Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 52: Tiểu quỷ người miền núi

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:00:56
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 52: Tiểu quỷ miền núi

 

Nhà Trần Tiểu Mễ.

 

Trong lúc ăn cơm, Trần Tiểu Thái nhai :

“Lâm ca, hình như nhà định bán đất, là bán hai mẫu.”

 

“Bán đất .”

Lục Lâm nhạt, giọng đầy châm chọc:

“Vì vị đại quan tương lai Lục Trình Ngọc, lão gia t.ử đúng là cái gì cũng nỡ bỏ.”

 

“Bán đất ?”

Trần Tiểu Mễ khẽ đảo mắt, dường như chút động tâm.

 

Lục Lâm biểu hiện của Trần Tiểu Mễ, đoán y ý mua đất.

 

Hắn cũng từng nghĩ tới chuyện mua ruộng, nhưng đất của Lục gia thì mấy hứng thú. Mua đất bên đó, chỉ sợ còn dây dưa dứt với Lục gia.

 

“Rốt cuộc Lục Trình Ngọc đón dâu tốn bao nhiêu bạc?”

Trần Tiểu Mễ c.ắ.n đũa, khó hiểu hỏi.

 

Lục Lâm nghĩ một chút :

“Nếu tốn nhiều thì chẳng cần bán đất, e là bốn, năm chục lượng.”

 

“Hơn bốn mươi lượng?”

Trần Tiểu Thái trợn to mắt.

Đối với nghèo như , bốn mươi lượng đúng là con trời.

“Nhiều quá !”

 

Lục Lâm :

“Gia sản nhà họ Lục vẫn còn dày lắm.”

 

Trần Tiểu Mễ sấp giường, :

“Nhị lão nhà họ Lục đối với Lục Trình Ngọc đúng là thật.”

 

“Ừ.”

Lục Lâm lắc đầu.

 

Hắn nguyên chủ, nên đối với việc nhị lão Lục gia thiên vị Lục Trình Ngọc cũng cảm xúc gì. Nếu là nguyên chủ, e rằng đau lòng đến c.h.ế.t — nhị phòng vất vả cả đời, cuối cùng chỉ đổi kết cục như .

 

Năm đó, lão gia t.ử thà để con trai chiến trường, cũng chịu bán đất. Giờ chỉ vì Lục Trình Ngọc cưới vợ mà bán liền hai mẫu ruộng.

 

Ra chiến trường nguy hiểm đến mức nào, mà năm xưa họ vẫn c.ắ.n răng chịu đựng.

 

Lục Lâm lắc đầu, vứt mớ suy nghĩ đó đầu.

cũng nguyên chủ, Lục gia hiện giờ chẳng còn liên quan gì tới .

 

 

---

 

Lục gia bận rộn chuẩn hôn sự, còn Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ thì thường xuyên núi.

 

Lục Lâm quan sát, trong rừng sâu thỉnh thoảng gặp vài loại cây ăn quả từng thấy. Trên cây quả, đa phần chua chát khó ăn, nhưng vẫn chịu khó nếm thử. Thử nhiều , cũng tìm vài loại quả coi như tạm .

 

Trần Tiểu Mễ bỗng cau mày:

“Hình như .”

 

“Có ?”

Lục Lâm sang hỏi.

 

“Ừ, hình như qua ở đây.”

Trần Tiểu Mễ gật đầu.

“Lạ thật.”

 

“Có khi là thợ săn trong thôn.”

Lục Lâm .

 

“Không .”

Trần Tiểu Mễ lắc đầu.

“Thợ săn trong thôn sẽ sâu như , hơn nữa dấu chân còn mới.”

 

Hai vòng quanh kiểm tra, bỗng thấy tiếng .

 

Trong rừng sâu mà tiếng , quả thật chút rợn .

 

Trần Tiểu Mễ thấy sắc mặt Lục Lâm đổi, chớp mắt :

“Ngươi sợ ?”

 

Lục Lâm gượng :

“Cũng hẳn.”

 

Hắn xuyên , còn sợ quỷ gì nữa? Chỉ là tiểu ca nhi nhà chẳng hề sợ hãi, thấy chút mất mặt.

 

“Hẳn là miền núi.”

Trần Tiểu Mễ .

“Có lẽ xảy chuyện gì đó, bất đắc dĩ mới rời khỏi địa bàn của .”

 

Nghe , Lục Lâm âm thầm thở phào.

 

Người miền núi giống thợ săn mà cũng hẳn là thợ săn. Phần lớn thợ săn sống trong thôn, chỉ khi săn b.ắ.n mới núi. Người miền núi thì khác, cuộc sống vô cùng khốn khó, họ đào hang đá trong núi để ở, phân chia địa bàn như dã thú, sống cuộc đời ăn lông ở lỗ.

 

Điều kiện sống trong núi kém, tuổi tác càng lớn càng khó chịu. sống núi cũng vài điểm : nộp thuế, thường xuyên thịt ăn, cần tòng quân.

 

Chỉ là khó khăn cũng nhiều — nghèo, điều kiện y tế tệ hại, bệnh nhẹ cũng dễ thành bệnh nặng, bệnh c.h.ế.t trực tiếp. Vì nhiều đứa trẻ mồ côi từ nhỏ.

 

 

---

 

Đi thêm một đoạn, họ thấy hai đứa trẻ.

Một đứa chừng mười một, mười hai tuổi, một đứa bảy, tám tuổi. Đứa nhỏ hơn hình như ngã nên đang .

 

Thấy Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ xuất hiện, đứa lớn lập tức cảnh giác hai .

 

“Sao hai đứa nhỏ ở đây?”

Lục Lâm nghi hoặc.

Đây là núi sâu, cực kỳ nguy hiểm.

 

“E là xảy chuyện .”

Trần Tiểu Mễ thở dài.

 

Người miền núi sống tách biệt, trẻ con đều theo cha trong núi. Nếu lớn trong nhà c.h.ế.t, trẻ con gần như đường sống.

 

Lục Lâm vẻ mặt Trần Tiểu Mễ, trong lòng khẽ động. Ở thời đại , sống sót vốn khó. Nếu Trần Tiểu Mễ xảy chuyện, e rằng Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch cũng chẳng kết cục .

 

Nghĩ , bất giác Trần Tiểu Mễ, trong lòng dâng lên mấy phần xót xa.

 

“Hai đứa ở đây?”

Lục Lâm hỏi.

 

Mặt Tần Lãng đỏ:

“Cha bệnh, bọn ngoài tìm đại phu.”

 

Từ nhỏ Tần Lãng sống trong núi. Mấy ngày , phụ Tần Nghị dã thú c.ắ.n trọng thương, sốt cao dứt. Hai năm , mẫu bọn nó c.h.ế.t vì phong hàn.

 

Trong nhà còn lớn, Tần Lãng và Tần Minh đành rời núi cầu cứu. hai đứa còn quá nhỏ, bao lâu lạc đường. May mà chúng chút bản lĩnh săn b.ắ.n nên xảy chuyện gì, chỉ là lang thang mấy canh giờ, mệt đói.

 

“Các ngươi thế nguy hiểm.”

Trần Tiểu Mễ .

 

Đại phu ở đây vốn ít, dù tìm , cũng chắc làm gì. Dù tiền, đại phu trong thành cũng chắc chịu núi.

 

Tần Lãng c.ắ.n chặt răng:

“Nhất định tìm đại phu.”

 

Với hai chúng, phụ chính là cả bầu trời.

 

“Cha các ngươi là Tần Nghị, Tần đại thúc?”

Trần Tiểu Mễ đột nhiên hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-52-tieu-quy-nguoi-mien-nui.html.]

 

Tần Lãng ngẩn :

“Huynh cha ?”

 

“Gặp qua vài .”

 

Địa bàn của Tần Nghị sâu trong rừng. Trước khi Trần Tiểu Mễ mới núi, từng lạc đường vài , ngủ trong núi. Trong thời gian đó y gặp Tần Nghị ít , còn ông chỉ đường. Có Trần Tiểu Mễ dã thú dồn lên cây, cũng chính Tần Nghị giúp y xua đuổi.

 

Nghe , Tần Lãng như nắm cọng rơm cứu mạng:

“Huynh thể giúp chúng ? Ta… thể trả tiền.”

 

“Ngươi bao nhiêu?”

Lục Lâm tò mò hỏi.

 

Vừa xong thấy lỗ mãng. Tiền trong tay hai đứa nhỏ, e là tiền cứu mạng.

 

“Năm trăm văn.”

Tần Lãng đáp.

 

Lục Lâm thầm than.

Chỉ năm trăm văn… quá ít. Với tiền , mời đại phu gần như là chuyện thể.

 

“Năm trăm văn đủ.”

Trần Tiểu Mễ lạnh giọng .

“Hơn nữa dù tìm đại phu, cũng sẽ theo các ngươi núi.”

 

“Cha thể cử động.”

Tần Lãng cúi đầu.

 

Hai cũng từng nghĩ đến việc đưa phụ xuống núi, nhưng sức lực quá nhỏ, tự xuống dễ, huống hồ còn mang theo một thương.

 

 

---

 

Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ theo hai đứa trẻ chỗ ở của Tần Nghị.

 

Tần Nghị hôn mê, nóng hầm hập, miệng vết thương sưng đỏ, rõ ràng nhiễm trùng.

 

Thấy , Trần Tiểu Mễ nhíu chặt mày.

 

“Ngươi từng gặp tình huống ?”

Lục Lâm hỏi.

 

“Chưa.”

Trần Tiểu Mễ lắc đầu, hạ thấp giọng:

… tình trạng thế , đại phu cũng khó cứu. Chịu thì sống, chịu nổi thì c.h.ế.t. Rất nhiều thợ săn c.h.ế.t vì .”

 

Lục Lâm trầm mặc.

Trình độ y tế nơi quá kém, chuyện cũng lạ. Ở hiện đại chỉ là vết thương nhiễm trùng, tới cổ đại thể thành bệnh nan y.

 

“Ở chỗ các ngươi, nếu thú c.ắ.n thì xử lý thế nào?”

Trần Tiểu Mễ hỏi.

“Có c.h.ế.t ?”

 

“Thường thì c.h.ế.t.”

Lục Lâm đáp.

chịu khổ. Bị ch.ó c.ắ.n thì tiêm phòng bệnh dại, năm mũi, thiếu một mũi cũng .”

 

“Không c.h.ế.t … thật .”

Trần Tiểu Mễ chút hâm mộ.

 

 

---

 

Lục Lâm bảo hai ngoài múc nước.

Chúng tuy bất an, nhưng vẫn lời.

 

“Ngươi biện pháp ?”

Trần Tiểu Mễ thấp giọng hỏi.

 

“Biết cách xử lý.”

Lục Lâm .

sống , còn xem mệnh.”

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

“Trên chiến trường, nhiều tướng quân thương, ngay cả ngự y cũng bó tay.”

 

Lục Lâm lấy một chai rượu trắng. Rượu nơi độ cồn cao, nhưng rượu trong quầy bán quà vặt của thì khác.

 

“Rượu nặng mùi thật.”

Trần Tiểu Mễ hít mũi.

 

“Đương nhiên.”

Lục Lâm .

 

Hắn rửa sạch miệng vết thương cho Tần Nghị, lấy mảnh dị vật còn sót ngoài.

 

Cơn đau dữ dội khiến Tần Nghị tỉnh một lúc.

 

Hai về, tiếng kêu t.h.ả.m liền hoảng hốt chạy .

 

Tần Nghị tỉnh một lát ngất.

 

Lục Lâm tiếp tục xử lý vết thương, đồng thời lén hoà t.h.u.ố.c kháng sinh nước cho Tần Nghị uống.

 

May mắn quầy bán quà vặt còn t.h.u.ố.c thường dùng, nếu cũng bó tay.

 

“Cha ?”

Tần Minh lo lắng hỏi.

“Cha kêu t.h.ả.m lắm.”

 

“Ta xử lý theo cách từng .”

Lục Lâm .

“Dùng một chai rượu trắng, loại bán trấn, một chai trị giá ba lượng bạc.”

 

Hai cái giá đó làm cho đỏ mặt.

 

“Rượu… đắt ?”

 

“Vết thương xử lý xong.”

Lục Lâm .

“Giờ chỉ thể chờ xem tình hình.”

 

Đường núi khó , cưỡng ép đưa xuống cũng khả thi. Hơn nữa cũng tin đại phu nơi biện pháp hơn.

 

 

---

 

Trần Tiểu Mễ bắt hai con thỏ, một con nướng, một con nấu canh. Hai đút cho Tần Nghị uống chút canh thịt.

 

Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ ăn ít, hầu như đều nhường cho hai đứa nhỏ và Tần Nghị.

 

Có lẽ đói lâu, hai đứa ăn ngấu nghiến.

 

Trời sắp tối, Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ rời .

 

Bước qua rừng, Trần Tiểu Mễ thì thầm:

“Không Tần Nghị chịu nổi .”

 

Nếu chịu nổi, hai đứa nhỏ e rằng sẽ c.h.ế.t đói trong núi.

 

Mấy năm nay thế đạo bất , c.h.ế.t đói ít, đáng thương quá nhiều.

 

Trần Tiểu Mễ nghĩ thầm, ngày mai sẽ núi một chuyến. Dù làm gì nhiều, ít nhất cũng mang chút thức ăn cho hai đứa nhỏ, để chúng cầm cự thêm vài ngày.

 

Dù Tần Nghị tỉnh , trong thời gian ngắn cũng thể săn bắn. Mà lương thực nhà họ Tần dường như cạn, như c.h.ế.t vì bệnh, cũng thể c.h.ế.t vì đói.

 

---

 

 

Loading...