Tám.
Tôi về nhà.
Tối đó, Tưởng Hà về, còn thì thức trắng đêm.
Có lẽ giận , vì Omega bách hợp đó là mối tình đầu của .
Chín.
Tôi nghĩ, nếu mềm mỏng xin , quan hệ của chúng sẽ trở như xưa, như lúc ban đầu.
đó nhận sai .
Không , Tưởng Hà vẫn sống vui vẻ. Tôi tận mắt thấy dắt tay Omega bách hợp đó dạo phố, làm những việc mà các cặp tình nhân thường làm.
Tôi còn thấy ánh mắt Tưởng Hà đầy thâm tình và dịu dàng, ánh mắt mà từng dành cho . Anh Tưởng Hà cưng chiều Omega hãm hại , cả thế giới trong mắt chỉ .
Tôi thậm chí thấy họ hôn ánh trăng.
Anh Tưởng Hà say mê đàn piano cho Omega đó, còn thì nhảy múa ánh trăng.
Anh Tưởng Hà trông thật dịu dàng.
Họ đúng là xứng đôi, chẳng trách ai gặp họ cũng đều chúc phúc.
Mười.
Anh Tưởng Hà lẽ còn yêu , hoặc thể là từng yêu .
Một ngày hè nắng chói chang, cố gắng níu kéo, nhưng đường đến tìm , ngất xỉu.
Khi tỉnh , đang ở bệnh viện, giường. Trên mép giường còn lưu mùi hương của Tưởng Hà.
Tôi tưởng lo cho , đến thăm . ngờ, đến để cảnh cáo .
Anh dẫn Omega đó theo, nhưng mà ngoan ngoãn chờ ngoài cửa.
Tôi thấy tay chiếc nhẫn đôi, chắc là họ đính hôn…
và kết hôn bao năm, từng đeo nhẫn đôi của chúng .
Rồi Tưởng Hà :
“Cậu m.a.n.g t.h.a.i .”
“Đứa bé .”
“Cậu phá t.h.a.i , xóa dấu ấn.”
“Hắn , đấy. Chuyện đây truy cứu, nhưng cưới , nên chúng ly hôn.”
Mười một.
“Ha ha ha,” nhạt, “Vậy là gì? Tôi con nó là gì chứ?!”
Tôi sụp đổ, mắng Tưởng Hà.
chỉ :
“Tôi sẽ cố gắng bù đắp cho .”
Bù đắp? Ha ha ha, thanh xuân của , tình yêu của , bù đắp thế nào đây?
Mười hai.
Sau ngày đó, và Tưởng Hà còn liên lạc.
Tôi lời , vẫn hy vọng sẽ hồi tâm chuyển ý.
Tôi xoa bụng đang dần lớn lên, vẫn mơ tưởng về một cuộc sống hạnh phúc với khi đứa bé đời.
Tưởng Hà, bao giờ mới đây?
Mười ba.
Hôm nay vẫn là một Omega ai .
Mười bốn.
Sau mới , tất cả chuyện đều do sai từ đầu.
Rõ ràng chúng chỉ kết hôn theo thỏa thuận, mà động lòng .
Là sai.
rõ ràng Tưởng Hà cũng từng yêu mà!
Mười lăm.
Không thể phủ nhận, Tưởng Hà lẽ từng yêu , nhưng chỉ là “từng”.
Cả đời cũng thể thế vị trí của trong lòng .
Anh đối xử với quá , đến mức quên mất rằng sự là trộm từ tay khác. Sự của Tưởng Hà vốn thuộc về một Omega khác.
Mười sáu.
Đã lâu, lâu gặp Tưởng Hà.
Tôi nhớ .
Mười bảy.
Hôm nay thời tiết , chỉ là Tưởng Hà yêu nữa thôi.
…
Hai mươi chín.
Hôm nay Tưởng Hà đến tìm , đòi ly hôn.
Tôi thể níu kéo .
Tôi phá thai, xóa dấu ấn, ly hôn với .
Anh cho nhiều thứ: tiền, nhà, xe, thậm chí cả cổ phần công ty .
Ba mươi.
Tôi cần yêu nữa. Ôn Ngôn Hú cần yêu Tưởng Hà nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phan-quang/chuong-2.html.]
Tưởng Hà, sẽ tìm phù hợp hơn , nhưng sẽ ai yêu nhiều như .
Ba mươi mốt.
Tôi tưởng thể nhanh chóng quên , nhưng ngờ, vẫn thể quên.
Thế là chấp nhận lời tỏ tình của học , hy vọng dùng điều để quên .
Tôi nhất định sẽ quên .
Ba mươi hai.
Tưởng Hà, là đây với .
Cảm ơn từng yêu , và cảm ơn cho cơ hội yêu một cách quang minh chính đại.
Cảm ơn và tạm biệt.
Ba mươi ba.
Tôi nhanh chóng đồng ý lời cầu hôn của học .
Tôi yêu . Tình yêu của trai trẻ thể che giấu, huống chi chẳng để tâm đến quá khứ của .
ban đầu chỉ là lợi dụng .
Tôi hết những chuyện cho , nhưng vẫn quan tâm đến tình trạng của .
Tôi nghĩ, nếu ở bên , chắc sẽ cảm thấy hạnh phúc.
Giờ đây, đột nhiên dùng cả đời để bù đắp cho .
Hôm nay, gặp Tưởng Hà. Anh trông tiều tụy hơn nhiều.
Anh nhưng gì, chúng như hai xa lạ.
Ba mươi bốn.
Tôi và học chọn lễ phục, gặp phụ hai bên. Cha đối xử với .
Chúng chính thức đính hôn.
Rồi đến Cục Dân Chính nhận giấy đăng ký kết hôn.
Hôm đó, trông thật hạnh phúc…
Ba mươi lăm.
Mai là ngày cưới của , đám cưới thứ hai.
Tôi vui chút khó chịu.
Đám cưới đầu tiên, mắt chỉ Tưởng Hà – Tưởng Hà của . Đám cưới thứ hai, mắt chồng mới của chỉ .
Đây chắc là cảm giác yêu.
Ba mươi sáu.
Chúng xem địa điểm tổ chức hôn lễ, sắp xếp các thủ tục.
Rồi mời nhiều , trong đó cả Tưởng Hà…
Ba mươi bảy.
Tôi sân khấu, mặc áo bành tô trắng, nắm tay chồng mới, mỉm với . Tôi cố ý thật rạng rỡ, như thể vui hơn cả ngày cưới với Tưởng Hà.
Lúc đó, nắng trưa rực rỡ, về phía Tưởng Hà, ánh mắt lấp lánh, giơ tay trái vẫy , chiếc nhẫn bạc ngón áp út lấp lánh ánh nắng.
Đó là nhẫn cưới mới của .
Là nhẫn đôi của và chồng mới.
Tưởng Hà sững sờ. Đã từng, ở vị trí đó, là nhẫn đôi của và . Đã từng, Omega xinh hào phóng mặt thuộc về …
Tôi , mỉm , nhưng nước mắt trào dâng. Tôi vội lau giọt lệ sắp rơi, nhận lấy bó hoa cát cánh trắng từ tay hoa đồng.
Bó cát cánh trắng thật , giống hệt bó hoa cát cánh Tưởng Hà tặng ngày cưới, nhưng tặng hoa đổi từ lâu.
Tôi vẫn nhớ rõ thứ về ngày cưới của chúng .
Tôi nhớ lời Tưởng Hà khi tặng bó hoa. Anh :
“Đây là hoa cát cánh trắng, là món quà cưới tặng em, là hoa cát cánh chỉ thuộc về riêng em.”
“—Và cũng chỉ thuộc về riêng em.”
Anh Tưởng Hà , ánh mắt đong đầy tình ý: “Từ nay về , xin em chỉ bảo thêm.”
“Ôn Ngôn Hú, yêu em.”
Giờ nhớ , đột nhiên cảm thấy những lời đó chắc là cho các vị khách, hoặc là cho Omega bách hợp .
Lời “Anh yêu em” của bao giờ dành cho “Ôn Ngôn Hú”, mà là “Chu Úy”.
Từng là và mãi mãi sẽ là.
Tiếc rằng khi cứ ngỡ chúng yêu thật lòng.
Ngay cả bó cát cánh trắng cũng là loài hoa mà Omega thích, như thể đám cưới đó thuộc về họ .
Cũng , chúng vốn chỉ kết hôn theo thỏa thuận, cuộc giao dịch đáng lẽ nên lẫn lộn tình cảm…
Tôi , đến tận hôm nay, vẫn yêu , yêu.
yêu nữa.
Cũng cần yêu nữa.
Cuối cùng, làm bộ thản nhiên, với : “Tưởng Hà, chúc tân hôn hạnh phúc nhé. Tôi cũng chúc và … trăm năm hòa hợp.”
Hy vọng sẽ chăm sóc cho , và cũng sẽ chăm sóc cho chính .
Tưởng Hà, đừng uống rượu nhiều nữa, sẽ đau dày đấy.
Đừng ăn hải sản, sẽ dị ứng nặng.
Rồi Tưởng Hà, Alpha từng thuộc về , mỉm : “Chúc tân hôn hạnh phúc!”
Ôn Ngôn Hú, tân hôn hạnh phúc!
… sẽ trăm năm hòa hợp.