Nhân vật phản diện lúc nào cũng thèm khát tôi - Chương 37: Trùm trường, mời anh ăn kẹo (Phần 5)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-07 06:18:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Đường chỉ cảm thấy nơi đầu quả tim khẽ run rẩy. Sự e lệ và niềm vui sướng đan xen khiến thẹn thùng đến mức cả đều ửng hồng. Cậu rũ mắt, hàng mi dài và dày khẽ chớp chớp, hệt như một chú bướm nhỏ đang vui sướng vỗ cánh bay.

Nếu như thể biến về nguyên hình thì mấy. Ít nhất còn lớp lông xù che chắn một chút, như Thích Nguyên sẽ phát hiện đang đỏ mặt.

Thích Nguyên đầu , liền nhận Nguyễn Đường dừng bước. Cậu cúi gằm mặt, hàng mi khẽ run rẩy. Vành tai cùng với chiếc cổ thon thả lộ đều nhuốm một tầng ửng đỏ. Tựa hồ đang thẹn thùng đến cực điểm, cả hệt như chỉ hận thể cuộn tròn thành một cục.

Dường như chú ý tới Thích Nguyên đang , Nguyễn Đường lén lút ngẩng đầu, rụt rè thấp thỏm . Đôi mắt tròn xoe, long lanh sóng nước. Thoạt ngoan ngoãn mềm mại, khiến nhịn chỉ hung hăng xoa nắn một phen.

Đáng yêu quá mất.

Đầu ngón tay Thích Nguyên khẽ nhúc nhích, đáy lòng mềm nhũn . Bất quá vẫn kiềm chế, vươn tay nựng hai má phúng phính của Nguyễn Đường.

Hắn Nguyễn Đường, tự chủ mà hạ giọng mềm mỏng hơn, trong sự thanh lãnh thường ngày nhiều thêm một chút ôn hòa: "Đi thôi, lấy sách nào."

Nguyễn Đường gật gật đầu, lẽo đẽo bên cạnh Thích Nguyên.

Cậu nghiêng đầu ngẫm nghĩ một chút, vô cùng cẩn thận mà nắm ngược tay Thích Nguyên. Thấy Thích Nguyên hề phản đối gì, Nguyễn Đường kìm mà mím môi mỉm . Lúm đồng tiền bên khóe môi ngọt ngào như rót đầy mật ong.

Thích Nguyên làm vẻ như hề chú ý tới động tác nhỏ của Nguyễn Đường. Thế nhưng xúc cảm mềm mại cùng với nhiệt độ ấm áp truyền tới từ lòng bàn tay đối phương gắt gao thu hút bộ sự chú ý của .

Hắn từng cận với bất kỳ ai đến thế.

Trước đây, vô cùng chán ghét việc tiếp xúc mật với khác. Điều đó sẽ làm nhớ tới gã đàn ông trong nhà, cái gã mà cứ hễ uống say là nổi điên đ.á.n.h . Sự tiếp xúc da thịt đối với , thường kèm với mùi m.á.u tanh và bạo lực.

nếu đổi là Nguyễn Đường, tựa hồ thấy chán ghét.

Thích Nguyên nhịn khẽ nhếch khóe môi, hiếm hoi để lộ một nụ nhạt. Bất quá nụ duy trì bao lâu, hệt như bông tuyết ánh mặt trời, chỉ chớp mắt tan chảy mất tăm.

Có lẽ... còn một chút thích.

Lúc trở về, Thích Nguyên xách giúp Nguyễn Đường hơn phân nửa chỗ sách vở nặng nề, chỉ để Nguyễn Đường xách nhẹ nhàng hai bộ đồng phục.

Hành động tuy vô cùng đơn giản khiến ít xung quanh há hốc mồm kinh ngạc. Rốt cuộc thì Thích Nguyên ở trong trường vẫn luôn nổi danh là kẻ cô độc, tính tình cổ quái bạo lực, còn thích đ.á.n.h . Sao hôm nay thể bày cái bộ dạng bình thản như thế, còn chủ động giúp khác bê sách cơ chứ.

Mặt trời hôm nay mọc đằng Tây ?

Chuyện nhanh truyền ngoài, bay thẳng đến tai Hứa Diệu.

Hứa Diệu xong liền sững sờ mất một lúc lâu. Mấy ngày nay cô vẫn luôn cố gắng tìm cách bắt chuyện lấy lòng Chu Vũ Thâm nên căn bản hề để mắt tới xung quanh. Mãi cho đến tận bây giờ cô mới bàng hoàng ý thức : Đã một thời gian Thích Nguyên hề chủ động tìm cô chuyện. Ngay cả khi vô tình chạm mặt ở nhà, cũng bất quá chỉ là liếc một cái, gật đầu chào, đó nhà ai nấy đóng cửa.

Chuyện thực sự quá mới lạ.

"Diệu Diệu, thế ?" Cô bạn huých cùi chỏ tay Hứa Diệu: "Thích Nguyên bao giờ giúp bê sách . Mấy ngày nay cũng tới tìm nữa. Có ... hết thích ?"

Nghe xong câu chốt của bạn , Hứa Diệu siết chặt ngón tay, nhưng mặt vẫn giả vờ như bâng quơ hờ hững, hừ một tiếng: "Mình thèm để ý đến chắc." Tuy ngoài miệng thì mạnh miệng như , nhưng những ngón tay dùng sức bấu chặt , trong lòng dâng lên sự phiền não, rối rắm.

Hứa Diệu vẫn luôn rõ vị trí của vô cùng đặc biệt trong lòng Thích Nguyên. bao giờ vạch rõ ranh giới. Cô chỉ một mặt ung dung hưởng thụ sự đối xử đặc biệt , một mặt tiếp tục tìm cách qua với Chu Vũ Thâm.

Tính cách Thích Nguyên cực kỳ âm trầm, dùng bạo lực, cô một chút cũng thích. Trước , cô chịu tiếp xúc với Thích Nguyên cũng chỉ vì nể mặt cha mà thôi. Thực chất cô sợ Thích Nguyên, cũng hề cận với .

vì Thích Nguyên vẻ ngoài tuấn mỹ, là trùm trường ai dám chọc , việc một như đối xử đặc biệt giúp cô trở nên nổi bật ít, thỏa mãn hư vinh khi nhiều ngưỡng mộ cô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://14.225.210.88/nhan-vat-phan-dien-luc-nao-cung-them-khat-toi/chuong-37-trum-truong-moi-anh-an-keo-phan-5.html.]

Hiện tại, Hứa Diệu cảm giác như cái vầng hào quang vốn dĩ thuộc về , tựa hồ kẻ khác nẫng tay mất .

Cô bạn hậm hực nhún vai, chống cằm bày vẻ mặt mê trai: "Mà đừng chứ, ngoại trừ cái tính cách tồi tệ đó , thấy Thích Nguyên thực sự trai đấy. Bất quá Diệu Diệu nhắm trúng Chu Vũ Thâm , phỏng chừng cũng chẳng thèm để ý đến Thích Nguyên nhỉ!" Hứa Diệu , thần sắc chút miễn cưỡng: "Đương nhiên ."

lôi điện thoại di động từ trong ngăn kéo , thừa dịp giờ chơi nhắn cho Thích Nguyên một cái tin. Hẹn khi tan học thì quán sữa cổng trường gặp mặt chuyện một lát.

Tin nhắn gửi một lúc lâu mới hồi âm. Thích Nguyên đáp vô cùng ngắn gọn, chỉ một chữ: "Ừ."

Sắc mặt Hứa Diệu vặn vẹo, nhưng cô vẫn cố nặn một nụ điềm mỹ dịu dàng, gửi một tin nhắn thoại với chất giọng nhẹ nhàng vui sướng: "Vậy đến lúc đó gặp nhé, chờ !"

Ở đầu bên , Thích Nguyên cất điện thoại . Ánh mắt trầm xuống, tựa như ý thức điều gì đó. Khóe môi nhếch lên, nụ mang theo vài phần trào phúng.

E là chuyện hôm nay truyền đến tai Hứa Diệu .

Thích Nguyên chút lạnh nhạt suy nghĩ. Rõ ràng thấu chuyện rõ ràng, thế nhưng vẫn níu lấy chút ấm ít ỏi mà Hứa Diệu từng mang .

Vậy... cứ gặp mặt một .

"Thích Nguyên, tối nay tan học ăn lẩu cay cùng ?" Nguyễn Đường ấp a ấp úng mãi, một lúc lâu mới suy nghĩ trong lòng . Lòng bàn tay căng thẳng đến toát cả mồ hôi, nhưng đôi mắt vẫn chớp lấy một cái mà chằm chằm Thích Nguyên, mang theo sự nghiêm túc cùng chờ mong.

Thích Nguyên ngẩn . Hồi lâu , mới lắc đầu: "Không , việc bận ." Nguyễn Đường vô thức xoa xoa ngón tay, rõ ràng chút hụt hẫng. Cậu ngước lên Thích Nguyên: "Vậy... thể cùng ?"

Nhiệm vụ của chính là mang sự ấm áp đến cho Thích Nguyên. Toàn bộ ý nghĩa cho sự tồn tại của ở thế giới đều là vì Thích Nguyên.

mà Thích Nguyên luôn cự tuyệt .

Nghe Nguyễn Đường xong, Thích Nguyên hiểu vì bỗng cảm thấy chút chột : "Cậu cứ về nhà ." Nguyễn Đường tình nguyện mà gật đầu đồng ý.

Đợi đến khi chuông reo tan học, Thích Nguyên liền thu dọn bỏ . Nguyễn Đường vẫn còn ở lớp lề mề nhét đồ cặp sách. Lúc , hệ thống mới nhẫn tâm thả xuống một quả bom: 【 Hắn gặp Hứa Diệu . 】 Bàn tay Nguyễn Đường khựng . Trong lòng chợt cảm thấy khó chịu, giống như thứ gì đó đ.â.m nhói một cái.

Cậu xoa xoa khóe mắt, vành mắt ửng đỏ. Cả ủ rũ cụp đuôi, uể oải "Ồ" một tiếng. Nguyễn Đường cảm thấy n.g.ự.c râm ran khó chịu. Cậu tủi lên án với hệ thống: "Cậu xa thật đấy."

Chẳng chịu gì cho , còn luôn cự tuyệt . Người chỉ cần nhắn một cái tin là liền lật đật chạy qua đó. Còn rủ ăn thì lúc nào cũng từ chối thẳng thừng.

Bên ngoài bỗng "Đoàng" một tiếng, một tiếng sấm vang rền x.é to.ạc bầu trời. Tiếp đó, cơn mưa to như trút nước "Ào ào" đổ xuống. Trong khí nháy mắt tràn ngập một cỗ thở ẩm ướt, lạnh lẽo. Nguyễn Đường bung ô, từng bước bên ngoài.

Hệ thống lẳng lặng nhắc nhở: 【 Ký chủ, Thích Nguyên mang theo ô . 】 Bước chân Nguyễn Đường khựng . Cậu dỗi hờn cất giọng: "Kệ ." Cậu tuy là con , nhưng cũng giữ thể diện chứ bộ.

Trong khi đó, Thích Nguyên lúc đang trong quán sữa. Nghe những lời hỏi han quan tâm sáo rỗng từ Hứa Diệu ở đối diện, khỏi cảm thấy nhạt nhẽo vô vị. Trong giọng của đáp cũng vì thế mà nhiều thêm vài phần lấy lệ.

"Thích Nguyên, đang nghĩ cái gì thế?" Hứa Diệu Thích Nguyên, thần sắc chút căng thẳng. Cô giả vờ bất mãn, tỏ chút nũng nịu giận dỗi: "Mình chuyện với chẳng thấy gì cả."

"Không gì." Thích Nguyên nhạt nhẽo lắc đầu, ánh mắt dời ngoài màn mưa gió mịt mù.

Hắn hề mang ô.

Hứa Diệu cố tìm thêm chủ đề để kéo dài cuộc trò chuyện với Thích Nguyên. Thế nhưng thứ cô nhận vẫn là thái độ mặn nhạt của đối phương. Rốt cuộc cô cũng mất hết kiên nhẫn: "Bây giờ cũng trễ , về đây. Cậu cũng về sớm nhé."

Nói xong, cô liền bung chiếc ô của bước thẳng một mạch. Căn bản hề chú ý tới việc Thích Nguyên ô che mưa.

Giữa hàng chân mày của Thích Nguyên xẹt qua một tia u ám. Hắn trầm mặt, cơn mưa xối xả bên ngoài. Ngay lúc đang định liều mạng lao ngoài đội mưa về, thì bất chợt một chiếc ô màu xanh lam vươn che khuất gian đang trút nước đỉnh đầu .

"Đồ tồi."

Loading...