Cánh Cửa Sắt Rỉ Sét Loang Lổ, Vẫn Sử Dụng Loại Khóa Dây Xích Kiểu Cũ.
Chỗ tay nắm cửa quấn vài vòng, theo động tác đẩy kéo của Ôn Đồng mà vang lên tiếng loảng xoảng.
“Ca ca, ca ca, nhốt em ở đây, em sợ lắm, cho em ngoài ?” Ôn Đồng đáng thương cầu xin.
Sột soạt sột soạt.
Âm thanh ngày càng gần .
Thứ gì đó lạnh lẽo quấn lấy mắt cá chân , Ôn Đồng cứng đờ xuống…
——
Ôn Hy đồng hồ, mười phút trôi qua .
Anh do dự.
Cảnh tượng tối hôm qua mang cho sự đả kích quá lớn, trong mắt , Ôn Đồng vẫn chỉ là một đứa trẻ, cho dù thực sự yêu đương với khác cũng chỉ nên dừng ở việc nắm tay, ngờ phát triển đến mức độ đó .
Hơn nữa, từ nhỏ , cơ thể của Ôn Đồng giống khác.
Cơ thể so với nam giới bình thường, khi bước mối quan hệ yêu đương và hôn nhân, rõ ràng là chịu thiệt thòi hơn.
Ôn Hy thậm chí bắt đầu nghi ngờ, ở khách sạn đó, phát sinh quan hệ với Phó Minh Nghĩa .
Anh phiền não suy nghĩ, loanh quanh bên ngoài vài vòng, cuối cùng bước đến chỗ cửa.
Anh ngoài cửa, “Nếu em thích Phó Minh Nghĩa tại với … với gia gia, những chuyện làm với em, em cảm thấy ở độ tuổi của em là bình thường ?”
“Cơ thể của chính em như thế nào, em ? Nếu thực sự mang thai, em còn học thế nào nữa?”
“Điều tức giận căn bản là việc em và Phó Minh Nghĩa ở bên , mà là tại em giấu giếm bọn , bây giờ ngày càng nghi ngờ cảnh gia đình của Phó thúc thúc kỳ lạ, đến đây, thấy một giống hệt , còn tối hôm qua, một đàn ông mặc áo đen…”
Mãi tiếng đáp , Ôn Hy chậm chạp dừng , tháo dây xích, gọi tên Ôn Đồng.
“Ôn Đồng, Ôn Đồng, Ôn Đồng…”
Đợi khi Ôn Hy dùng sức đẩy mạnh cửa , bên trong nào còn bóng dáng của Ôn Đồng nữa.
——
“Bác Trần, Phó thúc thúc về ?!”
Sau khi phát hiện Ôn Đồng biến mất, Ôn Hy tìm khắp một lượt quanh khu vực nông trại, thậm chí còn xuống vách đá, kết quả Ôn Đồng giống như bốc khỏi thế gian, một chút dấu vết nào.
“Phó tối mới về.”
“Điện thoại, điện thoại! Mau gọi điện thoại cho Phó thúc thúc!” Ôn Hy sờ soạng lung tung trong túi áo, tìm thấy điện thoại của , lớn tiếng hét lên bảo bác Trần gọi điện cho Phó Minh Nghĩa.
Bác Trần bất động ở đó, mặt cảm xúc, dường như mất tích là chuyện gì khẩn cấp, Ôn Hy lúc căn bản rảnh bận tâm đến thái độ bình tĩnh đến kỳ quái của ông , chỉ liên tục thúc giục.
“Ông còn ngây đó làm gì, mau gọi điện cho Phó thúc thúc .”
“Xin chờ một chút.”
——
“Phó thúc thúc, cháu thực sự cố ý, cháu chỉ dọa em một chút, cháu chỉ nhốt em mười phút thôi, cháu thực sự ngờ em đột nhiên mất tích.” Ôn Hy hoảng sợ tột độ, “Làm bây giờ, em khi nào…”
“Đừng nữa.” Phó Minh Nghĩa lạnh nhạt.
“Bác Trần.” Phó Minh Nghĩa trầm mặt, “Bảo dẫn về đây.”
Ôn Hy run rẩy, bao giờ cảm thấy sợ hãi đến thế.
Trong đầu điên cuồng hiện lên suy nghĩ, nơi đó hẻo lánh như , liệu Ôn Đồng hãm hại .
Hoàn chú ý đến lời Phó Minh Nghĩa với bác Trần.
——
Ôn Đồng ở cửa, quần của rách, giày cũng bẩn , nên .
“Ôn Đồng, em , ca ca tìm em khắp nơi thấy, sắp lo c.h.ế.t .”
Nhìn thấy Ôn Đồng trở về, Ôn Hy cuối cùng cũng trút gánh nặng trong lòng, kỹ xem Ôn Đồng thương .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thế nhưng bước về phía Ôn Đồng một bước.
Ôn Đồng liền cúi đầu giữ cách với .
Hai chân Ôn Hy đóng đinh tại chỗ.
Anh chợt nhận , Ôn Đồng lẽ sẽ bao giờ tha thứ cho nữa.
“Bắp chân thương ?” Phó Minh Nghĩa dịu dàng hỏi han.
“Chú…” Phó Minh Nghĩa đến gần, Ôn Đồng né tránh, ngược chút tủi , lắc đầu.
“Không , , chỉ là quần áo rách thôi.”
“Vậy chúng tắm bộ quần áo sạch sẽ nhé.” Phó Minh Nghĩa như .
Còn Ôn Hy thì nghĩ, nên hỏi mất tích ? Tại tỏ vẻ căn bản quan tâm như .
Ôn Đồng lắc đầu, “Chú, là một giúp em.”
Trong nông trại, Ôn Đồng liền phát hiện mắt cá chân một con rắn quấn lấy, cách đó xa còn mấy con thằn lằn, khi dọa đến ngất xỉu, đột nhiên thấy với .
“Đừng sợ, chúng c.ắ.n .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/cuc-cung-dang-thuong-mang-thai-bao-bao-cua-ong-trum-hao-mon/chuong-30.html.]
“Anh bây giờ đang ở bên ngoài, em thể bảo ?”
Ôn Đồng đầy mong đợi .
Không hề sợ hãi, đôi mắt tròn xoe chút sáng lên, giống như kết giao một bạn .
Phó Minh Nghĩa trầm mặc một lát, ôn hòa , “Đương nhiên là .”
Phía Ôn Đồng nhanh xuất hiện một đàn ông cao lớn.
Hắn một khuôn mặt giống Phó Minh Nghĩa, nhưng trẻ tuổi hơn.
Tóc mái che khuất đôi mắt , vô cớ khiến cảm thấy âm trầm, trái ngược với khí chất tư văn ôn nhã Phó Minh Nghĩa.
Ôn Hy nhận hai thấy hẳn đều là đàn ông .
Mà Ôn Đồng một nhát gan như như hề sợ hãi, giới thiệu với Phó Minh Nghĩa bạn mới quen của .
Những lời Phó Minh Nghĩa tiếp theo, càng khiến rùng ớn lạnh.
“Không cần giới thiệu .” Phó Minh Nghĩa nhạt giọng: “Chú quên với em, chú còn một em trai.”
Em trai… Bọn họ quen Phó Minh Nghĩa lâu như , thế mà từng nhắc đến, trong nhà bất kỳ dấu hiệu nào về một em trai.
Điều khỏi quá đáng sợ .
Nếu là em trai, thì nên giới thiệu ngay trong đầu tiên bọn họ đến làm khách.
Chứ bọn họ ở đây lâu như , mới một em trai theo cách thức .
Hơn nữa, nếu mặc áo đen thấy tối hôm qua là vị , cách khác, trong tình huống bọn họ hề , em trai cũng sống trong căn nhà .
Tại quang minh chính đại xuất hiện, ngược cứ lén lút giấu giếm?
Ôn Hy ngày càng cảm thấy, Phó Minh Nghĩa và em trai của quá kỳ quái, và Ôn Đồng thể ở đây nữa.
——
Đêm khuya.
Ôn Hy trằn trọc trở , mãi ngủ , bảo Ôn Đồng cùng mau chóng rời khỏi đây, nhưng Ôn Đồng trở nên vô cùng kháng cự , chịu giao tiếp với .
Anh định ngày mai nhân lúc Phó Minh Nghĩa đến công ty, sẽ cưỡng chế đưa Ôn Đồng .
Anh đang suy nghĩ xem ngày mai nên tiến hành như thế nào.
Đột nhiên, thấy giọng của Ôn Đồng.
“Ca ca… ca ca…”
Là truyền đến từ ngoài cửa.
Ôn Hy mừng rỡ, xoay xuống giường, thế nhưng mở cửa , chẳng bóng dáng một ai.
Ngay khi Ôn Hy tưởng nhầm, trong hành lang truyền đến tiếng Ôn Đồng gọi .
Có đôi khi Ôn Hy nhịn mà nghi ngờ nhà họ Phó nuôi ma cà rồng , ban ngày ánh sáng tự nhiên thì còn đỡ, nhưng đến tối, ngoại trừ những nơi bọn họ hoạt động đèn , những chỗ như hành lang đều tối đen như mực, vệ sinh uống nước đều tự bật đèn pin.
Hành lang lúc ngoại trừ ánh sáng hắt từ phòng , thì tối đen như một cái hang thấy điểm dừng, mà giọng của Ôn Đồng phát từ bên trong đó.
“Sao em bật đèn .” Ôn Hy hỏi tới.
“Ca ca, em sợ…”
“Sao , em trai kỳ quái của Phó Minh Nghĩa làm hại em ?”
“Nơi và Phó thúc thúc, còn cả em trai thoắt ẩn thoắt hiện của thực sự quá bình thường, ngày mai ca ca đưa em về nhà , chúng đừng ở đây nữa.”
Ôn Hy giơ điện thoại soi đường, chuyện với Ôn Đồng, về phía .
kỳ lạ là, Ôn Hy cảm thấy lâu, nhưng giọng của Ôn Đồng vẫn luôn xa gần ở phía , giống như củ cà rốt treo đầu con lừa .
“Ôn Đồng, là em ?” Ôn Hy bước chậm , bắt đầu nghi ngờ.
“Hức… ca ca…” Dường như gặp âm thanh gì đó vô cùng khủng khiếp, Ôn Đồng nấc lên.
Tim Ôn Hy lập tức thót lên, “Sao ?! Xảy chuyện gì ?!”
Ôn Đồng phát một chút âm thanh nào nữa.
Ôn Hy màng đến nỗi sợ hãi của bản , bắt đầu ngừng về phía .
“Ôn Đồng, Ôn Đồng, em ở ? Trả lời một tiếng ?”
Anh cứ chằm chằm về phía , chân, đá thứ gì đó mới đau đớn xuống.
Anh dùng điện thoại soi, là một chiếc hộp vuông vức, ban đầu còn nhận đó là thứ gì, cho đến khi chiếc hộp phát tiếng Ôn Đồng gọi ca ca.
Dày đặc, chồng chéo, từng tiếng từng tiếng gọi .
Giọng mang theo tiếng nức nở, giống như đang cầu cứu , giống như đang lên án tại đối xử tệ bạc với như .
Căn bản Ôn Đồng đang gọi , vẫn luôn là chiếc máy ghi âm , mồ hôi lạnh của Ôn Hy lập tức tuôn rơi.
Ánh đèn flash phía điện thoại quét qua một vòng, mới rõ môi trường xung quanh, theo máy ghi âm đến nơi nào, xa lạ.
Ngay phía một cánh cửa đang mở, đèn pin cũng soi rõ bên trong, hỗn độn một mảng, hai chân Ôn Hy bủn rủn, ngày càng sợ hãi, định mau chóng rời khỏi đây.
lưng đẩy một cái.
Anh mất trọng tâm ngã nhào về phía , ngã trong cửa.
Còn kịp bò dậy, cánh cửa đóng chặt .