Cục Cưng Đáng Thương Mang Thai Bảo Bảo Của Ông Trùm Hào Môn - Chương 51

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-15 04:25:33
Lượt xem: 248

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ám Muội Trong Bóng Tối

Tiếng nước dính nháp, ám tràn ngập khắp căn phòng.

Đôi môi đỏ mọng, căng mọng như cánh hoa lấp đầy, khoang miệng chiếm trọn, đầu lưỡi tiến sâu đến mức chạm tận cổ họng.

Ôn Đồng chẳng thể nuốt trôi, cũng chẳng thể hít thở. Từng sợi bạc theo khóe môi rỉ , hai gò má đỏ bừng vì thiếu khí.

Lần , Phó Minh Nghĩa bế lên mà để tự mặt đất. Ôn Đồng bám chặt lấy mới thể vững.

Thế nhưng điều cũng khiến cơ thể dán chặt Phó Minh Nghĩa.

Viên kim cương n.g.ự.c va chạm lạch cạch, dường như nó làm theo kích cỡ lúc béo lên, vòng bụng nhô khiến lớp vải căng lên một đường cong, ngừng cọ xát sơ mi của Phó Minh Nghĩa theo nhịp nụ hôn.

Đến khi sắp trụ vững nữa, Phó Minh Nghĩa mới bế lên. Vẫn kiểu bế ngang, bàn tay vững chãi nâng lấy bờ m.ô.n.g , để hai chân tách , quấn quýt bên hông ...

Dường như tính toán cho tư thế , hai bên tà áo xẻ cao, để Ôn Đồng gò bó mà ôm chặt lấy thắt lưng Phó Minh Nghĩa.

Phó Minh Nghĩa chậm rãi rời khỏi khuôn miệng . Ôn Đồng run rẩy, vẫn giữ nguyên tư thế mở rộng, khớp hàm như thể chẳng còn là của nữa.

Phó Minh Nghĩa đầy thương xót mà ngậm lấy cánh môi đang run rẩy của , vỗ về để khuôn miệng trở bình thường.

Sau đó, kéo một sợi chỉ bạc, trán tựa trán , chăm chú :

“Bé con, chúng kéo rèm nhé.”

Kéo rèm... Ôn Đồng nhận điều gì đó, khẽ cựa quậy: “Chú ơi, hôm nay chúng ... về ?”

Bàn tay với những khớp xương rõ ràng giữ chặt lấy , lớp vải âu phục phẳng phiu bóp đến nhăn nhúm.

Phó Minh Nghĩa bế đến cửa sổ sát đất: “Không về nữa.”

Vì di chuyển, Ôn Đồng sợ ngã nên ôm cổ thật chặt, đôi chân cũng tự chủ mà dùng sức, kẹp chặt lấy thắt lưng . Tựa như hai vật thể cần khớp nối , một thực thể khổng lồ đang từng chút một bành trướng cơ thể , phả thở nặng nề và nóng bỏng, tì sát nơi khế hợp.

Nguy hiểm như thế, mà thứ dùng để bảo vệ chỉ một lớp vải mỏng manh, và lớp vải dường như cũng sắp nóng hun cho tan chảy...

Ôn Đồng bắt đầu thấy sợ hãi: “Chú ơi, em ... xuống ...”

Bàn tay đang nâng chậm rãi nới lỏng, Phó Minh Nghĩa đặt xuống.

Đôi chân trượt khỏi hông , lớp tất lụa mịn màng ma sát với quần tây.

Mũi chân Ôn Đồng chậm rãi chạm đất, tà váy cũng rủ xuống, che đôi chân .

Quần áo hề nhăn, nhưng Ôn Đồng vẫn hoảng loạn chỉnh vạt váy, cố gắng phớt lờ sức nóng .

Phó Minh Nghĩa vẫn luôn đắm đuối.

Ánh mắt khiến Ôn Đồng cụp mi, lo lắng túm lấy vạt váy, che kín đôi chân , để lộ phần đùi ngoài...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/cuc-cung-dang-thuong-mang-thai-bao-bao-cua-ong-trum-hao-mon/chuong-51.html.]

“Kéo rèm , bé con.”

Nghe thấy Phó Minh Nghĩa , Ôn Đồng lập tức , lưng về phía .

Việc đối mặt trực tiếp với Phó Minh Nghĩa khiến nỗi sợ hãi của Ôn Đồng vơi đôi chút. Từ nụ hôn , cảm nhận sự khác lạ của , còn dịu dàng nữa... mà chút mãnh liệt, ngay cả ánh mắt cũng sự thương yêu thường ngày. Ôn Đồng bản năng cảm thấy sợ hãi...

Ôn Đồng túm lấy mép rèm kéo , ánh mặt trời trắng xóa từng chút một che khuất, cho đến khi căn phòng chìm bóng tối. Và khi ánh sáng biến mất, thính giác trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Ôn Đồng siết chặt rèm cửa, thấy tiếng thở nặng nề đang từ từ tiến gần ...

Chú thường xuyên ôm từ phía như thế , điều đó trở thành thói quen, vốn chẳng gì đáng sợ.

lúc , bả vai Ôn Đồng run rẩy, trái tim đập loạn nhịp, cho đến khi Phó Minh Nghĩa tựa như một ngọn núi lớn, cúi áp sát xuống...

“Chú...”

Phó Minh Nghĩa cảm nhận : “Sợ ?”

“Em... em...” Ôn Đồng trả lời thế nào.

Phó Minh Nghĩa trông vẻ lịch lãm, hào hoa, nhưng vóc dáng cao lớn, bả vai rộng lớn. Khi ôm Ôn Đồng từ phía , hình gầy yếu của lọt thỏm trong lòng .

Nhìn từ phía , chỉ thể thấy bả vai hạ thấp, Ôn Đồng bao phủ .

Trọng lượng cơ thể đè xuống khiến Ôn Đồng loạng choạng, nhưng dám siết chặt rèm cửa.

Cậu rèm cửa lắp chắc chắn , liệu kéo hỏng , nhưng lúc chẳng dám tựa Phó Minh Nghĩa.

Bởi vì chỉ cần xích gần một chút là thể cảm nhận luồng nhiệt nóng bỏng ở thắt lưng.

Lớp vải mỏng manh chẳng thấm tháp , làn da nơi đó của Ôn Đồng gần như hun đến đau rát, và thứ đó... dường như vẫn đang ngừng lớn dần.

Những sợi lông tơ nhỏ xíu mặt đều dựng cả lên. Vì cảnh giác nguy hiểm, Ôn Đồng run rẩy đối mặt với Phó Minh Nghĩa, nhưng bàn tay giữ chặt lấy vai .

Bàn tay giống như một chiếc kìm siết chặt da thịt cánh tay Ôn Đồng, khiến thể cử động. Lông mi bắt đầu run rẩy: “Chú... rèm kéo xong , em ...” Giọng mang theo vẻ khẩn cầu.

“Ừm...” Giọng Phó Minh Nghĩa khàn đặc, “Lúc nào cũng ở giường, chúng đổi tư thế khác ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Đổi... đổi tư thế...” Nói xong, mặt Ôn Đồng đỏ bừng lên.

“Từ phía ,” Phó Minh Nghĩa buông cánh tay , bàn tay dọc theo hông xuống, cuối cùng dừng ở vị trí tà áo xẻ bên cạnh.

Lòng bàn tay Phó Minh Nghĩa mơn trớn nơi đó.

Tay chú hề thô ráp, nhưng lúc cảm nhận lòng bàn tay vuốt ve, ảo giác như những hạt nhỏ li ti đang lăn da thịt , ngứa ngáy, khiến run rẩy...

Trong căn phòng trống trải, cảm xúc quá đỗi căng thẳng khiến Ôn Đồng nảy sinh ảo giác, thứ đang vuốt ve là tay, mà là một sinh vật đang ngọ nguậy, vén vạt váy phía của lên như vén một bức màn, để lộ đôi chân đang run rẩy nhẹ nhàng.

Làm nhiều cũng sẽ thành quen, quen với việc đối diện, còn từ phía là điều Ôn Đồng từng trải qua.

Và tư thế từ phía càng khiến Ôn Đồng cảm thấy hổ và khó xử hơn... Ôn Đồng c.ắ.n chặt môi...

nhanh đó, cảm nhận , ngón tay khều mở lớp nội y sát , chạm khẽ lên đó...

Loading...