Cục Cưng Đáng Thương Mang Thai Bảo Bảo Của Ông Trùm Hào Môn - Chương 58
Cập nhật lúc: 2026-04-15 04:25:44
Lượt xem: 437
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơ Thể Ôn Đồng Đột Nhiên Căng Cứng.
Bóng tối bao phủ xuống, nhiệt độ cơ thể thuộc về con , dường như chỉ cần lùi một chút là thể chạm đối phương.
Là do quá sơ suất ? Tại đối phương gần đến thế mới phát hiện .
Hơn nữa suốt dọc đường luôn quan sát, hề thấy ai, ở lưng là ?
Cậu là mê tín, nhưng hồi nhỏ một thời gian luôn sốt nhẹ, uống t.h.u.ố.c tiêm t.h.u.ố.c thế nào cũng khỏi. Sau gia gia còn cách nào khác, bèn tìm một linh thiêng để xem giúp.
Đối phương là vì thấy sống quá khổ cực nên đưa theo.
Đêm đó, gia gia cho Ôn Đồng uống t.h.u.ố.c xong liền dặn ngoài, còn khóa cửa . Ôn Đồng qua cửa sổ, lờ mờ thấy tiếng động... Sau đó lâu bệnh của liền khỏi hẳn.
Đây là chuyện gia gia kể cho , lẽ là gia gia đang dỗ dành , nhưng trong ký ức tuổi thơ của đúng là một phụ nữ yếu ớt đau lòng .
Cậu tuy mê tín nhưng vẫn luôn kính sợ, cũng phần tin tưởng.
Có lẽ mấy ngày nay là ...
Mặt Ôn Đồng chút tái nhợt, nén nỗi sợ hãi, chậm rãi . Khi , bụi cỏ lưng xào xạc một tiếng, đợi đến khi Ôn Đồng thì phía gì cả...
Dù việc xuất quỷ nhập thần giống linh hồn, nhưng Ôn Đồng linh hồn nhiệt độ cơ thể và thở. Lúc nãy rõ ràng cảm nhận thở phả lên cổ , gần như giống hệt... lúc chú ôm từ phía để hôn .
Ôn Đồng vòng gò đất nhỏ, phát hiện một con đường nhỏ lát đá dẫn lên núi, mà đường dấu chân giẫm qua rõ ràng...
Ngày nào cũng theo nhưng hề làm chuyện gì tổn thương , trong lòng Ôn Đồng bỗng nảy sinh một ý nghĩ tưởng, liệu chú trở về ? nghĩ thông suốt , nếu chú về thì tại trốn tránh chịu gặp .
Lẽ nào trong ba tháng xa cách , chú hề... nhớ ?
Ôn Đồng thất thần về, nửa đường, thấy một loại cỏ thể làm xước chân, tránh mà chọn bước tới. Những dây leo gai quấn lấy chân , khi thoát , bắp chân nhanh chóng xuất hiện từng vệt đỏ, đau rát vô cùng, hề quan tâm... chỉ nín thở, xem đối phương xuất hiện ...
Ôn Đồng cứ thế mang theo kỳ vọng ngừng về phía , cho đến khi thấy bức tường đỏ của lão trạch, phía vẫn động tĩnh gì.
Ôn Đồng ánh mặt trời, thẫn thờ suy nghĩ.
Người đó chắc chắn chú. Nếu chú thấy thương sẽ bỏ mặc như ...
Chú sẽ nhẹ nhàng hỏi đau , vết thương nhỏ như trong mắt chú cũng sẽ là vết thương nặng, lẽ đó chú sẽ để tự bộ nữa. Dù thế nào nữa, chú cũng sẽ bỏ mặc như .
Mà sự yêu thương của chú, Ôn Đồng cảm thấy vết thương chân là quan trọng, chỉ tùy tiện rửa sạch, mặc kệ nó tiếp tục chảy m.á.u , cũng mặc kệ vết thương rách .
Cậu vẽ bản thảo một lúc, vẽ mệt bèn sofa nghỉ ngơi.
Phó Ân Sinh làm, quản gia Trần và ông nội Ôn cùng ngoài, là núi gần đây mọc nhiều nấm, hái về cho ăn, Tùng Tùng cũng theo. Trong nhà chỉ còn một , tĩnh mịch vô cùng. Ôn Đồng lúc đầu còn , đó bèn cởi giày sofa, cuộn tròn nhắm mắt ...
Ngoài lúc mới xước đau , đó bất kể là dùng nước lạnh rửa lau mạnh tay đều thấy đau nữa. Lúc cơn đau mới muộn màng ập tới, giống như đang tự ngược đãi bản , Ôn Đồng hề quan tâm đến nó.
Ôn Đồng .
Cánh cửa lặng lẽ đẩy , Phó Minh Nghĩa bước , bên chân , khẽ vén váy lên. Bắp chân trắng nõn mịn màng, một lỗ chân lông, tựa như mỡ đông, đột ngột xuất hiện vài vết thương m.á.u tươi đầm đìa.
Phó Minh Nghĩa nhíu mày, bôi t.h.u.ố.c tiêu viêm lên, động tác cực kỳ nhẹ nhàng nhưng vẫn khiến Ôn Đồng thoải mái. Đôi chân bất an cử động, lòng bàn chân và ngón chân chạm đùi Phó Minh Nghĩa, dường như duỗi thẳng bắp chân , dùng sức đạp chân Phó Minh Nghĩa, lòng bàn chân ép lên đùi .
Yết hầu Phó Minh Nghĩa chuyển động, nắm lấy cổ chân .
“Bảo bối, đừng cử động lung tung.”
Ôn Đồng trong giấc ngủ thấy câu mà thường với nhất, khịt khịt mũi, chút tủi gọi một tiếng: “Chú ơi...”
“Chú ở đây.” Phó Minh Nghĩa như , chỉnh vạt váy cho , đó lặng lẽ chằm chằm.
Xa cách lâu như , dường như cũng đổi gì, thậm chí trông còn béo lên một chút, trắng lên một chút. Trước đây chịu mặc quần áo nữ tính, ở đây, sẵn lòng mặc ngoài , bộ váy màu hồng sen tôn lên vẻ rạng rỡ ngọt ngào của .
Cuối cùng ánh mắt dừng ở vùng bụng nhô cao. Vì là kiểu dáng ôm sát nên khiến bụng bầu của càng thêm tròn trịa, giống như cơ thể gầy nhỏ đột ngột nhô một quả cầu nhỏ, dáng vẻ m.a.n.g t.h.a.i rõ rệt.
Tay Phó Minh Nghĩa nhẹ nhàng chạm lên đó...
Liệu là của ?
Hắn nhất thời cũng dám chắc chắn.
Hắn thấy sự chăm sóc chu đáo sót một thứ gì của Phó Ân Sinh dành cho Ôn Đồng, cũng thấy sự ỷ của Ôn Đồng đối với Phó Ân Sinh.
Cũng trách sợ hãi và nghi ngờ.
Phó Ân Sinh và tướng mạo giống , tình yêu dành cho Ôn Đồng thua kém gì . Hắn vì cứu Ôn Đồng thể bất chấp lũ lụt, Phó Ân Sinh cũng thể vì Ôn Đồng mà bất chấp lưỡi d.a.o đang rơi xuống. Ba tháng dài, nhưng cũng đủ để Ôn Đồng chuyển dời tình cảm dành cho sang Phó Ân Sinh .
Mà nếu thực sự là như , trở về , ba rơi cảnh ngộ thế nào.
Bụng bầu nhẹ nhàng vuốt ve, Ôn Đồng cọ cọ mặt gối, dường như mơ thấy chuyện gì đó đau lòng, những giọt nước mắt lớn trào , tủi gọi: “Chú ơi...”
“Ôm em...”
Lòng Phó Minh Nghĩa bỗng nhiên chua xót vô cùng.
Dường như khoảnh khắc , ba tháng thể gặp mặt rốt cuộc trở nên chân thực đến nhường nào.
Phó Minh Nghĩa đỡ lưng , để lên đùi , ấn đầu lòng .
Cơ thể ấm áp, thở nhẹ nhàng, Phó Minh Nghĩa run rẩy hôn lên trán .
Mà mùi hương của đối với Ôn Đồng vẫn là thứ thể ỷ , chủ động dán sát . Việc m.a.n.g t.h.a.i dường như khiến cơ thể càng thêm mềm mại, dán chặt lồng n.g.ự.c ấm áp mềm mại, theo sự gần gũi mà cọ cúc áo sơ mi của .
Hơi thở của Phó Minh Nghĩa loạn, chóp mũi lướt qua mí mắt xuống, cuối cùng ngậm lấy hai cánh môi đỏ rực ướt át .
Và khi mùi hương thơm ngọt một nữa tràn ngập trong miệng, sợi dây căng thẳng của Phó Minh Nghĩa lập tức đứt đoạn.
Hắn cạy mở hàm răng Ôn Đồng, tiến quân thần tốc, mà khoang miệng nhỏ hẹp dường như vì hôn lâu ngày mà càng thêm nhỏ hẹp, thịt mềm quấn chặt lấy . Phó Minh Nghĩa quấn quýt lấy chiếc lưỡi đang rụt của , mút mát dịch ngọt bên trong.
Hơi thở dồn dập và tiếng nước khuấy động tràn ngập trong phòng, khuôn mặt trắng nõn của Ôn Đồng biến thành màu hồng đào, nắm chặt lấy áo , hai chân chạm ...
Khi rời , cánh môi Ôn Đồng càng thêm đỏ mọng, sưng vù, dịch ngọt men theo khóe miệng chảy xuống...
Phó Minh Nghĩa bế về phòng...
——
Ôn Đồng mở mắt , nhất thời sức để dậy, cả mềm nhũn lún sâu trong giường, đầu óc cũng thẫn thờ. Cảm giác hề xa lạ, mỗi khi cùng chú xong, sáng sớm tỉnh dậy cũng sẽ như thế .
bây giờ... Ôn Đồng chống tay xuống giường, chậm rãi dậy, phát hiện đang ở trong phòng. Cậu nhớ ngủ ở phòng vẽ tranh, ở trong phòng ? Là gia gia và bác Trần ? họ lớn tuổi , thể bế nổi . Sẽ là Phó Ân Sinh ? Ôn Đồng nghĩ như , phát hiện đầu giường đặt một ly nước.
Cậu nhớ lúc rời phòng thì trong phòng nước. Nhìn thấy nước mới thấy cổ họng khô khốc vô cùng, giống như nước trong khoang miệng đều hút cạn .
Cậu nuốt nước bọt một cái, kinh hãi nhận khoang miệng đau nhức tê dại, giống như thứ gì đó nong rộng trong thời gian dài.
Là do há miệng khi ngủ ?
Ôn Đồng thẫn thờ suy nghĩ, bưng ly nước lên, cánh môi chạm thành ly, Ôn Đồng bỗng nhiên run rẩy.
Ly nước rơi xuống đất, Ôn Đồng chạy đến gương, cánh môi , sưng đỏ, dấu vết hôn cắn... Cậu chút vững, vịn lấy bồn rửa mặt.
Bắp chân chạm tường nhưng còn cảm giác đau, cúi đầu xuống, thấy những vết thương đó phủ một lớp t.h.u.ố.c nước, đang từ từ lành ...
Tim Ôn Đồng bắt đầu đập loạn nhịp, chạy xuống lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/cuc-cung-dang-thuong-mang-thai-bao-bao-cua-ong-trum-hao-mon/chuong-58.html.]
Quản gia Trần và gia gia về, đang rửa rau trong bếp. Thấy chạy vội vàng như , gia gia lau tay từ trong bếp: “Sao thế, chuyện gì xảy ?”
“Sau chạy nhanh như nữa , vạn nhất ngã thì làm ...”
“Chú, chú về ạ?” Ôn Đồng nắm chặt lấy cánh tay gia gia, ông đầy kỳ vọng và rụt rè: “Chú, chú về ạ?”
“Không mà...” Ông nội Ôn như , càng thêm hối hận.
Ôn Đồng buông ông , liều mạng lắc đầu: “Không, , chú về ...”
Ôn Đồng rảo bước chạy ngoài: “Chỉ chú mới làm như thôi...”
Cậu lẩm bẩm tự nhủ, một chiếc giày rơi cũng phản ứng, cứ thế chân trần chạy ngoài.
Ông nội Ôn và quản gia Trần đều đuổi theo: “Đồng Đồng, đừng như ? Gia gia lo lắng. Nếu ngài về , chúng ...”
Hai già chạy nhỏ bước theo , cho đến khi Ôn Đồng ngã xuống đất, hai kinh hô một tiếng, lượt tiến lên đỡ .
Ngã , giống như hy vọng cũng ngã mất , Ôn Đồng đất, những giọt nước mắt lớn lăn dài: “Chú về , chú về , gia gia, chú về ...”
Cậu sẽ cảm nhận sai , miệng thành thế , bắp chân cũng bôi thuốc, ngoài chú còn ai khác nữa. mà, về , tại thà nhân lúc ngủ say để hôn , cũng chịu để gặp mặt...
Là làm sai chuyện gì ?
——
Ôn Đồng xuống từ lầu, hôm nay một bộ váy khác, màu vàng nhạt, tóc cũng mới gội xong, thanh sảng và bồng bềnh che khuất vầng trán và hai bên má, khiến khuôn mặt trông càng thêm tinh xảo và trắng nõn, cả đều nhu mỹ vô cùng.
Cách ăn mặc khiến ông nội Ôn và quản gia Trần đều lo lắng dậy.
“Đồng Đồng, cháu ngoài ? Muốn ? Gia gia cùng cháu ?”
Ôn Đồng lắc đầu, gượng : “Hôm nay cháu đến lớp dạy vẽ, dạy bọn trẻ...”
Tiếp đó cụp mắt: “Xin , cháu để lo lắng , cháu nữa ...”
Ôn Đồng lên xe, tài xế mấy qua gương chiếu hậu, đó : “Hôm nay thật xinh , bọn trẻ thấy chắc quấn lấy cho xem.”
Tài xế xong, đợi nửa ngày thấy phản ứng, qua gương chiếu hậu thấy Ôn Đồng sắc mặt ngoài cửa sổ xe, đang nghĩ gì.
Một lúc mới như phản ứng , dè dặt cảm ơn ông, thẫn thờ.
Tài xế thầm thở dài một tiếng, cũng gì nữa.
Sau khi đến đích, Ôn Đồng cửa tòa nhà văn phòng, cúi đầu vạt váy tung bay của .
Mặc váy gặp vẫn là chuyện khiến thấy hổ, nhưng bây giờ quan tâm nữa , gặp chú, nhưng làm chú mới chịu gặp .
Cậu chú thích mặc váy, chỉ thể ăn mặc như thế .
Lâm Vân thấy cũng kinh ngạc vô cùng, ngay đó phát hiện sắc mặt : “Bảo bối, mặt trắng thế ? Nếu thoải mái thì hôm nay thể cần làm.”
“Mặt , trắng ạ?” Ôn Đồng giống như để tâm đến chuyện : “Có thể cho em mượn gương của chị một chút ?”
Lâm Vân sẽ dặm lớp trang điểm bất cứ lúc nào, trong túi gương và đồ trang điểm, cô vội vàng lấy gương đưa cho .
“Em thể dùng một chút đồ trang điểm của chị ?” Ôn Đồng xem xong, nhỏ giọng và hèn mọn khẩn cầu.
Giọng điệu như khiến Lâm Vân cảm thấy vô cùng khó chịu: “Tất nhiên là .”
Lâm Vân cụ thể dùng cái nào, bèn lấy hết đưa cho .
Ôn Đồng sự khác biệt giữa phấn mắt và phấn hồng, chỉ mặt trông đỏ hơn một chút, vì chú thích như .
Mà Lâm Vân thấy rõ ràng khó xử nhưng vẫn kiên trì bôi thứ gì đó lên mặt , thậm chí còn phân biệt phấn mắt và phấn hồng, cầm bảng phấn mắt màu đỏ bôi lên má .
Lâm Vân đau lòng vô cùng: “Cậu trông sắc khí hơn một chút ?”
“Để giúp .”
Ôn Đồng cụp mắt: “Cảm ơn, cảm ơn chị...”
Lâm Vân đ.á.n.h một chút phấn hồng lên mặt , cuối cùng nghĩ ngợi một lát, mím một chút son môi lên cánh môi .
“Được , bảo bối đây xinh , bây giờ cũng xinh , đừng tự ti ?” Lâm Vân còn tưởng khác công kích dung mạo nên khuyên nhủ .
Lúc lên lớp, bọn trẻ quả nhiên kinh ngạc cách ăn mặc của Ôn Đồng, thậm chí một đứa trẻ miệng che đậy bắt đầu hỏi: “Thầy ơi thầy rốt cuộc là nam nữ ạ?”
“Là nam.”
“ thầy m.a.n.g t.h.a.i còn mặc váy thì là nữ mà, hơn nữa mặt thầy còn lấp lánh nữa, con khi trang điểm cũng sẽ như , chỉ phụ nữ mới m.a.n.g t.h.a.i mặc váy trang điểm thôi, thầy chắc chắn là phụ nữ.”
Những lời từng khiến Ôn Đồng khó xử còn chỗ dung như , Ôn Đồng dường như cũng quan tâm nữa, bả vai khẽ run rẩy, chỉ luôn để ý đến bên ngoài cửa sổ...
Lâm Vân cảm thấy hôm nay Ôn Đồng chút bình thường, bèn theo đến lớp học, mà những lời cô thấy mạo phạm , Ôn Đồng vốn da mặt mỏng như giống như thấy.
Cô nghiêm mặt: “Đã lên lớp , chuyện nữa.”
Bọn trẻ ngậm miệng , nhưng vẫn nhịn nhỏ giọng bàn tán, cho đến khi Ôn Đồng giao bài tập mới yên tĩnh .
Lâm Vân lo lắng rời .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vẽ một nửa, Trần Tinh Tinh giơ tay: “Thầy ơi, con đau bụng, con vệ sinh.”
Ôn Đồng từ trong thẫn thờ hồn: “Được, cẩn thận, vệ sinh xong nhanh nhé...”
Đã trôi qua nửa tiếng , Trần Tinh Tinh vẫn , Ôn Đồng yên tâm bèn ngoài tìm bé. Rẽ qua một góc cua, truyền đến tiếng yếu ớt của Trần Tinh Tinh.
Ôn Đồng giật , tăng nhanh bước chân, khi sắp đến nhà vệ sinh thì Trần Tinh Tinh đang lau nước mắt .
“Thầy ơi, lúc nãy con trượt chân ngã.”
“Ngã, ngã ở , để thầy xem ?” Ôn Đồng lo lắng vô cùng.
Trần Tinh Tinh lắc đầu: “Đã ạ, lúc nãy một chú giúp con xem .”
“Sau chuyện với lạ, ?” Ôn Đồng dặn dò bé.
“Không lạ, con thấy chú cùng thầy , nên con mới để chú xem, nếu là lạ con mới thèm để ý .”
Cơ thể Ôn Đồng cứng đờ.
Một hành lang dài dằng dặc, cuối hành lang là một ô cửa sổ hắt ánh sáng, Ôn Đồng bỏ Trần Tinh Tinh, ngừng chạy về phía . Cậu gọi chú, nhưng giống như mất tiếng, một câu cũng gọi , chỉ chạy về phía , rẽ hết góc đến góc khác, chính cũng đến tầng mấy.
Đến cuối cùng còn sức lực nữa, vịn tường từ từ trượt xuống đất, lau thứ là mồ hôi nước mắt mặt, đó cúi đầu lòng bàn tay, phấn mắt và son môi nhuộm đỏ, lẫn với vệt nước, một mớ hỗn độn...
Tại chứ? Có chú thích dáng vẻ m.a.n.g t.h.a.i của , là vì béo lên, trở nên xí và ngốc nghếch .
Tại bọn trẻ ngã chú đều quan tâm, mà bệt đất nhếch nhác thế , chú nhẫn tâm như , đến gặp cũng chịu gặp...
Những giọt nước mắt lớn lã chã rơi xuống, những màu sắc dùng để thu hút chú mặt nhòe nhoẹt loang lổ, Ôn Đồng đờ đẫn đó.
Cho đến khi——
“Ôn Đồng.”
Phía khẽ gọi .