Mưa bụi trên núi đã làm ướt cẩm y của hắn, hắn mỉm cười nói chuyện này không quan trọng, hành lễ với ân sư xong rồi, hắn tiến lên đỡ ân sư dậy, đúng lúc ấy hắn có nhìn thoáng qua một tiểu thư khuê các đang nấp mình sau dãy hành lang gấp khúc.
Mà nàng lại vì ánh mắt ấy làm kinh diễm cả đời.
Thiếu niên đó tay trắng dựng nghiệp, hết lòng vì bách tính, là trụ cột của triều đình, chỉ một lần thoáng gặp gỡ mà bóng dáng đó mãi khắc sâu.
Vượt qua bao năm tháng, đến khi nàng đã trưởng thành qua độ cài trâm, trong lòng vẫn không thể nào quên.
Mặc cho phụ mẫu và tổ phụ không muốn nàng chịu uất ức mà làm kế thất, nàng vẫn bướng bỉnh chấp niệm chỉ vì một lần gặp gỡ thoáng qua ấy.
Tổ phụ thương nàng mà hao hết tâm huyết, cũng hiểu được rằng môn sinh này của ông là người mà nàng có thể phó thác cả đời, cuối cùng mới thành toàn cho giấc mơ của nàng.
Ta đem câu chuyện mà chính mình tưởng tượng được này, kể lại cho Tiết Trấn Lân nghe.
Hắn chớp mắt, hơi men dâng lên, dưới hàng mi dài đậm là sắc hồng quyến rũ lan tràn khắp gò má.
Hắn đưa tay lên rồi chậm rãi vuốt ve từ mặt ta, dọc theo cổ đến tận xương quai xanh.
Hắn hỏi ta bằng giọng khàn khàn: "Câu chuyện này là thật hay giả đây?"
Ta khẽ mở miệng, răng môi run rẩy: "Lời nói thì chàng không phân biệt được, vậy còn tình cảm mà chàng cũng không phân biệt nổi sao?"
Một ngọn lửa rực cháy trong đôi mắt của Tiết Trấn Lân.
🌟Truyện do nhà 'Như Ý Nguyện' edit🌟
Ta chủ động ôm lấy cổ hắn, kề sát bờ môi càng thêm đỏ thẫm vì men rượu.
Ta dùng hết thảy sự mềm mại của ta, ghé sát bên tai hắn rồi nũng nịu dụ dỗ: "Tướng công ngoan… lại đây đi..."
Lý trí hoàn toàn bị xóa sạch, đêm nay Tiết thừa tướng chẳng còn là văn thần nữa, mà chân chính hóa thân thành một võ tướng dũng mãnh…
15.
Tỉnh lại trong cơn đau đầu như búa bổ.
Đưa tay tìm người bên gối, thế nhưng lại sờ trúng chiếc laptop của mình.
Khá lắm, cục diện tốt đẹp vừa mới mở ra, tại sao tôi lại trở về rồi?
Chết tiệt! Hệ thống xuyên sách rác rưởi! Phá hủy thanh xuân của tôi! Trả lại lão nam nhân cho tôi!
Nằm ngủ một giấc, cơn sốt của tôi đã giảm đi đôi chút, tôi xoay người tiếp tục sửa bản thảo.
Dù chỉ coi đó là một giấc mộng, nhưng khi nhìn thấy ba chữ "Tiết Trấn Lân", tử tận đáy lòng tôi vẫn không kìm được mà run rẩy.
Giấc mộng này quá chân thật, nhiệt độ của người đó quá mức nóng bỏng.
Bắt nguồn từ tư tâm, nên tôi lại thêm vài nét bút cho hắn.
Tôi viết lại cuộc gặp gỡ đầu tiên nơi núi rừng kia, ban cho hắn và Bạch Ngọc Trí một kết cục trọn vẹn hơn.
Mặc dù biên tập của tôi cảm thấy đoạn này vô dụng, cứ níu lấy tôi bắt tôi xóa đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/mong-hoi-thanh-da/chuong-9-hoan.html.]
Cũng được thôi, tôi tách riêng đoạn này ra, cất vào một thư mục chưa từng xuất bản.
Đây là câu chuyện của riêng tôi, tốt hơn là chỉ mình tôi biết, chỉ mình tôi ghi nhớ.
Sau khi hoàn thành bản thảo, tôi buồn chán đến mức mà cứ ru rú trong nhà suốt một thời gian.
Nhưng thật sự tôi vẫn không thể quên vị đại thúc tuấn tú kia được, người khiến tim tôi rung động đến tận cùng.
Thì ra một khi gặp đúng người thì tất cả những tiêu chuẩn thẩm mỹ khác đều sẽ biến thành dáng hình của người đó.
Bạn thân kiêm bạn cùng phòng đại học thấy lâu rồi mà tôi không đăng status tấu hài nên nhắn tin hỏi tôi còn sống không.
Tôi nói nhờ phúc của cô ấy mà tôi vẫn chưa đi đầu thai.
Tôi ngồi được hồi lâu thì bỗng nhiên ngoài sân vang lên tiếng ồn ào.
"Ừm… Thật ngại quá, nam thần họ Tiết trong lòng tớ chỉ có một người, mà người đó lại là một đại thúc, Tiết Tề ư? Cậu ấy còn lâu mới xếp hàng nổi."
Mặc dù nói như vậy nhưng tôi vẫn đến dự tiệc.
Vì tôi muốn nhìn lại đôi mắt và dung mạo tương tự người ấy một lần nữa.
Nghe nói nhà hàng này là do bạn thân của ba Tiết Tề mở, nhờ vào quan hệ đó mà chúng tôi luôn được dùng mức giá thấp nhất để đặt phòng tiệc xa hoa nhất, trong miệng ba của cậu ấy thì đây gọi là thuận gió giương buồm.
Bữa tiệc sắp kết thúc, ba của Tiết Tề xuất hiện để thanh toán giúp chúng tôi.
Làm sao tôi có thể không nhận ra chú ấy chứ? Chú ấy và Tiết Trấn Lân… giống nhau như đúc.
Tôi kích động túm lấy tay của bạn thân: "Nhìn đi! Đó là chồng của mình!"
Thì ra khi chú ấy mặc tây trang cũng hợp đến như vậy, mỗi đường nét cắt may tinh tế hoàn toàn, phom dáng vừa vặn, chỉ nhìn thôi cũng biết là hàng đặt may xa xỉ.
Chẳng trách hồi đi học đại học Tiết Tề cứ thích bao cả lớp đi ăn, phía sau có chỗ dựa là người ba vừa giàu vừa đẹp trai thế này, đương nhiên khi ra tay cũng hào phóng hơn.
Nhưng đó không phải là phong thái của Tiết Tề, mà là của ba cậu ấy.
Ông của của nhà hàng cũng xuất hiện, thân thiết gọi chú ấy là: "Anh Trấn Lân" .
Thật khó để tôi không tin vào số phận này, thế là tôi đuổi theo Tiết Trấn Lân.
Khi chú ấy đang đứng quét mã thanh toán, chú ấy mở mã QR trên wechat thì tôi cũng mở sẵn mã QR của mình rồi đưa xuống dưới màn hình của chú ấy.
"Chú ơi, nghe nói chú còn độc thân à?"
Tiết Trấn Lân hơi nhíu mày, chần chờ một lát rồi khẽ gật đầu.
Tôi nhoẻn miệng cười: “Vậy chúng ta làm quen chút nhé, anh Trấn Lân?”
Ừm, lần này thì cuối cùng bối phận cũng đúng rồi.
(Hoàn toàn văn)