"Là của , bảo vệ cho em và An An."
Không, là của mới đúng. Nếu cãi một trận kịch liệt với Cố Hằng, bắt rút hết vệ sĩ . Nếu nằng nặc đòi gặp cha ... thì chuyện xảy .
"Đều tại cả, đáng lẽ mới là c.h.ế.t cho An An..." Những giọt nước mắt lớn cứ thế rơi xuống mặt sàn, trái tim như lưỡi d.a.o đ.â.m thấu, đau đến mức thở nổi.
"Kiều Tu..." Anh cất tiếng nghẹn ngào.
Nhìn hơn bốn tháng qua, từ khi mới m.a.n.g t.h.a.i với bao nỗi lo âu cho đến khi hân hoan chấp nhận. Tôi luôn ôm ấp tâm thế đón chào một sinh linh mới, mong đợi đứa trẻ đời. Tôi một cha nào bên cạnh làm tấm gương, nhưng luôn nỗ lực để trở thành một ba kiên cường. Tôi hiểu nổi, hận chính đứa con của đến thế. Ông làm . Từ khoảnh khắc mở mắt , cảm thấy như đang ở Địa ngục.
Tôi chẳng hề kiên cường chút nào. Tôi gào một trận long trời lở đất, nhưng ngay cả sức lực để cũng còn nữa. Tôi đ.á.n.h mất , mất duy nhất của thế gian .
15.
Tôi cảm thấy bản bây giờ như đang sống trong một đống tro tàn. Thời gian ngừng trôi kể từ ngày An An . Việc làm nhiều nhất chính là trần nhà và thẫn thờ.
Những hôm trời , Cố Hằng sẽ bế ngoài trời. Ngồi bãi cỏ, thấy hoa chẳng còn hương sắc, nắng cũng chẳng còn ấm. Mọi thứ đều mất màu sắc vốn của nó.
Anh chuyện với , đôi khi chỉ thấy môi mấp máy chứ chẳng rõ âm thanh gì. Vì phần lớn thời gian, gì cả, chỉ im lặng ở bên cạnh . Để đề phòng làm chuyện dại dột, những ngày đều làm việc tại nhà.
Tôi thấy rõ tất cả những gì làm. Chỉ là quá chìm đắm trong nỗi đau của riêng mà ngó lơ sự buồn bã của . Căn phòng trẻ sơ sinh là do chính tay sơn sửa. Đống đồ chơi chất thành núi, quần áo đủ mặc cho vài năm tới, mỗi một thứ đều do đích lựa chọn. Sau học trường nào, học nhạc cụ gì, đều từng tranh luận với sót một chi tiết nào.
Làm thể mong chờ ngày làm cha cơ chứ.
Vết mổ bụng dần lành , nhưng dám chạm , càng dám . Lúc Cố Hằng giúp tắm, tay luôn dừng ở đó một lát. Anh gì, nhưng ánh mắt như đang hỏi đau . Tôi nghĩ, lẽ tim cũng đang đau đớn hệt như .
Móng chân đều cắt tỉa sạch sẽ, nhưng chẳng buồn để tâm đến đám râu ria lởm chởm cằm . Buổi tối khi ôm , đám râu đ.â.m cổ khiến khó chịu.
Một ngày nọ, cuối cùng cũng nhịn nữa mà lên tiếng: "Anh cạo râu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/phia-sau-lop-tro-tan/chuong-8.html.]
Đã lâu chuyện, giọng chút khản đặc, rõ lời. Cố Hằng cũng ngẩn một lát mới hỏi : "Em gì cơ?"
Tôi bật đèn, mặt về phía . Người đàn ông vốn luôn ăn mặc chỉnh tề, phong lưu nay trông tiều tụy nhiều. Đôi mắt đỏ ngầu những tia máu, nhưng vẫn che giấu nổi niềm vui sướng nhen nhóm nơi đáy mắt. Ngón tay lướt qua đám râu xanh rì của : "Anh ."
Giọng đầy vẻ lo lắng, nhưng mặt thấp thoáng nụ : "Thế thì hỏng , còn lấy gì để giữ em đây?"
"Cố tổng cũng lúc còn bản lĩnh gì ?"
Anh bắt đầu đắn: "Chờ chút , thật vẫn còn nhiều kỹ xảo thử qua ."
Tôi lườm một cái, càng rạng rỡ hơn, bất ngờ ôm chầm lấy , rúc đầu lòng .
"Anh nhớ em lắm!" Giọng nghẹn , xong thì nửa ngày vẫn nhúc nhích.
Tôi cảm thấy gì đó , liền nâng mặt lên, đầu ngón tay chạm một vệt ẩm ướt. Anh khẽ cọ mặt lòng bàn tay , "Anh sợ em sẽ bao giờ nữa, sợ sẽ cùng lúc mất cả hai mà yêu thương nhất."
Tích tắc một tiếng, kim đồng hồ cuối cùng cũng bắt đầu chạy trở .
16.
Khi Cố đến thăm , trả sợi dây chuyền mặt Ngọc Quan Âm cho bà. Trên mặt ngọc xuất hiện một vết nứt, chân thành xin bà vì làm hỏng bảo vật gia truyền.
Bà thở dài, bảo hãy nhận sợi dây chuyền, rằng là , vốn dĩ đó là quà tặng cho , cả nhà với cả, cần khách sáo như . Bà còn bà cũng là một , bà hiểu cảm giác của , nhưng còn trẻ, ngày tháng còn dài.
Tôi bà ý . Thế nhưng là một Beta, cả đời lẽ chẳng còn cơ hội con nữa .
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Trước gương, vén vạt áo lên, một vết sẹo dữ tợn lộ mắt. Tôi nên sợ hãi vết sẹo . Bởi vì nó chính là dấu vết chứng minh An An từng tồn tại.
Cha xuống Địa ngục, nhưng chính sự hận thù mới khiến con sống trong Địa ngục. Tôi sẽ ngừng yêu thương.