Cục Cưng Đáng Thương Mang Thai Bảo Bảo Của Ông Trùm Hào Môn - Chương 47

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-15 04:25:29
Lượt xem: 491

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đính Hôn?!” Ôn Hy Nhảy Dựng Lên Từ Ghế Sofa.

“Anh em trai đính hôn với Phó Minh Nghĩa?!”

“Hy Hy, con đừng giận, tình cảm giữa với thực phức tạp, thể hôm nay yêu con, ngày mai yêu khác , loại chuyện cách nào cưỡng cầu.”

Bất kể là kết hôn với Ôn Hy Ôn Đồng, cuối cùng hưởng lợi đều là gia đình họ, cho nên Ôn phụ bình thản chấp nhận việc Phó Minh Nghĩa và Ôn Đồng ở bên , hiện tại càng lo lắng Ôn Hy sẽ làm chuyện gì quá khích.

“Ba, bây giờ con đau lòng vì Phó Minh Nghĩa thích con, mà là lo lắng cho sự an của em trai con, ba mà—”

“Con khùng điên gì đó, tại lo lắng cho sự an của em trai con, chẳng lẽ Phó hại em trai con ?” Ôn phụ nhíu mày.

“Không thèm với ba nữa!”

Ôn Hy bắt đầu gọi điện cho Ôn Đồng, kết quả là gọi , “Không , con tìm Ôn Đồng!”

Ôn phụ ngăn , “Hôm nay Phó hẹn chúng cùng ăn cơm để bàn bạc chuyện hôn sự, đến lúc đó con sẽ gặp em trai thôi.”

“Hy Hy, đừng tùy hứng.” Ôn mẫu cũng ở một bên khuyên nhủ, “Em trai con thể kết hôn với Phó , thực cũng là một chuyện .”

Ôn Hy họ, đột nhiên một cơn thịnh nộ dâng trào.

“Con cái ở nhà lâu như mà một chút cũng quan tâm, bây giờ Phó Minh Nghĩa đính hôn với Ôn Đồng, các liền giống như bán con , hận thể nhanh chóng đem Ôn Đồng bán , chỉ vì tiền, các cũng hưởng sái ?”

Ôn Hy dường như lúc mới hiểu tình cảnh của Ôn Đồng trong cái nhà .

Từ nhỏ một cha tồi tệ như , hèn chi chỉ cần đàn ông nào đối xử với một chút, liền ngốc nghếch mà tin tưởng.

“Nếu đến lúc đó Ôn Đồng xảy chuyện thì chính là do các hại đấy!”

Ôn phụ đột nhiên bật dậy, giận dữ : “Con thấy cánh cứng ! Dám chuyện với chúng như .”

Buổi tối, Ôn phu nhân gõ cửa phòng Ôn Hy.

“Hy Hy, và ba con bàn bạc một chút, nếu con thì cần nữa.”

Ôn Hy hất chăn , “Tại , con đương nhiên .”

Ôn phu nhân lo lắng, “Vậy con thì giống như hôm nay đấy, con mà, công ty của ba con mấy năm nay khó khăn, chúng cần sự giúp đỡ của Phó ...”

Ôn Hy lạnh, “Thật nực .”

“Để Ôn Đồng kết hôn, điều đầu tiên cần cân nhắc là Ôn Đồng hạnh phúc ? Tại mở miệng các đều về lợi ích mà Ôn Đồng và Phó Minh Nghĩa kết hôn mang cho các ?”

“Nếu Phó Minh Nghĩa là một tàn tật, hoặc tinh thần bình thường, khuynh hướng bạo lực gia đình, vì lợi ích khi kết hôn, các cũng đồng ý gả Ôn Đồng cho ?”

“Nếu Ôn Đồng thì chính là con.”

Sắc mặt Ôn phu nhân trầm xuống, “Ôn Hy, dạo quá nuông chiều con ?”

“Nếu thì mau quần áo cho .” Để câu , Ôn phu nhân sầm cửa ngoài.

Có thể thấy , Phó Minh Nghĩa coi trọng bữa tối , địa điểm chọn là một khách sạn thuộc tập đoàn Phó thị, nơi khác gì một trang viên tư nhân, với t.h.ả.m cỏ trải dài ngút ngàn và một tòa lâu đài cổ màu trắng vàng.

Những vị khách mời rời từ sớm, các nhân viên phục vụ mặc đồng phục chỉnh tề hai bên cung kính đón tiếp họ, chi tiết đều cho thấy sự nể mặt tuyệt đối dành cho Ôn gia.

Ôn Hy cha rạng rỡ, bộ dạng đầy vẻ thụ sủng nhược kinh.

ánh đèn chùm pha lê cao vút tỏa ánh sáng kim bích huy hoàng, Ôn Đồng diện một chiếc áo sơ mi lụa mềm mại, bên là chiếc quần bí ngô dây đeo, cổ đeo một chuỗi vòng ngọc trai bóng loáng tròn trịa, cứ thế tĩnh lặng đó, tựa như một vị hoàng t.ử nhỏ cao quý nhất thế gian.

Ôn phụ, Ôn mẫu, cùng với gia gia đều ngờ rằng, lâu gặp, Ôn Đồng sự đổi lớn đến , nhất thời ngẩn tại chỗ dám tiến lên.

Vẫn là Ôn Đồng căng thẳng gọi một tiếng, “Gia gia...”

“Đồng Đồng.” Giọng của Ôn gia gia chút run rẩy, “Gia gia suýt chút nữa nhận con.”

“Gia gia còn thấy qua loại quần áo bao giờ.” Ôn gia gia , “Thật .”

Ôn phu nhân ở một bên : “Là do nhà thiết kế nổi tiếng chế tác đấy ạ, thông thường chỉ những ngôi hàng đầu mới mặc thôi.”

Đồng Đồng nhà chúng mặc một chút cũng thua kém những ngôi đó.”

“Thật xinh , đúng Ôn Hy.”

Ôn Hy cứng nhắc gật đầu, ánh mắt tự chủ mà rơi chiếc quần bí ngô phồng lên.

Gấu quần từng nếp gấp xếp chồng lên , hình dáng giống hệt một quả bí ngô, mà mẫu bo ở phần , trông càng giống một đóa hoa uất kim hương rủ đầu xuống đất. Thiết kế khiến đôi chân của Ôn Đồng trông càng thêm thon nhỏ, trắng nõn phản chiếu ánh đèn rực rỡ.

sự chú ý của Ôn Hy đặt vùng bụng nhô lên của Ôn Đồng.

Cho dù áo sơ mi chút rộng rãi, nhưng vẫn thể một độ cong tròn trịa.

“Ca ca...” Ôn Đồng nhỏ giọng gọi một tiếng, chút tự nhiên mà nép lưng gia gia, dường như để thấy.

“Bữa cơm là để bàn bạc chuyện hôn sự của và Ôn Đồng, từ mấy ngày bắt đầu chọn lựa địa điểm, kết quả là nơi nào đặc biệt hài lòng, chỉ thể chọn ở đây. Hy vọng đừng chê đơn sơ.”

Phó Minh Nghĩa cũng ăn mặc trang trọng, bộ tây trang phẳng phiu, mái tóc chải chuốt tỉ mỉ, gương mặt tuấn, cùng Ôn Đồng trông thật xứng đôi.

“Làm mà đơn sơ , chúng vô cùng hài lòng.” Ôn phụ vội vàng .

“Hài lòng là .” Phó Minh Nghĩa , phong thái nho nhã lễ độ.

Sau khi xuống, Phó Minh Nghĩa lên tiếng.

“Chuyện đính hôn với Ôn Đồng thực đột ngột, chỉ là cảm thấy, tuổi tác của lớn hơn Ôn Đồng nhiều như , nên cần cho em một sự bảo đảm rõ ràng hơn.” Phó Minh Nghĩa ôn hòa , “Tôi trong lòng ngài sẽ thấy thoải mái...”

Hắn với cha ruột của , mà là với một ông quan hệ huyết thống, Ôn phụ ở một bên , trong lòng chút khó chịu.

vẫn tự , những năm qua, quả thực mấy quan tâm đến Ôn Đồng.

Ôn gia gia so với càng tư cách để làm chủ hơn.

Ôn gia gia thở dài, “Ta luôn cảm thấy Đồng Đồng tuổi còn nhỏ, nghĩ đến việc nó sắp kết hôn, sống cùng khác, thật nỡ.”

Ôn Hy nghĩ, đây mới là thái độ mà một cha nên khi con cái kết hôn — chính là sự nỡ, chứ giống như ba , coi con cái như món hàng để đổi lấy lợi ích.

Tự một một ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn đứa trẻ, Phó Minh Nghĩa thấu hiểu tâm trạng của ông, “Đương nhiên ạ, chúng thể định hôn sự , những chuyện sẽ bàn bạc thêm.”

“Nói cũng , nếu Đồng Đồng thật lòng kết hôn với chú, cũng sẽ ngăn cản các con .”

“Đồng Đồng, con suy nghĩ kỹ ?” Ôn gia gia hỏi.

Câu hỏi của Ôn gia gia khiến tất cả đều nín thở tập trung Ôn Đồng.

Ôn Đồng căng thẳng ngay ngắn, về phía Phó Minh Nghĩa, đó : “Gia gia, con nghĩ kỹ ạ.”

“Em kết hôn với chú.”

Ôn gia gia xoa xoa đầu , “Chỉ cần con nguyện ý là .”

Ôn phụ và Ôn mẫu đều vui vẻ hẳn lên.

Chỉ Ôn Hy thấy một tiếng "choảng", làm vỡ chiếc ly.

Hắn sâu Ôn Đồng một cái, “Tôi chút khỏe, ngoài rửa mặt một chút.”

Sau khi Ôn Hy rời , Ôn Đồng chút bất an : “Em ... xem ca ca thế nào.”

“Có cần chú cùng em ?”

“Dạ , cần ạ.”

Ôn Đồng thấy Ôn Hy ở ban công ngoài trời.

Từ ban công phóng tầm mắt xa, thể thấy những dãy núi trập trùng, tầm mắt kéo gần hơn là mặt hồ tựa lưng núi, thỉnh thoảng vài cánh chim bay lướt qua.

“Ca ca, chú đều với em , bởi vì con của Phó Uẩn cần cấy ghép tủy xương nên chú mới nhận nuôi họ, Phó Trân Ngọc là do bệnh tình đột ngột chuyển biến mà qua đời, vợ chồng Phó Uẩn là do t.a.i n.ạ.n xe đường cao tốc mà mất.”

“Chú hại họ.”

“Hắn như mà em cũng tin ?”

“Tại , tại tin chú chứ?” Ôn Đồng rũ mắt, “Anh cũng tin tưởng một quen .”

“Tại em thể tin tưởng chú?”

Ôn Hy bỗng nhiên nghẹn lời.

Đây là đầu tiên Ôn Đồng phản bác lời .

“Anh chỉ lo lắng sẽ làm tổn thương em...”

Ôn Đồng chút buồn bã lắc đầu, “Tại lo lắng cho chú chứ? Chú bao giờ làm tổn thương em, ngược ...”

Ngược với những lời phía , Ôn Đồng nữa, mỗi một đều tin tưởng ca ca, nhưng mỗi một ca ca đều khiến rơi cảnh cô độc giúp đỡ.

Ôn Hy hít một thật sâu, “Được, đây là ca ca làm đúng, nhưng bây giờ gấp gáp kết hôn với em như , làm em m.a.n.g t.h.a.i ?”

“Nói , em làm cho m.a.n.g t.h.a.i ?”

Ôn Đồng run rẩy.

“Rõ ràng, thể hỏi em vô ý m.a.n.g t.h.a.i , nhưng dùng những từ ngữ khiến em khó xử như ...”

“Bởi vì căn bản hề để ý đến tâm trạng của em, từ nhỏ đến lớn,” Ôn Đồng kìm nén nước mắt, “đều là như ...”

Lúc trở về, vành mắt Ôn Đồng đỏ lên.

Phó Minh Nghĩa im lặng một lát, nhu thanh hỏi: “Không chứ.”

Ôn Đồng lắc đầu.

Tiếp đó Ôn Hy cũng với vẻ mặt xám xịt .

Ôn mẫu hỏi vài câu, Ôn Hy trả lời lấy lệ, sự chú ý của Ôn mẫu cũng còn đặt nữa.

Buổi tiệc đính hôn kết thúc trong hòa hợp.

Trên đường về, Ôn Đồng trong lòng Phó Minh Nghĩa.

“Chú ơi, em thể tách rời với gia gia ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/cuc-cung-dang-thuong-mang-thai-bao-bao-cua-ong-trum-hao-mon/chuong-47.html.]

“Sao em hỏi như ?” Phó Minh Nghĩa vuốt ve mái tóc .

“Rất nhiều khi kết hôn, liền còn sống cùng ba nữa.”

“Chú đương nhiên sẽ để em và gia gia xa .” Phó Minh Nghĩa , “Đợi chú bận xong thời gian , chúng sẽ dọn khỏi núi, chuyển đến nơi gần bệnh viện hơn.”

“Gia gia tuổi cao , ở nơi quá hẻo lánh sẽ phiền phức.”

“Vậy còn Trần bá và Phó Ân Sinh thì ?”

“Họ cũng cùng chúng ạ?”

“Em ở cùng họ nữa ?” Phó Minh Nghĩa dịu dàng hỏi, “Nếu , họ sẽ tiếp tục ở lão trạch.”

Ôn Đồng lắc đầu, “Dạ , ...”

Gia gia là sớm tối , xa cách sẽ nỡ, Trần bá và Phó Ân Sinh cũng là những sớm tối của Phó Minh Nghĩa.

“Vậy thì , ngôi nhà mới chuyển đến tuy ở trong nội thành nhưng sẽ ồn ào, cũng rộng lớn như chỗ hiện tại, nhiều phòng, đến lúc đó em thể chọn một căn làm họa thất.”

“Có một căn chú thấy thích hợp, đối diện trực tiếp với rừng núi bên ngoài, em vẽ mệt thể ngắm cảnh vật bên ngoài.”

“Còn một căn phòng chuyên chuẩn cho bảo bảo, đến lúc đó chúng thể cùng mua sắm đồ dùng cho bé...”

Ôn Đồng theo lời của Phó Minh Nghĩa mà tưởng tượng khung cảnh đó, hình ảnh và con đều mang một màu vàng ấm áp, dịu dàng và mềm mại.

Gương mặt Ôn Đồng ửng hồng, tràn đầy mong đợi.

Phó Minh Nghĩa hôn nhẹ lên mặt , Ôn Đồng thấy nhột, nép lòng Phó Minh Nghĩa, nhưng để hôn trúng miệng .

Cánh môi trong nháy mắt dán chặt .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hàm răng hé mở một khe nhỏ cạy , đầu lưỡi từng chút một tiến trong khoang miệng, chiếm trọn lấy cái miệng nhỏ nhắn của để một kẽ hở, quét qua từng tấc thịt mềm và nướu răng, cuối cùng quấn quýt lấy lưỡi của Ôn Đồng.

Ôn Đồng mặt đỏ bừng, nhanh chóng cảm thấy thở nổi.

Phó Minh Nghĩa buông , cọ cọ mũi .

Giọng khàn khàn: “Có nhớ nó ?”

Phía giống như lửa thiêu đốt, nóng đến mức cảm giác đau đớn, đôi mắt mơ màng của Ôn Đồng dần tụ tiêu: “Không, nhớ...”

Phó Minh Nghĩa với thở trầm đục, “ mà, quần rõ ràng đều ướt đẫm .”

“Ướt, ướt...” Ôn Đồng đỏ bừng mặt, hổ xuống, dường như một chút dấu vết, nhưng cánh tay của Phó Minh Nghĩa che mất, rõ.

Cậu cũng dám chắc chắn nữa, đôi khi chú hôn, vùng bụng sẽ đột nhiên một luồng nhiệt ấm áp... đó xem, quần sẽ bẩn...

“Về phòng chú giúp em kiểm tra, xem là tè dầm, là cái gì khác...”

Ôn Đồng Phó Minh Nghĩa bế xuống xe, lúc đến phòng khách, hổ đến cực điểm mà rúc lòng Phó Minh Nghĩa, sợ Trần bá và Phó Ân Sinh thấy, may mà họ ở đó.

Trong phòng đồ ngăn từ phòng ngủ, Ôn Đồng trong lòng Phó Minh Nghĩa, giống như một em bé thể tự lo liệu, để Phó Minh Nghĩa giúp cởi bỏ chiếc quần bí ngô trở nên chật vì ăn no. Khoảnh khắc chiếc quần cởi , bụng nhô lên một chút, trông giống phụ nữ mang thai, hèn chi họ đều nghĩ bảo bảo.

Ôn Đồng bên tai đỏ bừng: “Chú...”

Trên chỉ còn lớp vải lụa mỏng manh, Ôn Đồng thấy một mảng nhỏ đổi màu, khép chặt chân, chịu để Phó Minh Nghĩa nữa.

Phó Minh Nghĩa : “Để chú kiểm tra một chút.” Đồng thời tách đôi chân đang khép chặt của , trực tiếp cởi bỏ mà vén sang một bên, nơi sắc hồng óng ánh.

“Ngoan, cái bẩn nào.” Phó Minh Nghĩa khẽ , kéo Ôn Đồng lòng thêm một chút.

Ôn Đồng lưng tựa lòng Phó Minh Nghĩa, gương mặt đỏ như say rượu, để Phó Minh Nghĩa giúp cởi bỏ lớp vải cuối cùng.

Không còn gì che chắn nữa, đồng thời càng cảm nhận sâu sắc sự nóng bỏng, giống như một mãnh thú đang chực chờ vồ mồi, bờ vai gầy yếu của Ôn Đồng bắt đầu run rẩy, chạy trốn.

Hơi nhích về phía một chút, liền Phó Minh Nghĩa siết chặt eo kéo trở , cứ thế qua , sự cứng rắn phía lập tức đ.â.m trúng .

Ôn Đồng nín thở, một chút cũng dám cử động nữa.

“Bảo bảo, dang tay nào.” Ôn Đồng run rẩy, ngoan ngoãn dang tay .

Phó Minh Nghĩa tròng một chiếc váy bồng xòe màu hồng sen.

Màu hồng sen cũng là màu sắc tôn lên làn da của Ôn Đồng, ánh đèn, làn da của trông càng thêm tuyết trắng, mịn màng như mỡ đông.

Phó Minh Nghĩa hôn lên tai , dịu dàng : “Tự đây.”

“Quay, ?” Giọng Ôn Đồng chút nghẹn ngào, “ mà, vẫn mặc cái mới...”

“Cứ làm bẩn mãi, giờ mặc nữa.” Phó Minh Nghĩa chỉnh những nếp gấp của váy, để chân váy xòe rộng , che khuất sự hung mãnh đang chực chờ bên trong.

Ôn Đồng dám mở mắt, hàng lông mi khép chặt run rẩy dữ dội.

Hai chân vốn dĩ đang duỗi , vì đối mặt với chú, liền co chân lên, dám chạm vật , nửa nâng lên, cứ thế xoay sang bên .

Bởi vì phần luôn giữ trạng thái nâng cao khiến Ôn Đồng mệt lử, khi đối mặt với Phó Minh Nghĩa, cuối cùng chống đỡ nổi nữa.

Cách một lớp vải quần tây, nặng nề ép xuống...

Chương 48

Chân váy xòe rộng phủ xung quanh như một đóa hoa lớn úp ngược, che khuất những dấu vết nồng nàn bên trong. Bàn tay áp eo từng chút một tăng thêm lực đạo.

Hơi thở giao hòa, những giọt mồ hôi lăn dài, hương thơm ngọt ngào lan tỏa khắp ngóc ngách, càng lúc càng khiến lòng say đắm.

Sau khi kết thúc, Ôn Đồng gần như rơi trạng thái bán hôn mê, cả trắng trẻo lộ sắc hồng nhuận, những giọt mồ hôi mịn màng rỉ từ lỗ chân lông. Không khí càng thêm ngọt ngào, giống như một ảo cảnh do chính dệt nên từ đầu đến chân để nhấn chìm đó.

Phó Minh Nghĩa áp trán trán Ôn Đồng, thở dốc nặng nề cho đến khi sự run rẩy của cả hai dần bình , mới bế Ôn Đồng tắm rửa.

Khi dòng nước ấm áp dội lên , Ôn Đồng run rẩy tỉnh táo từ dư vị kịch liệt . Chiếc váy nhăn nhúm đặt sang một bên, và Phó Minh Nghĩa lúc đang ở trong bồn tắm, đang giúp làm sạch cơ thể.

Chiếc khăn tắm trắng muốt gấp thành hình vuông, nhấn lên cổ lau chùi từng tấc da thịt.

Gia gia đôi khi tham gia các buổi tuyên truyền bán sản phẩm, thường mang về một ít quà tặng từ bán. Cách đây lâu, gia gia mang về nhiều khăn mặt miễn phí, vì lấy quá nhiều nên nhanh chóng dùng hết, thế là dù lau mặt lau , gia gia và đều dùng loại khăn .

Khăn mặt thô ráp, mỗi dùng, cơ thể Ôn Đồng đều lau đến đỏ ửng. Cậu gia gia thấy áy náy nên dù thoải mái vẫn luôn dùng, lâu dần, cơ thể dường như cũng quen với cảm giác thô ráp đó.

hiện tại, làn da của Phó Minh Nghĩa dùng thực phẩm và nguồn nước cao cấp, cùng với những chất liệu vải vóc thiện với da thịt nuôi dưỡng đến mức ngày càng nhạy cảm. Lúc , chiếc khăn trong tay Phó Minh Nghĩa khiến Ôn Đồng cảm thấy như một con vật nhỏ với lớp lông mềm mượt đang nhẹ nhàng lăn lộn .

Lớp lông tơ mịn màng như những xúc tu nhỏ bé tranh cọ xát da thịt .

Ôn Đồng khẽ run rẩy: “Chú ơi...”

Phó Minh Nghĩa nâng lên, để nửa của tựa lòng , bắt đầu lau cái bụng nhô lên, xuống thấp hơn nữa...

Hai chân tách , vì sử dụng quá lâu nên mỏi tê dại, khi chiếc khăn áp lên, ngón chân Ôn Đồng cuộn tròn . Những xúc tu nhỏ xíu dày đặc như đang ngừng ngọ nguậy, khiến Ôn Đồng dâng lên cảm giác ngứa ngáy đến mềm nhũn. Cậu đẩy bàn tay đang giúp lau chùi của Phó Minh Nghĩa , nhưng cánh tay mềm oặt nhấc lên nổi.

Ôn Đồng khó chịu cọ quậy trong lòng : “Chú ơi...”

“Khăn mặt... trong khăn mặt sâu... đừng dùng nó lau nữa...”

“Bé con, đừng động đậy.” Hơi thở Phó Minh Nghĩa trầm xuống, “Em vẫn còn sức ?”

Sau khi Ôn Đồng nhận ý nghĩa trong lời của Phó Minh Nghĩa, vành tai đỏ bừng im dám nhúc nhích nữa.

Phó Minh Nghĩa tưởng trong khăn sâu thật, liền tới lui một hồi, thấy sạch bách chẳng gì cả. Tuy nhiên thấy thích, cũng dùng nữa, chuyển sang dùng tay, nhấn vùng sình lầy ẩm ướt .

Lúc bế Ôn Đồng quần áo sạch sẽ, thơm tho khỏi phòng tắm thì là nửa đêm. Khi Phó Minh Nghĩa đặt Ôn Đồng xuống giường, đang ngủ bỗng lập tức mở mắt, giống như một đứa trẻ bám , bĩu môi đòi ôm. Phó Minh Nghĩa mỉm , một nữa ôm lòng.

“Chú ơi...” Nhẹ nhàng như một lời mê sảng, gọi .

Phó Minh Nghĩa khẽ ừ một tiếng.

Ôn Đồng sụt sịt mũi rúc lòng , nhịp thở dần đều đặn, nhanh chìm giấc ngủ. Phó Minh Nghĩa khẽ hôn lên trán . Mọi cảm giác hạnh phúc trong nửa đời của đều thể sánh bằng một phần nghìn của khoảnh khắc .

---

Khi Trần Mục gọi điện đến, Phó Minh Nghĩa đang chuẩn ngoài.

“Phó tổng, xảy chuyện .”

Như để làm nền cho lời của Trần Mục, những đám mây đen lớn tích tụ, bầu trời còn nắng ráo bỗng chốc tối sầm .

“Bốn giờ sáng nay, mạng đột nhiên xuất hiện tràn lan một lượng lớn video bôi nhọ ngài và Phó Ân Sinh. Tuy bộ phận quan hệ công chúng kịp thời can thiệp gỡ video xuống, nhưng vẫn lưu để phát tán hai... Hiện tại đang bàn tán xôn xao...”

Trần Mục giơ điện thoại cho xem, Phó Minh Nghĩa rũ mắt.

Nhiều năm , Phó Uẩn từng nhắc đến truyền thông rằng một con trai bệnh, vì dân chúng đều ông một đứa con. Mà hiện giờ, ảnh của Phó Ân Sinh đưa lên mạng, khuôn mặt gần như đúc cùng một khuôn với khiến thể nghi ngờ họ em ruột. Tiếp đó thông tin tiết lộ và Phó Ân Sinh là con nuôi của Phó Uẩn.

Mà kẻ nhận nuôi là hiện tại trở thành tổng giám đốc tập đoàn Phó thị, thế là dân chúng thuận theo lẽ thường mà nghi ngờ, đứa con trai bệnh của Phó Uẩn , và liệu vụ t.a.i n.ạ.n xe năm đó của vợ chồng Phó Uẩn thực sự chỉ là thiên tai thôi ?

“Ảnh của Phó Ân Sinh chắc là chụp ngoài cùng Ôn Đồng, may mà kéo Ôn Đồng ...”

“Bộ phận quan hệ công chúng gửi thư luật sư, sóng gió mạng sẽ sớm dập tắt thôi, đó chúng chỉ cần đính chính một chút là .”

Báo cáo xong, Trần Mục kìm cảm xúc cá nhân, phẫn hận : “Thật sự nên tung những việc vợ chồng Phó Uẩn làm với các để những thấy rõ thế nào là cầm thú mặc áo . Còn cái gì mà âm mưu 'tu hú chiếm tổ đại bàng', rõ ràng là khi Phó Trân Ngọc c.h.ế.t lâu, ông phát hiện các cũng là con của nên thấy hối hận, mới bảo luật sư sửa di chúc để tập đoàn cho ngài và Phó Ân Sinh...”

Phó Minh Nghĩa giơ tay, ngắt lời . Trần Mục hít một thật sâu, trạng thái làm việc.

“Tiếp theo chúng đến công ty họp với các cổ đông.”

Dứt lời, Trần Mục nhận tin nhắn: “Phó tổng, tra đăng ảnh .”

---

Quán cà phê chân tòa nhà văn phòng là nơi lý tưởng để tìm chút thảnh thơi giữa lúc bận rộn. Mười giờ sáng, trong quán cà phê yên tĩnh và nhã nhặn lác đác vài nhân viên văn phòng ăn mặc lịch thiệp.

Người đàn ông mặc sơ mi màu cà phê và quần đen khom lưng, khiêm tốn và kiên nhẫn giải thích với khách hàng.

“Thật sự xin , là nhân viên mới lên nhầm đơn, chúng sẽ đổi cho quý khách một ly khác, và tặng thêm một món đồ chơi phiên bản giới hạn, quý khách thấy ạ?”

Vị khách đưa nhầm đồ uống là một phụ nữ, cô khỏi chú ý đến diện mạo tú của đàn ông, nhưng cũng lấy làm lạ vì đeo một chiếc kính chỉ một bên mắt kính màu đen. Người phụ nữ gật đầu đồng ý.

Cánh cửa kính mở , tiếng xe cộ ồn ào bên ngoài ùa nhanh chóng ngăn cách khi cửa đóng .

Người bước là một nam giới mặc vest chỉnh tề, tú nhã nhặn. Người phụ nữ đổi đồ uống mới khẽ ngẩn , cô vốn tưởng chủ quán cà phê đủ trai , ngờ còn xuất sắc hơn.

Phía quầy bar, đàn ông đang rắc socola lên ly cà phê.

Phó Minh Nghĩa nét mặt lạnh lùng.

“Phó Trầm.”

Loading...