là đầu tiên y dùng bút lông.

Lúc mới bắt đầu, y mất ròng rã một ngày trời mới coi như thu phục cây bút trong tay.

Tô Cẩm Nguyên chăm chú, hề nguy hiểm đang cận kề.

Cho đến khi cửa thiên điện đột nhiên gõ vang.

Tiếng động bất ngờ khiến Tô Cẩm Nguyên giật , một giọt mực lớn từ ngòi bút rơi thẳng xuống dòng chữ y mới xong, loang lổ mặt giấy.

Tô Cẩm Nguyên ngẩn , vội vàng gác bút lên giá, lúc mới chút thấp thỏm hướng cửa hỏi nhỏ: "Ai đó?"

Mấy ngày qua, Tiểu Phúc T.ử và những khác dần hình thành nên một sự ăn ý nhất định với y, giờ họ thường sẽ đến quấy rầy. Mà dù đến, họ cũng sẽ lên tiếng báo ngay khi gõ cửa.

Thế nhưng khi gõ xong cửa thì bên ngoài im lặng tiếng, yên lặng đến mức khiến Tô Cẩm Nguyên suýt tưởng rằng tiếng động chỉ là ảo giác.

bóng in cửa nhắc nhở y rằng tiếng gõ cửa ban nãy là thật.

Sau một hồi giằng co, bên ngoài mới truyền một giọng phần lảnh lót, the thé:

"Thái t.ử phi, là nô tài."

Giọng lớn nhưng mảnh và cao, qua thì đây chính là giọng của thái giám, và còn là một giọng mà y quen. Ít nhất y từng tiếp xúc.

Thấy đối phương xong một câu im bặt, Tô Cẩm Nguyên còn cách nào khác, đành mang theo tâm trạng bất an tiến gần chậm rãi mở cửa điện.

Lúc y mới phát hiện ngoài cửa chỉ một tận ba , tất cả đều là thái giám và y từng gặp ai trong họ.

Dẫn đầu là một thái giám tuổi, hai bên tóc mai lốm đốm bạc, ánh mắt vẩn đục, làn da nhăn nheo. Tuy nhiên, y phục lão mặc trông cao cấp hơn Tiểu Phúc T.ử nhiều, thậm chí còn hơn cả Giang Hồng Văn. Nhìn thoáng qua thấy là hạng cực kỳ khó gần.

Nghĩ đến đây, Tô Cẩm Nguyên càng thêm bất an, y vô thức quanh sân, tìm một gương mặt quen thuộc để lấy thêm can đảm. khổ nỗi lúc Tiểu Phúc T.ử ở đó, y cũng chẳng thấy bóng dáng Giang Hồng Văn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/so-xa-hoi-nho-vua-ngoan-lai-mem-thai-tu-dien-ha-dung-mang-de-sung/chuong-31.html.]

Tô Cẩm Nguyên lập tức càng thêm căng thẳng, lùi nửa bước, quyết định im lặng quan sát. Bởi vì y nhớ rõ trong tiểu thuyết thường , những cảnh tượng kiểu thường chẳng dẫn đến chuyện gì cả.

Nào ngờ lão thái giám thấy Tô Cẩm Nguyên im lặng, dường như cũng chút sốt ruột, liền nhanh chóng mở miệng: "Thái t.ử phi, Hoàng hậu nương nương triệu kiến, mời theo nô tài một chuyến."

Tô Cẩm Nguyên: "..."

Erinn

Y ngay mà, quả nhiên chuyện gì lành cả.

Trong nguyên tác, Hoàng hậu hạng lương thiện gì. Bà chính là hạ độc Đại hoàng tử, khiến đối phương liệt giường suốt những năm qua, lâm tình trạng nửa sống nửa c.h.ế.t, trở thành phế nhân.

Còn lý do bà làm , đương nhiên là vì nhi t.ử của , cũng chính là Nhị hoàng tử.

Một vị Hoàng hậu như thế, gọi y đến thì thể chuyện gì cho ?

Tô Cẩm Nguyên . Y lập tức chạy về phía chính điện tìm Yến Chiêu, nhưng ba chặn lối .

Y định mở miệng cầu cứu thì lão thái giám nhanh hơn một bước, lạnh lùng lên tiếng: "Thái t.ử phi định kháng chỉ của Hoàng hậu nương nương ?"

Vừa dứt lời, một tiểu thái giám phía còn lôi một thứ gì đó từ trong tay áo , trông vẻ như chuẩn sẵn để bịt miệng y.

Tô Cẩm Nguyên: "..."

Y cạn lời, thật mặc kệ tất cả mà thụp xuống đất xem mấy làm gì . Được , thể trực tiếp khiêng y , dù bên cũng tận ba .

Tô Cẩm Nguyên vẫn bỏ cuộc, cố gắng trì hoãn: "Vậy chờ bộ y phục khác , dù cũng là diện kiến Hoàng hậu nương nương, thể thất lễ ."

Lão thái giám như thấu ý đồ của y, lập tức bực bội, giọng mỉa mai:

"Tốt nhất là Thái t.ử phi vẫn nên bớt dùng mấy cái tâm tư nhỏ , ở đây ai che chở cho ngươi . Nếu muộn khiến Hoàng hậu nương nương trách tội xuống, ngươi gánh nổi ."

Phi, một lũ rác rưởi!

Tô Cẩm Nguyên cũng bực , nhưng cuối cùng cũng chẳng cách nào khác. Nhìn thấy hai tiểu thái giám phía đang xoa tay hầm hè như sắp xông tới, y chỉ đành gật đầu:

"Được, chứ gì."

Lúc lão thái giám mới hài lòng lên tiếng: "Vậy mời theo nô tài."

Tô Cẩm Nguyên ngoái đầu về phía chính điện một cuối, bất đắc dĩ theo ba tên thái giám rời khỏi Đông Cung.

Thế giới bên ngoài đối với y đều vô cùng lạ lẫm, nhưng lúc Tô Cẩm Nguyên cũng chẳng còn tâm trí mà ngắm .

Một phần vì lạnh, vì y chỉ mặc bộ y phục mỏng mà ngoài, nó chống chọi nổi với cái rét cắt da cắt thịt nơi đây.

Phần khác là vì lo lắng, y sợ Hoàng hậu sẽ hành hạ , càng sợ bà ép làm chuyện thất đức gì đó.

Y thầm cảm thấy hối hận, đáng lẽ lúc nãy y nên hét to lên hoặc chống trả quyết liệt, dùng cách đối phó với bọn buôn để trị mấy tên . Dù cuối cùng vẫn bắt thì ít nhất y cũng cô gắng kháng cự, chắc chắn sẽ cảm thấy hèn nhát như hiện tại.

Thời gian đó, Tô Cẩm Nguyên cứ ủ rũ theo lão thái giám, vòng tới vòng lui qua bao nhiêu cửa cung. Mãi lâu , họ mới dừng một tòa cung uyển.

Lão thái giám lập tức lạnh lùng lệnh: "Thái t.ử phi cứ quỳ ở đây, chờ nô tài trong thông báo một tiếng."

Tô Cẩm Nguyên: ???

Đây còn là lời do con ? Trời đông giá rét, đất tuyết mà bắt y quỳ?

Loading...