Nghiện pheromone của bạn cùng phòng Alpha lạnh lùng - 5

Cập nhật lúc: 2025-10-21 05:08:24
Lượt xem: 6,637

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Hằng , chỉ lặng lẽ vươn tay sờ lên cổ , tìm đúng chỗ tuyến thể, nhấn nhẹ:

 

“Có đấy.”

 

Tôi theo phản xạ co rụt .

 

“Thế… tớ giúp thế nào?”

 

Pheromone của đang hỗn loạn bất , khiến cũng ảnh hưởng. Cơn nóng trào lên, nhanh chóng lan khắp cơ thể .

 

Bỗng nhiên, nhận — sự phụ thuộc pheromone của trở nên nguy hiểm.

 

Tôi thể cảm xúc của ảnh hưởng một cách dễ dàng.

 

Nếu cai nghiện ngay, … xong đời.

 

Tôi lên, bắt gặp ánh mắt chiếm hữu mãnh liệt của Lục Hằng, lời nghẹn trong cổ họng.

 

Giờ mà chuyện "cai nghiện", ai chọc giận Alpha thì hậu quả sẽ .

 

Lục Hằng nhanh chóng nhảy xuống giường. Cả khí như nặng nề hơn. Anh chầm chậm tiến gần .

 

Rõ ràng mang theo khí thế ép , nhưng giọng dịu dàng:

 

“Trác Du, tớ thể ngửi thử mùi của ?”

 

Sợ đồng ý, bổ sung:

 

“Chỉ ngửi thôi, giống như từng ngửi tớ .”

 

Tôi đành gật đầu.

 

Tôi thấy hành động của , chỉ cảm nhận vùng tuyến thể cổ đột ngột một luồng khí nóng phả lên.

 

Toàn run bần bật.

 

Lục Hằng giữ lời, chỉ ngửi nhẹ một chút thôi.

 

Trước khi mất kiểm soát, chủ động phòng y tế xin cách ly.

 

Trong thời gian đó, đến thăm nhiều .

 

Không nhớ .

 

Mà vì rời xa .

 

“Trác Du, ngày nào cũng thăm Lục Hằng năm sáu , rảnh ghê ha?” – Tiểu Triệu thổi trêu.

 

Tôi ngượng dám thật phụ thuộc pheromone. Chuyện … mất mặt lắm.

 

“Bạn cùng phòng mà, giúp là bình thường.” – Tôi bịa.

 

“Cậu đấy…” – Tiểu Triệu trêu, “Người ngoài tưởng hai đang yêu đấy!”

 

Tôi vấp một cái suýt té.

 

Chương 10

 

“Tớ hỏi bác sĩ , tối nay thể viện.” – Tôi cầm cốc nước ép, một tay nắm tay .

 

Những ngày Lục Hằng cách ly, lén bắt đầu cai nghiện.

 

Mỗi khi chịu nổi, tìm , và cũng quen với việc đưa tay cho nắm.

 

Từ lúc ban đầu chỉ rời xa pheromone 5 phút, giờ tăng lên 2 tiếng.

 

Tiến độ , sắp tới sẽ nâng lên 4 tiếng, 6 tiếng, 8 tiếng…

 

Không ngoài dự đoán, sắp cai thành công.

 

Thế mà ngay ngày đầu Lục Hằng trở ký túc, kế hoạch đổ sông đổ biển.

 

Anh chuyện đang cai nghiện.

 

Pheromone cứ thế tỏa khắp phòng, mạnh mẽ, kiêu ngạo, hề kiềm chế.

 

Cơn nóng mà đè xuống bắt đầu trỗi dậy, các tế bào trong điên cuồng hấp thụ mùi của .

 

Lúc đó mới hiểu:

 

Dục vọng là thứ thể… vô hạn phóng đại.

 

Pheromone càng nhiều, sự phụ thuộc càng lớn.

 

Càng ít, sự lệ thuộc mới từ từ giảm.

 

Thấy công sức sắp đổ xuống sông, nhỏ nhẹ nhắc:

 

“Ở ký túc… thể kìm pheromone một chút ?”

 

Câu chẳng khác gì lời của gã đàn ông bội bạc.

 

Kiểu như "xài xong vứt."

 

từng lóc cầu xin giải phóng pheromone… cũng là .

 

Quả nhiên, môi Lục Hằng mím , mặt lạnh như tiền:

 

“Chán ?”

 

Tôi lắc đầu.

 

“Tìm mới ?” – Anh tiếp.

“Pheromone của mùi gì?”

“Cấp độ cao hơn ?”

“Ngửi còn thơm hơn ?”

 

Một tràng câu hỏi khiến … rối tung đầu óc.

 

Không khí bạc hà dần loãng , nhanh tay đeo vòng ức chế .

 

“Yên tâm, sẽ để ngửi thấy cái mùi đáng ghét đó nữa.”

 

Giây phút mới nhận — Lục Hằng đang giận.

 

Tôi còn kịp trả lời hết mớ câu hỏi, vội :

 

“Tôi ghét. Chỉ là… đang cố cai nghiện pheromone của .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.dammy.me/nghien-pheromone-cua-ban-cung-phong-alpha-lanh-lung/5.html.]

 

Anh vẫn cúi đầu, cả như tỏa luồng khí lạnh.

 

“Tôi phụ thuộc quá nặng. Chỉ rời chút là chịu nổi.”

“Thậm chí đến ăn cơm cũng yên.”

 

Lục Hằng ngẩng lên:

 

“Vậy ?”

 

“???” – Tôi ngớ .

“Cái ?”

 

“Tôi thấy mà.” – Ánh mắt sắc lạnh, “Cậu rời .”

 

Tôi hiểu hết ý trong câu của :

 

như thế… sẽ phiền lắm.”

 

“Tôi thấy phiền.” – Anh vẫn kiên định.

 

thấy!”

 

Hai chúng tranh cãi kịch liệt, đang lúc cao trào thì chuông điện thoại reo.

 

Tôi rút máy của .

 

Lục Hằng cau mày điện, “Ừ” một tiếng, mặc áo khoác rời .

 

Tôi chẳng hiểu gì cả.

 

Trái tim của Alpha – như kim đáy biển.

Còn cắt đứt dứt khoát với Lục Hằng, sợ ngày sẽ mất kiểm soát mà nhào l.i.ế.m mất.

 

Gương mặt … đúng kiểu mọc trong tim .

 

Không từ bao giờ, cảm giác với .

 

Nghĩ đến bạn Omega từng từ chối đầu học kỳ, lạnh hết cả sống lưng.

 

Đẹp như còn từ chối. Lục Hằng chắc chắn là trai thẳng.

 

Tuyệt đối để phát hiện thích .

 

Không thì đến… mùi pheromone cũng chẳng ngửi nữa.

 

Chương 11

 

Sau khi quá giờ giới nghiêm ký túc nửa tiếng, Lục Hằng vẫn . Tôi đoán tối nay chắc về nữa.

 

Tôi bắt đầu lo lắng.

 

Kỷ lục cai nghiện pheromone của chỉ 2 tiếng, nếu về cả đêm… kiểu gì cũng phát bệnh.

 

Nghĩ tới nghĩ lui, lén trèo xuống giường, chỗ của Lục Hằng, tham lam hít lấy mùi bạc hà còn sót ghế.

 

Tay nắm .

 

Môi cũng hôn .

 

Thì ghế của chắc… tính là gì nhỉ?

 

Chắc do lúc nãy để quá nhiều pheromone nên bộ thời gian cai nghiện khổ sở tích cóp coi như… công cốc.

 

Mới 5 phút, mềm oặt , bứt rứt khó chịu.

 

10 phút , luống cuống mở tủ quần áo của .

 

15 phút , tay run rẩy siết lấy áo của Lục Hằng.

 

Mẹ nó.

 

Tôi nghiến răng chửi thầm.

 

Không Lục Hằng bên cạnh, sống kiểu gì qua đêm nay?

 

Chẳng lẽ định cứ thế mà… nóng c.h.ế.t trong đêm?

 

Ý thức bắt đầu mơ hồ thì cửa phòng bật mở, một luồng mùi bạc hà dịu nhẹ phảng phất tràn .

 

Là Lục Hằng.

 

Anh xổm xuống mặt :

 

“Sao tìm tình mới của ?”

 

Miệng thì móc mỉa, nhưng tay ôm lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng.

 

“Cái đồ c.h.ế.t tiệt.” – Tôi nghẹn giọng, “Tôi đào tình mới hả?”

 

Lục Hằng nghiêng đầu, môi lướt qua vành tai :

 

“Thật ?”

 

Lúc đó chỉ đánh . Tôi lườm:

 

“Bác sĩ chẳng ? Tôi chỉ ngửi pheromone của mỗi .”

 

Còn tự xưng học bá nữa. Trí nhớ kiểu gì , chắc mấy năm học bá là do thức đêm học tủ chứ gì!

 

Lục Hằng khẽ :

 

“Tính khí dữ ?”

 

“Cậu cố tình đúng ?” – Tôi nghiến răng.

 

Tôi nhớ rõ giờ giới nghiêm qua lâu , ngoài nữa. Vậy mà bây giờ mới xuất hiện, chứng tỏ ngoài cửa chờ lâu .

 

“Ừ, cố tình đấy.” – Anh thẳng thắn.

 

Tôi bắt đầu cáu:

 

 

 

 

 

Loading...