LỪA GẠT TA VUI LẮM SAO??? - Chương 7: Đóng vai

Cập nhật lúc: 2025-04-03 16:55:31
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Hành Chu không nói gì, chỉ nhướng mày lên.

 

"Thôi, không nói chuyện này nữa. Cái đèn này tặng ngươi, thật ra... thật ra là ta nhặt được, vẫn còn mới lắm."

 

Đèn hoa hình con thỏ, đặt xuống đất có thể kéo đi chạy chơi.

 

Nhìn thấy chiếc đèn, hắn thoáng sững người, rồi lập tức bật cười:

 

"Kim Châu, ta mười bảy tuổi rồi, không phải bảy tuổi."

 

"Vậy thì coi như là tặng cho Lý Hành Chu bảy tuổi, chỉ là giữ lâu quá, quên mất chưa đưa."

 

Hắn nhìn đèn thỏ, bỗng nhiên nghiêm túc ngẩng đầu nhìn ta một cái.

 

Lần này, lại giống như lời mẫu thân ta từng dặn:

 

"Kim Châu, đừng lừa người, lừa người không tốt."

 

"Được, sau này ta không lừa nữa, đường hoàn thì viết đúng là đường hoàn, kiếm tiền cho đàng hoàng."

 

Nhưng Lý Hành Chu lại nói:

 

"Không phải, cho dù nhà họ Tạ không ra gì, Tạ Chiêu cũng chẳng nên thân, thì người ta có một phòng thiếp thất, cũng không cần ai có hạnh kiểm không tốt."

 

Lòng ta có chút chua xót, nhưng không rõ vì sao, chỉ lắc đầu:

 

"Ta không làm thiếp cho người khác."

 

Nói đến đó, cả hai cùng im lặng.

 

Lý Hành Chu đổi đề tài, hào hứng hỏi:

 

"Vậy phụ thân ngươi dạy ngươi gì rồi? Ngươi biết mấy trò lừa nào?"

 

Giờ nghĩ lại.

 

Hắn hẳn từ lâu đã biết ta không phải y nữ, chỉ là một kẻ lừa đảo nơi giang hồ.

 

Hắn hẳn vẫn luôn trêu đùa ta, nhìn ta cố che giấu thân phận, lúng túng đến buồn cười.

 

Hắn hẳn vẫn luôn coi thường ta.

 

Nên khi hắn rời đi, sợ ta lấy ơn uy hiếp, cũng chẳng thèm chào một tiếng.

 

Trong phòng trống trơn, đèn thỏ đổ nghiêng trong góc, lẻ loi nằm đó.

 

Giống hệt như lời phụ thân ta từng dạy, kém người thì phải nhận thua khi bị lừa.

 

Ta cũng nhận thua rồi, nhưng chẳng hiểu sao, bản thân lại giống như viên đường hoàn.

 

Thật xấu hổ.

 

Không phải kẹo, mà cũng chẳng phải thuốc.

 

Không đủ khôn ngoan, mà cũng chẳng hẳn ngốc nghếch.

 

Không tính là người xấu, mà cũng chẳng gọi là tốt.

 

Chương 5

 

"Thật là đồ đại xấu xa."

 

Gã ngốc nhìn ta, trong ánh mắt còn vương vài phần thương hại.

 

"Cho nên ta nghĩ kỹ rồi, đợi khi ta lành hẳn, ta sẽ đἚ số bạc của ta về."

 

"Mẫu thân hắn là cao tay, ngươi lại tay trắng, chả lẽ nào lấy lại?"

 

Kẻ lừa gạt đã có cách của kẻ lừa gạt.

 

Chúc Đồng thanh toán sổ sách, chỉn lại năm mươi lượng bạc do Lý Hành Chu đã đưa, chia cho ta bốn mươi lượng:

 

"Năm xưa phụ thân ngươi khi có tiền thị đãi ta ăn uống vô độ, đống nhân sâm kia cũng không đáng bao nhiêu."

 

Ta ồm lại số bạc đó, rút ra mười lượng đặt trước mặt gã ngốc:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lua-gat-ta-vui-lam-sao/chuong-7-dong-vai.html.]

"Mười lượng này, năm lượng đền bồi thương, năm lượng để thuê ngươi."

 

"Thuê ta?"

 

"Đúng. Ngươi đã là gã ngốc, lại chưa bỏ lộ mặt trước khi bị đánh, đúng không?"

 

Gã ngốc định thanh minh mình không là kẻ lừa gạt, chỉ là bị trộm mất túi tiền.

 

Ta khoát tay, không ánh nhìn gì mà thể hiện rõ vẻ xem thường:

 

"Ngươi đã cùng làng nghề, đừng giả vờ thanh cao nữa. Đi theo ta, ta còn dạy ngươi một vài chiêu, đồng ý hay không thì chỉ cần trả lời có hoặc không."

 

Gã gật đầu.

 

Ta bày ra kế hoạch: Gã sẽ giả là Thẩm công tử đến từ Cố Tô, còn ta sẽ đóng vai thiếp sủng của gã.

 

Nghe xong, gã có vẻ hồi hợp:

 

"Ta với ngươi đã tay trắng, sao giả được ngươi giàu sang?"

 

Ta nhớ lời cha đã dạy, bằng giọng lạnh nhẹ:

 

"Ngươi giàu sao lại phải mang hết số bạc trong người? Hơn nữa có phải đi ngựa rúo để khoe giàu đâu? Đi âm thầm, để dễ những người như ta đổi phó. Chỉ cần hai mươi lượng, lừa gạt cho ra một phiếu đặt cọc, sau khi thành sự, chia ngươi một phiếu, lại mi m\u1eua cho ngươi một đựa bánh bao mang về cho cha ngươi. Sao?"

 

Người ta trả lời, gật đầu.

 

Ta  không được phải bệnh miệng: "Ngươi không sợ ta bả bệnh với Lý Hành Chu để gạt ngươi à?"

 

"Tưởng vậy, nhưng mắt ngươi đỏ hoe khi khóc, không giống giả."

 

Ta nghẹn ngào.

 

"Thôi, tên ngươi là gì?"

 

"Thẩm Xuyên Thanh."

 

"Hay, từ nay ngươi là Thẩm Xuyên Thanh, ta là Tử Tự, mới được chuộc về làm thiếp với giá năm trăm lượng. Nhớ chắc nhé."

 

"Nhớ rồi."

...

Gã tắm rửa sạch sẽ, khuôn mặt lấm lem trong bùn đất cuối cùng cũng lộ rõ ngũ quan tuấn tú.

 

Bộ y phục cũ kia dính bùn không thể mặc nổi nữa.

 

Dù công tử Thẩm có âm thầm vi hành thì ăn mặc vải thô cũng khó chấp nhận.

 

Ta nghĩ một lúc, mang tờ phiếu đến hỏi nhà họ Thái.

 

“Thái nương tử, tờ phiếu này ta không đổi lụa nữa, muốn mượn hai bộ y phục mẫu. Coi như lấy phiếu làm tiền thuê, được không?”

 

Nghe ta nói muốn mượn y phục, Thái nương tử khoát tay:

 

“Kim Châu muội tử, cứ mặc vài hôm đi, không lấy bạc đâu, ta còn sửa eo cho vừa nữa.”

 

Ta ôm y phục rời đi, lặng lẽ nhét phiếu dưới bàn tính.

 

Gã khờ thay y phục xong, lập tức có dáng người.

 

Khi còn mặc vải thô thì tay chân co rúm.

 

Giờ mặc lụa là, dáng đi đường hoàng, nói năng cũng không lắp bắp nữa.

Tựa như từ nhỏ đã sinh ra trong nhung lụa, sẵn sàng ném bạc vì hoa khôi, vì đào hát mà đêm chạy trốn.

 

Phải rồi, nếu không sao đóng vai công tử nhà giàu đi lừa người?

 

Ta nhìn trái phải, cảm thấy vẫn thiếu chút gì đó.

 

“Thiếu một cây quạt, không cần quạt gió, chỉ cần cầm cho có vẻ.”

 

Thẩm Xuyên Thanh múa tay ra vẻ, vẫn không chịu bỏ chuyện cái túi tiền chẳng tồn tại của mình.

 

“Ta vốn có một cây quạt tử đàn, tiếc là bị trộm cùng túi rồi.”

 

^^

“Cây quạt ngon lành chút cũng phải mấy lượng bạc, nếu là danh gia đề chữ thì phải gấp đôi. Ngươi còn bạc không?”

 

Không còn.

 

Loading...