"Chỉ Vân Bạch là sinh con thôi đúng ? Vậy thì thành tâm chúc hai trăm năm hạnh phúc, một sinh hẳn tám đứa luôn . Đừng bám lấy buông nữa!"
Anh lặng im trút hết cơn giận, chân mày càng lúc càng nhíu chặt, "Cậu sinh con thì liên quan gì đến ?"
Tôi vẫn kịp thở thông, lồng n.g.ự.c phập phồng liên hồi. Anh tiến lên một bước, giơ tay định chạm n.g.ự.c : "Em hiểu lầm ."
Tôi gạt phắt tay : "Đừng chạm !" Vùng bụng đột nhiên truyền đến một cơn đau quặn thắt, gập , ôm chặt lấy bụng .
Anh hốt hoảng hỏi: "Sao ?"
Tôi nghiến chặt răng, khó khăn lắm mới nặn một câu: "Không cần quan tâm."
Cố Hằng rằng, bế bổng lên thẳng trong nhà.
8.
Do sự đổi của hormone trong thời kỳ mang thai, cộng thêm thể chất Beta vốn phù hợp để thụ thai, những d.a.o động tiêu cực về cảm xúc dễ làm ảnh hưởng đến t.h.a.i nhi. Bác sĩ dặn dò giữ tâm thế bình thản, nhất là luôn duy trì tâm trạng vui vẻ.
Tôi cũng vui vẻ lắm chứ, nhưng Cố Hằng cứ như âm hồn bất tán. Anh lầm lì ngay giường , chẳng chẳng rằng. Thấy ghét nên nhắm tịt mắt ngủ luôn cho rảnh nợ.
Nửa đêm, mơ màng tỉnh giấc. Thấy một bóng đen cao lớn sừng sững bên cửa sổ, giật một cái, tim suýt nhảy ngoài. Sau khi nhận đó là ai, nhịn mà mắng to: "Mẹ kiếp, bệnh ! Đêm hôm khuya khoắt còn đó giả thần giả quỷ cái gì?"
"Đừng bậy, cục cưng sẽ thấy đấy."
Bây giờ còn bày đặt làm bộ làm tịch làm cha hiền cho ai xem? Tôi mỉa mai: "Thế chắc bé con cũng thấy đấy, thấy đòi phá nó đấy."
"Nếu em quý trọng đứa con hoang đến thế, đành chấp nhận nó ." Anh xuống cạnh giường, đầu ngón tay lướt nhẹ gò má : "Ai bảo em là vợ chứ?"
Tôi mặt chỗ khác: "Đến lượt chấp nhận hả? Mau ký đơn ly hôn cho nhờ."
Cằm siết chặt, một nụ hôn mãnh liệt ập xuống, để cho chút gian nào để hít thở.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Em là của , từng nhịp thở của em cũng là của . Cả đời , em đừng mong rời khỏi ." Anh hất tung chăn, chen đầu gối giữa hai chân . Cổ tay ghì chặt xuống giường, tài nào vùng vẫy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/phia-sau-lop-tro-tan/chuong-4.html.]
Tôi cố nén cơn giận, xuống nước thương lượng với : "Cố Hằng, bình tĩnh , chúng thể..."
Anh chống phía , bàn tay xoa nhẹ lên vùng bụng nhô lên của , "Tôi hỏi bác sĩ , bác sĩ vấn đề gì."
" vấn đề."
Anh nhấc bổng lên, đổi vị trí cho , để lên đùi , "Như thế sẽ ép cục cưng nữa."
Vấn đề ở chỗ đó ?
Hai đối mặt với , bàn tay phía ôm chặt lấy eo . Tôi sức đẩy lồng n.g.ự.c , cố gắng tạo cách, "Tôi , cút ngay cho !"
"Ở bên cạnh khiến em cảm thấy khó dung thứ đến thế ?"
Ánh trăng nhợt nhạt hắt lên mặt , cả , cho đến cả giọng , đều toát vẻ mệt mỏi rã rời. Anh cúi đầu, vùi mặt hõm cổ , hít hà thật sâu, "Kiều Tu, bây giờ em còn cần đến ?"
Tôi sững .
Có một đóng phim ở tỉnh ngoài, một cảnh mưa, đêm đó phát sốt cao. Đầu óc mụ mị, định gọi cho trợ lý nhưng cuối cùng bấm nhầm của Cố Hằng. Lúc đó chẳng nhận gọi nhầm , chỉ thều thào một câu: "Tôi khó chịu quá, tới đây ." Nói xong thì điện thoại cũng rơi khỏi tay.
Khi Cố Hằng thức trắng đêm lái xe tới nơi thì hạ sốt. Tôi thấy áy náy, nhưng bảo, chồng cũng để làm cảnh, những lúc cần đến thì cứ việc tìm bất cứ lúc nào. Thế nhưng ngay ngày hôm , nhận tấm hình Vân Bạch và đang cùng chơi ở địa phương đó. Chuyện tương tự như xảy nhiều . Mỗi khi manh nha nghĩ rằng chút đặc biệt trong lòng Cố Hằng, thì Vân Bạch sẽ nhảy bổ để nhắc nhở rằng, chẳng là cái thá gì cả, bảo hãy cho rõ vị trí của .
Tôi thực sự mệt mỏi đến cực độ, cũng chẳng còn sức mà dây dưa nữa, "Cần cần cái gì chứ? Chúng vốn dĩ chỉ là đôi bên cùng lợi mà thôi."
Bàn tay theo sống lưng, di chuyển tới gáy , bóp nhẹ một cách nặng nhẹ: "Cho nên, em lợi dụng xong là chạy trốn ?"
Bản thỏa thuận là do đưa , giấy trắng mực đen rõ ràng, giờ cứ như là hạng đàn ông bội bạc . thôi, nghĩ thế nào thì tùy.
Tôi nhạt: "Thật cũng cảm ơn , thì cũng chẳng ngày hôm nay. Chúng cứ thế mà êm mà chia tay ."
Lực tay ở gáy bỗng tăng mạnh, thùy tai truyền đến một cơn đau nhói, thở nóng hổi phả tai như len lỏi tận sâu tâm trí: " vẫn chơi chán."
Bàn tay phía lưng , từ từ trượt dần xuống .
"Mẹ kiếp đúng là đồ khốn! Bỏ tay !"