Từ nhỏ đến lớn, Lan Tư chịu đủ ánh mắt của Thần , dù thể bắt đầu run rẩy tự chủ, nhưng ý thức vẫn lạnh lùng.
Lan Tư lạnh lùng chế giễu : "Con gà xí mà ngươi tạo trong mơ, thấy ."
Ngoại Thần: Oa?
Cơn giận bấy lâu trong lòng Lan Tư cuối cùng cũng tìm lối thoát, thẳng đôi mắt xanh biển , khẩy châm chọc: "Đủ thâm độc đấy, tự tạo hình thần thánh thế , nào là vầng hào quang nào là vật tổ. Vậy mà con thú cưỡi ngươi tạo thì là một cục phân chó, còn kinh ngạc, khinh!"
Mắt Hoang Thần thể thấu mê chướng, dối trá, che giấu.
Cho nên Thần dễ như trở bàn tay xác nhận, cái kênh yếu ớt là thừa nhận vì khuất phục nghệ thuật của Thần.
Cậu , thực sự, cảm thấy xí!
"Stultus hominum ignorantia!" (Con ngu dốt, thiếu hiểu !)
"Ingens offenderet!" (Xúc phạm lớn!)
"Et eventually reddere pretium!" (Và cuối cùng sẽ trả giá!)
Lan Tư nhanh chóng cảm thấy tuyến thể truyền đến cơn đau nhức quen thuộc. Pheromone rối loạn chút kiêng dè tràn ngoài, còn tinh thần như một đôi bàn tay vô hình nghiền nát và bóp méo, khiến mắt tối sầm , ngừng buồn nôn.
đồng thời, một loại khoái cảm khó tả, một sự mạo phạm, như thể loại khoái cảm thể phần nào làm dịu sự phẫn uất và đau đớn trong lồng ngực.
Ý thức vốn mơ hồ của Trạm Bình Xuyên đột nhiên tập trung !
Trong một vùng m.á.u me và hôi thối, ngửi thấy mùi hương hoa mộc lan quen thuộc. Luồng pheromone nhàn nhạt bay tới, mang theo những cảm xúc bi thương, nôn nóng, phẫn nộ, và cần an ủi cấp bách.
Pheromone tràn ngoài với phạm vi lớn như , vượt quá giới hạn của con .
Omega trong trạng thái nguy hiểm, pheromone thể kiểm soát sẽ khiến tuyến thể tổn hao quá mức trong thời gian ngắn. Một khi làm tổn thương gốc rễ, sẽ vĩnh viễn mất dị năng, trở thành bình thường.
Lan Tư!
Đó là pheromone của Lan Tư.
Không , !
Trạm Bình Xuyên nghiến răng nuốt m.á.u trong cổ họng. Xương n.g.ự.c truyền đến cơn đau nhức như xe tải cán qua. Hắn dựa ý chí lực còn sót , chống hai tay xuống đất, vật lộn vài , mới miễn cưỡng dậy .
Lúc mất m.á.u nghiêm trọng, còn chim diều mặt cổ đại vẫn đang điên cuồng đ.â.m chọc khắp nơi trong đường hầm. Lực phá hoại kinh hoàng khiến từng ngọn đèn dầu vỡ nát, đủ để Trạm Bình Xuyên tiếp tục chơi trò khúc xạ ánh sáng.
Làm thế nào để vượt qua chim diều mặt cổ đại mà gây tiếng động?
Trạm Bình Xuyên hận thể kéo tất cả tế bào não lên làm thêm giờ.
lúc , một thi thể đang đám Ác Phác Giả tranh gặm nhấm thu hút sự chú ý của .
Vừa đèn dầu đều đánh hỏng, ánh sáng trong đường hầm tối đến cực điểm... Trạm Bình Xuyên giật .
Chỉ thể thử thôi.
Hắn dốc hết sức lực cuối cùng, dùng tấm chắn tạo thành một cái lồng nhỏ hình vuông để giấu . Sau đó một sợi bạc mỏng manh như như nhân lúc chim ngốc đề phòng, lặng lẽ lướt qua, lập tức buộc tứ chi thi thể.
Trạm Bình Xuyên để sợi tơ móc một tảng đá lởm chởm đỉnh đường hầm, giật sợi tơ trong tay, t.h.i t.h.ể vốn còn thở phắt dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/nguoi-yeu-alpha-cua-toi-la-doi-thu-khong-doi-troi-chung/chuong-84.html.]
Trạm Bình Xuyên thầm càu nhàu: "Mẹ kiếp, nặng thật!"
Đám Ác Phác Giả đang gặm nhấm ngon lành, thấy thức ăn của đột nhiên thẳng dậy, sợ đến mức mắt cá lồi , rít lên chói tai.
Cánh vỗ phành phạch, tiếng động lớn thu hút sự chú ý của chim diều mặt cổ đại.
Trong ánh sáng mờ nhạt, chỉ thấy một đang ở xa xa làm những tư thế õng ẹo với nó, quả thực là sự khiêu khích trần trụi!
Chim diều mặt cổ đại đương nhiên cho rằng đó chính là Trạm Bình Xuyên. Nó giận thể át, bay vồ tới, mấy chiếc móng vuốt điên cuồng vung vẩy.
Con đường chặn cuối cùng cũng mở một lối hẹp.
Trạm Bình Xuyên cố gắng khom , thu trong tấm chắn nhỏ hơn. Sau đó dùng vài sợi chỉ nhỏ mắc những tảng đá lộn xộn cao thấp đỉnh hang, tạo thành một đường trượt đơn giản.
Thi thể sự điều khiển của sợi chỉ liên tục vặn vẹo, dù móng vuốt đ.â.m xuyên bao nhiêu , vẫn đầy sức sống.
Chim diều mặt cổ đại cả ngày thấy quá nhiều chuyện thể tưởng tượng, nó tin tà mà xuyên qua thi thể hết đến khác, đ.â.m đ.â.m . Mắt thấy nội tạng chảy lênh láng khắp đất, nhưng dường như vẫn còn nhảy nhót.
Trạm Bình Xuyên trong chiếc xe nhỏ làm bằng tấm chắn, tác dụng của trọng lực, lặng lẽ trượt qua theo sợi bạc.
Hắn qua tấm chắn xuyên một mặt, thấy t.h.i t.h.ể xé thành tổ ong vò vẽ. Hắn cảm thấy vô cùng áy náy mà làm dấu thánh giá ngực, đó lợi dụng từng đường trượt, nhanh chóng lướt qua bên cạnh thi thể.
Chim diều mặt cổ đại sức trâu nhưng chỉ thông minh thật sự cao. Mãi đến khi con mắt tan tành, nó mới chú ý đến sợi chỉ bạc cực mảnh treo đỉnh hang.
Nó đương nhiên thể thấy dị năng của Trạm Bình Xuyên, chỉ là con đang nhảy múa quá ngông cuồng, ánh sáng trong hang tối tăm nên nó mới bỏ qua.
Đợi đến khi mắt vàng của nó quét theo nơi phát dị năng, khối vuông trong suốt phóng sợi bạc trượt xa.
Chim diều mặt cổ đại bùng nổ nổi giận, vẫy cánh thịt lao tới.
Trạm Bình Xuyên thấy phép che mắt lộ tẩy, cũng thèm xe trượt nữa. Hắn lập tức gỡ tấm chắn, mượn lực bật ngược từ tấm chắn, lao nhanh về phía cánh cửa sắt!
Ở khúc cua đường hầm xa đột nhiên tiếng động, Lan Tư chợt mở to mắt, ý thức nhanh chóng thoát khỏi hệ thống linh cảnh.
Giây tiếp theo, bóng dáng Trạm Bình Xuyên xuất hiện ở cửa hầm, và phía truyền đến tiếng truy đuổi hủy diệt.
Tinh thần Lan Tư đột nhiên chấn động, một niềm vui sướng thể tả nổi bao trùm lấy .
Trạm Bình Xuyên còn sống!
Lan Tư dường như phớt lờ chim diều mặt cổ đại đang truy đuổi ngừng phía . Cậu theo bản năng vươn tay về phía Trạm Bình Xuyên.
Rất nhanh, tay một bàn tay mồ hôi và m.á.u nắm chặt. Chim diều mặt cổ đại áp sát tới, Trạm Bình Xuyên dùng hết pheromone cuối cùng tạo thành một tấm chắn mỏng, bảo vệ chặt Lan Tư ở , mạnh mẽ lao thẳng cửa sắt.
Rầm!
Tấm chắn vỡ vụn, nội tạng xé đau, m.á.u tươi trào từ miệng mũi, ý thức rơi hư vô của hồi tưởng bên trong cửa sắt.
362, 363.
Mọi thứ đều quy luật để tuân theo, quy luật đều là lời nhắc nhở.
Trong khoảnh khắc, ánh sáng mặt trời bừng lên, âm thanh của chim diều mặt cổ đại dần trở nên mơ hồ. Lan Tư trong sự sa lầy và tra tấn mở mắt .
Cậu ôm lấy cơ thể Trạm Bình Xuyên đang thoi thóp, hôn lên bàn tay đang siết chặt , nở một nụ mãn nguyện: "Cậu quả nhiên đến tìm ."