“Trương Diệu Tổ thèm lắm, nhưng tiền thì không đủ.
Thế là, tôi ra tay lần cuối."
"Tôi đăng truyền thuyết học đường thứ ba:
『Từ 6 giờ đến 7 giờ tối, đi đến tầng 4 của dãy phòng học cũ, bước dọc hành lang từ đầu bên này sang đầu bên kia rồi quay trở lại.』
Cuối bài viết, tôi cố tình thêm vào một câu mơ hồ: ‘Người vượt qua… sẽ gặp đại phát tài.’"
"Nó đắn đo suốt ba ngày, cho đến đúng hôm trước ngày khai giảng mới quyết định đi.
Bởi vì nó muốn chơi game đó đến phát điên.
Trước đó, nó đã xin tiền mẹ hai lần, La Quyên không cho.
Và… nó cũng từng hỏi cả Trương Tự Cường."
Nghe đến đây, La Quyên ôm n.g.ự.c gào khóc, vừa đ.ấ.m vừa xé áo, tru lên thê thảm:
"Con ơi! Mẹ đưa tiền hết cho con, con sống lại đi mà!
Chính mẹ… chính mẹ hại c.h.ế.t con rồi!
Mẹ đáng chết… mẹ đáng chết!"
Trương Tự Cường đứng bên cạnh, sắc mặt thay đổi liên tục lúc trắng bệch, lúc đỏ rực.
Giống như bị lật mặt trước công chúng.
Tôi biết.
Trước khi chết, Trương Diệu Tổ cũng đã hỏi tiền ông ta.
Ông ta quay sang hỏi La Quyên, bà ta nghi ngờ con mình muốn mua game,
nên cấm.
Và ông ta… cũng không cho.
"Vậy nên… cảm ơn bà nhé, La Quyên."
Tôi mỉm cười, đúng lúc đ.â.m thêm một nhát chí mạng.
"Suýt chút nữa là tôi thất bại rồi đấy!"
"Aaaa! Tao phải g.i.ế.c mày!"
La Quyên gào lên đau đớn, rồi lại nhào tới, muốn lao vào tôi.
Lần nữa, bị cảnh sát chặn lại.
Đấy.
Ở trong đồn công an, thật là… tiện."
"Bà La, nếu bà còn mất kiểm soát như thế nữa chúng tôi buộc phải mời bà rời khỏi nơi này!"
Cảnh sát nghiêm mặt cảnh cáo.
La Quyên miễn cưỡng lùi lại, nhưng ánh mắt đầy hận thù, găm thẳng vào tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt, rồi bình tĩnh kể tiếp:
"Khi Trương Diệu Tổ bước lên tầng bốn, mặt trời vừa lặn.
Ánh hoàng hôn hắt vào các tấm kính, loá mắt vô cùng.
Nhưng nó vẫn cẩn thận từng bước, căng chặt người, chậm rãi đi từ đầu hành lang sang bên kia.
Tôi đứng dưới, lặng lẽ quan sát.
Nó không hề hay biết.
"Khi nó quay lại, vừa đi được nửa hành lang, tôi gọi khẽ một tiếng 'Trương Diệu Tổ.'"
"Chỉ một tiếng gọi. Chỉ một cú chạm nhẹ vào dây thần kinh phản xạ. Và nó…giật mình."
"Nó theo bản năng cúi đầu nhìn xuống.
Ngay khoảnh khắc đó, nó nhận ra mình đang ở độ cao khủng khiếp, không có rào chắn, mặt trời rọi thẳng vào mắt, nó choáng váng.
Và rồi — trượt chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phuong-phap-thu-tu/chuong-9.html.]
Ngã xuống.
Đập đầu vào đá.
Mặt lõm xuống.
Máu văng tung toé."
"Đừng nói nữa! Đừng nói nữa! ĐỪNG NÓI NỮA AAAAA!"
La Quyên lại phát điên, vùng chạy tới, gào khóc như dã thú.
Cảnh sát lao đến giữ lại.
Bà ta ngã nhào vào lòng Trương Tự Cường, ôm ngực, đ.ấ.m chân, gào lên như sắp đứt hơi.
Trương Tự Cường cắn răng mắt đỏ như máu, nhìn tôi như muốn g.i.ế.c người.
Nhưng tôi biết, vẫn chưa đủ.
Giết người kiểu thứ tư, cao siêu ở chỗ không cần động tay.
Chỉ cần… thiết kế đúng.
Đặt đủ mồi.
Và khi cần, rắc thêm một chút "gia vị".
Là đủ để con mồi tự chui đầu vào lưới.
"Thưa các anh cảnh sát, tôi còn một thứ muốn trình bày. Giờ, xin mời mọi người… nghe một đoạn ghi âm."
Tôi bấm vào chiếc gấu bông nhỏ to bằng lòng bàn tay người lớn, treo trên chiếc túi của mình.
Đây là con gấu ghi âm mà mẹ mua cho tôi trước khi mất.
Nút bấm được đặt ngay trên tim của nó.
Chỉ cần một lần nhấn, nó sẽ bắt đầu ghi âm.
Bấm lần nữa, nó sẽ phát lại bản ghi.
Chiếc gấu này có thể lưu tối đa ba đoạn ghi âm.
Tôi đã luôn cẩn thận sạc điện định kỳ, nên đến giờ nó vẫn hoạt động tốt.
Tôi nhấn nhẹ. Một giọng nữ đầy tức giận phát ra từ con gấu.
Lẫn trong đó là tiếng khóc của tôi — non nớt, nghẹn ngào.
"Đồ c.h.ế.t tiệt! Cơm trộn ớt này là tao làm cho mày đấy,hôm nay mày phải ăn hết!
Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn thấy cái mặt y chang con mẹ c.h.ế.t tiệt của mày, tao chỉ muốn ói!
Con mẹ ngu của mày c.h.ế.t là đáng đời!"
"Mày biết bệnh trầm cảm sợ nhất là gì không?
Là cô đơn! Thằng cha mày hiểu rõ nhất cách khiến một người tự sát.
Lạnh nhạt, vô tâm, để mẹ chồng hành hạ từng ngày
Cứ thế… sống không nổi, thì tự nhảy lầu chết!
Ly hôn? Muốn chia tiền? Mơ giữa ban ngày!
Ảnh hưởng đến sự nghiệp của chồng à? Không c.h.ế.t thì phí!"
"Bà ta c.h.ế.t rồi, đến lượt mày đó, con ranh!
Tao sẽ g.i.ế.c mày!
Tốt nhất đừng ngủ quá sâu vào ban đêm lo mà nghĩ sẵn đi, muốn c.h.ế.t kiểu gì!"
"Hơ? Mày dám nôn à? Lượm lại ăn hết cho tao!
Một hạt cơm cũng không được thừa!
Tao cực khổ nấu cho mày mà dám chê hả?
ĂN! ĂN NGAY! Không ăn hết, tao đánh c.h.ế.t mày!"
Đó là đoạn ghi âm được vô tình thu lại vào lúc tôi bị La Quyên ép ăn cơm trộn ớt, bà ta vừa chửi, vừa nhét cơm vào miệng tôi, mà Trương Diệu Tổ đứng bên cạnh, đã giật con gấu bông trên tay tôi và vô tình bấm ghi âm.
Tối hôm đó, tôi lén lấy lại gấu bông khi nó ngủ, rồi cất thật kỹ.