Nương Tử Giang Nam, Uy Chấn Kinh Thành - 19

Cập nhật lúc: 2025-03-31 13:28:36
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

16

Hôm đó, Triệu Lan Nhược đích thân tới tìm ta.

Khóe mắt nàng ta vẫn còn một mảng bầm tím, dù đã dùng phấn che lại nhưng vẫn trông mờ mờ xám xịt.

“Lý Minh Châu, ngươi ký cái này, ta sẽ cho ngươi vào cửa Diệp gia.”

Triệu Lan Nhược ném cho ta một bản khế ước, ta cầm lên xem, suýt chút nữa thì bật cười.

Chỉ thấy trên khế ước viết rằng, Diệp gia sẽ cấp cho ta một căn viện nhỏ để ở, bên ngoài sẽ xưng ta là phu nhân Diệp gia, nhưng quyền quản lý trong phủ sẽ thuộc về Triệu Lan Nhược.

Dù Diệp Bình An là trưởng tử của Diệp gia, nhưng chi phí hôn sự sau này của nó phải do ta tự chi trả, không liên quan đến Diệp gia.

Ngoài ra, toàn bộ bổng lộc của Bình An cũng phải nộp vào công quỹ do Triệu Lan Nhược quản lý.

“Nghe nói hôm qua Khánh Thân Vương đưa cho ngươi một đống lễ vật?”

“Những thứ này đâu rồi, lát nữa ta sẽ sai người đến chuyển đi, sau này để dành cho An Bình làm của hồi môn.”

Triệu Lan Nhược vừa nói xong, ta liền ném khế ước trả vào mặt nàng ta.

“Tiễn khách!”

Triệu Lan Nhược điên rồi hay sao, nghĩ rằng cái danh phu nhân Diệp gia là thứ gì đó quý giá lắm ư?

Chẳng lẽ nàng ta nghĩ ta thật sự muốn gả cho Diệp Tu?

Ta gọi người đuổi Triệu Lan Nhược ra ngoài, nàng ta vừa đi vừa gào thét điên cuồng:

“Ngươi còn muốn gì nữa, ngươi là đồ tham lam vô độ!”

Đúng lúc con trai ta, Lý Tư Viễn, vừa hạ triều về, nhặt khế ước lên đọc, cười nói:

“Diệp Tu muốn cưới mẫu thân ta? Được thôi, nhưng điều kiện phải sửa lại.”

“Như thế này đi, để hắn thực hiện đầy đủ tam môi lục sính, đón mẫu thân ta về làm chính thất, và nàng ta tự xin ra khỏi cửa, chuyện này mới có thể bàn tiếp.”

Lý Tư Viễn sai người đưa Triệu Lan Nhược về, đồng thời trước mặt Diệp Tu, lặp lại điều kiện vừa nói.

Nghe đâu hai vợ chồng họ tại chỗ liền đánh nhau.

“Mẫu thân, người cũng đừng ngồi yên, hãy đi gặp Diệp Tu, cho hắn một chút hy vọng, như vậy hắn mới vì người mà liều mạng.”

Ta biết Lý Tư Viễn đang muốn giở trò, nhưng với loại người như Diệp Tu, ta thật sự chẳng muốn tốn công sức.

Bao năm qua, ta ăn ngon, ở tốt, có ba đứa con đáng yêu bên cạnh, bạc cũng kiếm được, tâm thái nhìn mọi việc đã thoáng hơn nhiều.

Ta không mong Diệp Tu có kết cục tốt, nhưng cũng không đáng để bản thân phải bận lòng trả thù hắn.

Thấy vậy, Lý Tư Viễn tự mình ra tay, hẹn Diệp Tu đến tửu lâu, không biết hai người đã nói những gì, chắc hẳn là vẽ ra cả một giấc mộng đẹp, khiến Diệp Tu lâng lâng rời đi.

Chỉ vài ngày sau, khắp kinh thành đều truyền tai nhau chuyện nhà họ Diệp.

Loading...